Chương 1
Thượng Hải vào mùa mưa dầm dề tựa như một người đàn bà mang trong mình nỗi u uất không thể giãi bày. Hơi nước dính dấp len lỏi qua những tán ngô đồng Pháp già cỗi, phủ lên cửa kính của tiệm phục chế sách cổ “Tĩnh Mặc” một lớp sương mờ đục.
Thẩm An ngồi bên chiếc bàn gỗ lim bóng loáng, tay cầm bút lông thỏ cỡ nhỏ, nín thở tô lại nét mực bị mọt ăn trên trang sách ố vàng có niên đại từ thời Dân Quốc. Không gian trong tiệm tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng kim giây của chiếc đồng hồ quả lắc đung đưa trên tường, hòa lẫn với tiếng mưa gõ nhịp đều đều lên mái hiên ngói xám.
Mùi giấy cũ, mùi hồ dán nấu từ bột nếp và thoang thoảng mùi trầm hương cháy dở tạo nên một thế giới tách biệt hoàn toàn với sự phồn hoa xô bồ của Bến Thượng Hải ngoài kia.
“Cô Thẩm, có khách muốn gặp.”
Tiếng Tiểu Du, cô bé trợ lý, vang lên khe khẽ, dè dặt như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng này.
Thẩm An không ngẩng đầu, tay vẫn giữ nguyên độ ổn định tuyệt đối, đầu bút lông chỉ khẽ nhích một milimet: “Chị đã nói rồi, lịch hẹn tháng này đã kín. Bất kể là ai, bảo họ để lại danh thiếp và vật phẩm, tháng sau quay lại.”
“Nhưng mà…” Tiểu Du ấp úng, giọng nói lộ rõ vẻ bối rối pha lẫn choáng ngợp, “Vị tiên sinh này nói… ngài ấy đến từ Bắc Kinh. Ngài ấy không cần phục chế sách, ngài ấy muốn phục chế một mối quan hệ.”
Ngòi bút trên tay Thẩm An khựng lại. Một giọt mực đen đặc, tròn vo, rơi xuống mặt bàn gỗ, loang ra như một vết thương cũ vừa bị xé toạc.
Cô từ từ đặt bút xuống gác bút bằng sứ trắng, ngước mắt nhìn ra phía cửa.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của cơn mưa rào và một luồng khí thế bức người không thuộc về nơi này.
Người đàn ông đứng đó, dáng người cao lớn che khuất một mảng ánh sáng hắt vào từ hiên nhà. Chiếc áo khoác dạ màu đen cắt may thủ công ôm lấy bờ vai rộng, trên vai áo vẫn còn đọng vài hạt mưa li ti chưa kịp tan. Anh ta đứng ngược sáng, ngũ quan chìm trong bóng tối nhập nhoạng, nhưng Thẩm An có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt đó.
Một ánh mắt thâm trầm, sâu thẳm như giếng cổ ngàn năm, vừa lạnh lẽo lại vừa thiêu đốt, đang ghim chặt lấy cô.
Năm năm.
Một ngàn tám trăm hai mươi lăm ngày.
Thẩm An cứ ngỡ thời gian là liều thuốc tê liệt hữu hiệu nhất, hoặc giả, cô đã tự lừa mình rằng ký ức về người đàn ông này đã bị vùi lấp dưới lớp bụi dày của Bắc Kinh xa xôi. Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Tống Cảnh Thâm đứng đó, sừng sững và ngạo nghễ, mọi bức tường phòng vệ cô dày công xây dựng ở Thượng Hải trong nháy mắt sụp đổ tan tành.
Cô đứng dậy, phủi nhẹ những vụn giấy vô hình trên tạp dề, cố gắng điều chỉnh nhịp thở đang trở nên hỗn loạn.
“Mời vào.” Giọng cô vang lên, bình thản đến mức chính cô cũng phải ngạc nhiên.
Tống Cảnh Thâm bước vào. Tiếng đế giày da nện xuống sàn gỗ lim vang lên những âm thanh trầm đục, từng bước, từng bước như giẫm lên tim cô. Anh không mang theo ô, mái tóc đen hơi ẩm rũ xuống trán, che bớt đi vẻ sắc bén nơi đáy mắt, khiến anh trông có vài phần phong trần mệt mỏi hiếm thấy.
Anh dừng lại trước bàn làm việc của cô, cách một chiếc bàn gỗ rộng, nhưng Thẩm An vẫn ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh. Mùi thuốc lá bạc hà lạnh lẽo hòa quyện với mùi gỗ đàn hương nam tính, và hôm nay, còn có thêm mùi của mưa, của gió, của sự xa cách ngàn dặm.
“Đã lâu không gặp, Thẩm An.”
Giọng anh trầm khàn, mang theo âm sắc “r” đặc trưng của người Bắc Kinh, cuốn lưỡi nhẹ nhàng nhưng lại nặng tựa ngàn cân.
Thẩm An rót một chén trà nóng, đẩy về phía đối diện, ngón tay cô trắng muốt tương phản với men gốm xanh ngọc bích. Cô không nhìn vào mắt anh, chỉ nhìn vào làn khói mỏng manh đang bốc lên từ chén trà.
“Tống tổng từ xa đến, chắc không phải chỉ để ôn chuyện cũ với một thợ sửa sách quèn như tôi chứ?”
Tống Cảnh Thâm không ngồi xuống, cũng không chạm vào chén trà. Anh rút từ trong túi áo trong ra một hộp nhung nhỏ màu xanh đen, đặt lên bàn. Tiếng hộp nhung chạm vào mặt gỗ nghe “cạch” một cái rất nhẹ, nhưng lại vang vọng chói tai trong không gian tĩnh mịch.
“Tôi có một món đồ bị vỡ. Nghe nói tay nghề của cô ở Thượng Hải là số một.”
Thẩm An nhìn chiếc hộp, trái tim cô thắt lại. Cô nhận ra chiếc hộp này.
Cô đưa tay mở nắp. Bên trong là một chiếc vòng ngọc bích đã bị gãy làm ba đoạn. Vết gãy sắc lẹm, thô bạo, chứng tỏ nó đã bị ném đi với một lực rất mạnh.
Đây là chiếc vòng gia bảo nhà họ Tống, vật mà năm năm trước, vào cái đêm mưa tuyết đầy trời ở Bắc Kinh, chính tay cô đã tháo xuống trả lại cho anh trước khi quay lưng bước đi mà không một lần ngoảnh lại.
“Ngọc vỡ khó lành.” Thẩm An đóng nắp hộp lại, đẩy trả về phía anh, giọng nói lạnh lùng, “Vết nứt dù có dùng vàng ròng để trám lại, thì bên trong nó vẫn là những thương tổn đứt gãy. Tống tổng, tôi là thợ phục chế, không phải thần thánh. Có những thứ đã hỏng rồi thì nên vứt đi, cố giữ lại chỉ làm người ta thêm xước tay chảy máu mà thôi.”
Tống Cảnh Thâm nhìn cô chăm chú, ánh mắt anh lướt qua gương mặt thanh tú nhưng có phần gầy guộc hơn xưa của cô, dừng lại ở đôi bàn tay đang giấu dưới gầm bàn. Anh biết đôi tay ấy đang run rẩy.
Anh kéo ghế, ngồi xuống đối diện cô. Động tác ung dung, tự tại như thể đây là thư phòng của anh ở Bắc Kinh chứ không phải một tiệm sách nhỏ ở Thượng Hải. Anh lấy ra bao thuốc, rút một điếu, nhưng không châm lửa, chỉ kẹp giữa hai ngón tay thon dài, xoay nhẹ.
“Thẩm An, em biết tính tôi mà.” Anh nói, giọng điệu nhẹ tênh nhưng lại chứa đầy sự cưỡng chế độc đoán quen thuộc, “Tôi là thương nhân. Thương nhân đầu tư, quan trọng nhất là giá trị sử dụng. Tôi không quan tâm nó đã vỡ nát thế nào, tôi chỉ quan tâm kết quả cuối cùng. Em sửa được sách rách nát trăm năm, chẳng lẽ không sửa được một chiếc vòng mới vỡ năm năm?”
“Giá trị của sách nằm ở con chữ, còn giá trị của ngọc nằm ở sự nguyên vẹn.” Thẩm An ngẩng đầu, lần này cô nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt cô trong veo, nhưng đáy mắt lại phẳng lặng như mặt hồ chết, “Tống Cảnh Thâm, anh ép người quá đáng.”
“Tôi ép em?” Tống Cảnh Thâm bật cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt, “Năm đó em đơn phương chấm dứt hợp đồng, bỏ lại tất cả mà đi, tôi đã nói gì chưa? Năm năm nay em trốn ở cái xó xỉnh này, cắt đứt mọi liên lạc, tôi đã làm gì chưa?”
Anh châm lửa. Ngọn lửa xanh từ chiếc bật lửa Zippo bùng lên, soi rõ sự tàn nhẫn và đau đớn thoáng qua trong mắt anh. Anh rít một hơi thuốc sâu, nhả ra một làn khói mỏng, làm mờ đi khuôn mặt tuấn tú bức người.
“Tôi cho em thời gian, Thẩm An. Tôi đã kiên nhẫn đủ rồi.”
Thẩm An mím chặt môi. Cô biết người đàn ông này điên rồ đến mức nào. Vẻ ngoài đạo mạo, nho nhã, là “Phật tử” của giới kinh doanh Bắc Kinh, nhưng bên trong lại là một con sói đói khát và chiếm hữu đến cực đoan. Năm năm trước cô rời đi là vì muốn bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng của mình, cũng là vì… sợ hãi sự chiếm hữu nghẹt thở đó.
“Tiền công tính thế nào?” Cô hỏi, quyết định thỏa hiệp tạm thời. Cô cần anh rời khỏi đây, rời khỏi không gian an toàn của cô càng sớm càng tốt.
“Tùy em ra giá.” Tống Cảnh Thâm dụi điếu thuốc mới hút được một nửa vào gạt tàn, “Tiền, nhà, hay là… tôi?”
Thẩm An nhíu mày, sự trêu chọc trắng trợn này khiến cô nhớ lại những ngày tháng cũ, khi họ còn triền miên trong những cơn say tình ái ở căn hộ cao cấp nhìn xuống Tử Cấm Thành. Lúc đó anh cũng hay dùng giọng điệu này để trêu đùa cô, biến cô thành một con mèo nhỏ trong lòng bàn tay anh.
“Tống tổng nói đùa.” Thẩm An lạnh lùng đáp, “Tôi chỉ nhận tiền mặt hoặc chuyển khoản. Phí phục chế chiếc vòng này là 50 vạn tệ. Nếu anh đồng ý thì để lại, còn không thì mời về.”
50 vạn tệ cho một vết hàn ngọc. Cái giá trên trời. Cô cố tình ra giá để đuổi anh đi.
Tống Cảnh Thâm không hề chớp mắt. Anh lấy điện thoại ra, thao tác vài giây.
“Ting.”
Điện thoại của Thẩm An báo tin nhắn đến. Tài khoản ngân hàng vừa được cộng thêm 100 vạn tệ.
“50 vạn tiền cọc, 50 vạn tiền mua thời gian của em.” Tống Cảnh Thâm đứng dậy, cài lại khuy áo vest, “Trong thời gian em sửa chiếc vòng này, tôi sẽ ở lại Thượng Hải. Và tôi muốn đích thân giám sát quá trình phục chế.”
“Giám sát?” Thẩm An trừng mắt, “Quy tắc của tôi là không làm việc khi có người nhìn.”
“Vậy thì phá lệ đi.” Anh cúi người xuống, ghé sát vào tai cô. Hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm khiến cô rùng mình, “Hoặc là em sửa nó trước mặt tôi, hoặc là tôi sẽ mua lại cả cái tiệm này và biến nó thành phòng ngủ của chúng ta. Em chọn đi.”
Thẩm An cứng đờ người. Cô biết anh nói được làm được.
Tống Cảnh Thâm hài lòng nhìn phản ứng của cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt. Anh đưa tay, nhưng không chạm vào cô mà chỉ vuốt nhẹ lọn tóc mai đang rủ xuống má cô, động tác dịu dàng đến mức tàn nhẫn.
“Thẩm An, em gầy đi nhiều quá.”
Nói xong, anh quay người bước ra cửa, dứt khoát và lạnh lùng như khi anh đến.
Tiếng chuông gió treo trên cửa leng keng vang lên, báo hiệu người đã đi xa. Thẩm An ngồi thụp xuống ghế, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
Ngoài trời mưa vẫn rơi tầm tã. Hơi lạnh từ cánh cửa chưa khép hẳn ùa vào, buốt giá.
Cô cầm chiếc hộp nhung lên, mở ra lần nữa. Dưới đáy hộp, lót dưới lớp lụa vàng, là một tờ giấy viết tay đã cũ nát, nét chữ rồng bay phượng múa của anh vẫn còn đó, nhưng đã bị nhòe đi bởi một vết nước khô cong.
Trên đó chỉ vỏn vẹn một câu thơ chép tay: “Linh lung đầu tử an hồng đậu, nhập cốt tương tư tri bất tri?” (Xúc xắc cẩn hạt đậu đỏ, nỗi tương tư khắc cốt ghi tâm người có biết chăng?)
Thẩm An siết chặt tờ giấy, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau nhói.
Hóa ra, anh vẫn giữ nó. Hóa ra, vết nước làm nhòe chữ kia, không phải là nước mưa.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com