Chương 2
Ngày thứ hai Tống Cảnh Thâm ở lại Thượng Hải, trời hửng nắng, nhưng không khí vẫn nặng trĩu hơi ẩm đặc quánh, dính dấp như keo hồ.
Thẩm An dậy từ năm giờ sáng. Thói quen này hình thành từ những năm tháng cô trốn chạy khỏi Bắc Kinh, vùi đầu vào việc học nghề phục chế ở một xưởng tư nhân tồi tàn phía Nam thành phố. Lúc đó, chỉ có sự bận rộn đến kiệt sức mới khiến cô không mơ thấy ác mộng.
Khi cô mở cửa tiệm “Tĩnh Mặc”, một chiếc Maybach màu đen đã đỗ lặng lẽ bên vệ đường, lẩn khuất dưới tán cây ngô đồng rậm rạp. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, lộ ra sườn mặt cương nghị của người đàn ông bên trong. Anh đang nhắm mắt dưỡng thần, trên tay vẫn kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa.
Thẩm An khựng lại, tay nắm chặt chùm chìa khóa lạnh lẽo. Cô cứ ngỡ lời đe dọa hôm qua chỉ là phút bốc đồng của một kẻ quen thói ra lệnh, không ngờ anh ta thực sự biến nơi này thành trạm kiểm soát của mình.
Nghe thấy tiếng động, Tống Cảnh Thâm mở mắt. Đôi mắt hằn lên vài tia máu đỏ, chứng tỏ cả đêm qua anh không ngủ ngon. Anh đẩy cửa bước xuống xe, trên tay xách theo một túi giấy màu nâu sẫm tỏa ra mùi thơm ngậy của sữa đậu nành và bánh quẩy nóng hổi.
“Ăn sáng.”
Hai từ ngắn gọn, không có chủ ngữ vị ngữ, mang theo sự tự nhiên như thể năm năm xa cách chưa từng tồn tại, như thể họ vẫn đang ở trong căn hộ áp mái tại khu Tam Hoàn, Bắc Kinh, và anh vừa mua bữa sáng về sau buổi chạy bộ.
Thẩm An lách người qua anh để mở cửa, cố gắng giữ khoảng cách an toàn: “Tôi đã ăn rồi.”
“Em nói dối.” Tống Cảnh Thâm thản nhiên vạch trần, theo chân cô bước vào tiệm, đặt túi đồ ăn lên chiếc bàn gỗ lim sạch bong, “Môi em hơi khô, sắc mặt nhợt nhạt, dạ dày chắc chắn đang co rút. Thẩm An, tật xấu bỏ bữa sáng của em, năm năm rồi vẫn không sửa được sao?”
Thẩm An mím môi, không tranh cãi. Với Tống Cảnh Thâm, tranh cãi là vô ích. Anh ta luôn có lý lẽ riêng, và tệ hơn là, anh ta thường đúng.
Cô đi vào khu vực làm việc, đeo lên chiếc tạp dề màu xám tro, buộc gọn mái tóc dài bằng một cây trâm gỗ đơn giản. Tống Cảnh Thâm kéo một chiếc ghế, ngồi xuống vị trí đối diện, đúng nơi hôm qua anh đã ngồi. Anh lấy laptop ra, bắt đầu xử lý công việc, nhưng tầm mắt thi thoảng vẫn lướt qua màn hình, dừng lại trên đôi tay cô.
Không gian trong tiệm chìm vào một sự im lặng kỳ lạ. Tiếng lách cách của bàn phím hòa lẫn với tiếng lanh canh của dụng cụ kim loại va chạm nhẹ nhàng.
Thẩm An lấy chiếc vòng ngọc bích vỡ ra khỏi hộp. Dưới ánh sáng ban ngày, vết gãy càng hiện lên rõ ràng, sắc nhọn và tàn nhẫn. Ba mảnh vỡ nằm chỏng chơ trên tấm vải nhung đen, như ba mảnh đời không thể hàn gắn.
Cô nhớ lại ngày anh tặng nó cho cô. Đó là sinh nhật tuổi 22 của cô, năm cuối đại học.
Bắc Kinh hôm đó tuyết rơi trắng trời. Tống Cảnh Thâm đón cô tan học, đưa cô đến một tứ hợp viện cổ kính nằm sâu trong ngõ nhỏ. Anh đeo chiếc vòng này vào tay cô, men ngọc lạnh buốt chạm vào da thịt ấm nóng khiến cô rùng mình.
“Đây là vật truyền thừa cho con dâu trưởng nhà họ Tống.” Anh nói, giọng trầm thấp, cọ cọ cằm vào đỉnh đầu cô, “Đeo vào rồi, em đừng hòng chạy thoát.”
Lúc đó, Thẩm An ngây thơ nghĩ rằng đó là lời thề nguyền lãng mạn nhất thế gian. Cô không biết rằng, chiếc vòng ấy thực sự là một chiếc còng tay vô hình, giam cầm cô trong chiếc lồng son hào nhoáng mà anh dựng lên. Anh yêu cô, cưng chiều cô lên tận trời, nhưng cũng kiểm soát cô đến ngạt thở. Anh không cho cô đi làm thêm, không thích cô giao du với bạn bè khác giới, thậm chí can thiệp cả vào việc cô chọn đề tài tốt nghiệp.
Tống Cảnh Thâm muốn nuôi một con chim hoàng yến ngoan ngoãn, nhưng Thẩm An lại là một cây xương rồng muốn vươn mình ra sa mạc.
“Cạch.”
Tiếng dụng cụ kim loại va mạnh vào mặt bàn kéo Thẩm An về thực tại. Cô giật mình, ngón tay vô tình quệt qua cạnh sắc của mảnh ngọc vỡ. Một vệt máu đỏ tươi rỉ ra, nổi bật trên làn da trắng xanh.
Tống Cảnh Thâm phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ. Anh bật dậy, sải bước dài vòng qua chiếc bàn rộng, nắm lấy cổ tay cô.
“Em đang làm cái gì vậy?” Giọng anh gắt lên, pha lẫn sự tức giận và lo lắng không che giấu.
Anh kéo tay cô lên xem xét vết thương. Vết cắt không sâu nhưng máu chảy khá nhiều. Tống Cảnh Thâm nhíu mày, móc trong túi áo ra một chiếc khăn tay màu xám khói, cẩn thận quấn quanh ngón tay cô. Động tác của anh nhẹ nhàng đến mức trái ngược hoàn toàn với thái độ hung dữ vừa rồi.
Thẩm An nhìn sườn mặt nghiêng của anh ở khoảng cách gần. Cô có thể nhìn thấy hàng lông mi dài rủ xuống che đi ánh mắt, nhìn thấy những đường gân xanh mờ nhạt trên cổ tay áo sơ mi trắng tinh khôi của anh.
“Chỉ là vết thương nhỏ thôi.” Cô khẽ nói, cố gắng rút tay về.
“Đừng động đậy.” Tống Cảnh Thâm siết nhẹ tay cô, không cho phép cự tuyệt, “Thẩm An, em vẫn vụng về như thế. Rời khỏi tôi, em rốt cuộc đã sống thế nào?”
Câu hỏi của anh như một mũi kim châm vào lòng tự trọng của cô.
Sống thế nào ư?
Cô đã sống bằng mì gói, bằng những đêm thức trắng dán sách thuê đến mờ cả mắt, bằng sự cô độc và tủi thân cùng cực nơi đất khách quê người. Nhưng cô có tự do. Cô được thở bầu không khí của riêng mình, được làm công việc mình yêu thích, không phải là vật trang trí xinh đẹp bên cạnh Tống thiếu gia quyền lực.
“Tôi sống rất tốt.” Thẩm An ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói cứng rắn, “Tốt hơn rất nhiều so với lúc làm con chim trong lồng của anh.”
Tống Cảnh Thâm khựng lại. Đôi mắt đen thẫm của anh tối sầm xuống như bầu trời trước cơn bão. Anh từ từ buông tay cô ra, lùi lại một bước, dựa hông vào cạnh bàn, khoanh tay trước ngực.
“Chim trong lồng?” Anh cười khẩy, nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương, “Thẩm An, em nghĩ tôi giam cầm em? Tôi trải đường cho em, dọn dẹp mọi chướng ngại vật cho em, nâng niu em trong lòng bàn tay, em gọi đó là cái lồng?”
“Đó là cái lồng bọc nhung, Tống Cảnh Thâm.” Thẩm An đáp trả, từng từ từng chữ rõ ràng, “Anh chưa bao giờ hỏi tôi muốn gì. Anh chỉ cho tôi những gì anh nghĩ là tốt nhất. Anh biến tôi thành kẻ vô dụng, phụ thuộc hoàn toàn vào anh. Đó không phải là yêu, đó là sở hữu.”
Tống Cảnh Thâm nhìn cô chằm chằm, ánh mắt phức tạp đan xen giữa đau đớn và giận dữ. Anh lấy bao thuốc, định châm lửa, nhưng liếc thấy ngón tay băng bó của cô, lại bực bội nhét trở vào túi.
“Được.” Anh gật đầu, giọng khàn đặc, “Vậy bây giờ em tự do rồi. Em là thợ phục chế nổi tiếng, tự nuôi sống được bản thân. Nhưng Thẩm An, hãy nhìn lại chiếc vòng này đi.”
Anh chỉ tay vào ba mảnh ngọc vỡ nát trên bàn.
“Em tưởng em trả lại tôi là xong sao? Em tưởng em bỏ đi là cắt đứt được sao?”
Tống Cảnh Thâm bước lại gần cô, ép cô lùi dần cho đến khi lưng chạm vào giá sách lạnh lẽo phía sau. Anh chống hai tay lên giá sách, giam cô vào giữa lồng ngực mình, cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào trán cô.
“Năm năm trước, đêm em bỏ đi, tôi đã đuổi theo em ra tận sân bay. Nhưng tôi không giữ em lại.”
Thẩm An mở to mắt ngạc nhiên. Cô luôn nghĩ anh không biết, hoặc anh quá kiêu ngạo để đuổi theo.
“Tôi đứng nhìn em qua cửa kính an ninh, nhìn em khóc, nhìn em bước đi dứt khoát.” Giọng Tống Cảnh Thâm trầm xuống, nghe như tiếng nứt vỡ của băng giá, “Lúc quay về xe, tôi đã cầm chiếc vòng này… và tự tay đập nát nó.”
Tim Thẩm An hẫng đi một nhịp. Cô cứ nghĩ nó vỡ do tai nạn, hoặc do anh ném đi trong lúc tức giận bình thường. Nhưng “tự tay đập nát” mang một hàm ý hủy diệt đáng sợ hơn nhiều.
“Tại sao?” Cô thốt lên, giọng run rẩy.
“Bởi vì lúc đó tôi nghĩ…” Tống Cảnh Thâm ghé sát tai cô, giọng nói thì thầm như lời nguyền rủa, “Nếu không thể giữ được người, thì giữ lại vật đính ước để làm gì? Tôi muốn đập nát nó, giống như cách em đập nát tim tôi vậy.”
Anh dừng lại một chút, ngón tay thon dài lướt nhẹ qua gò má cô, xuống đến cằm, rồi dừng lại ở hõm cổ đang đập thình thịch.
“Nhưng Thẩm An à, con người tôi rất mâu thuẫn. Đập nát rồi lại hối hận. Năm năm nay, tôi giữ những mảnh vỡ này bên cạnh, ngày nào cũng nhìn thấy, ngày nào cũng tự nhắc nhở mình về sự tàn nhẫn của em.”
“Bây giờ tôi mang nó đến đây, không phải để em sửa ngọc.”
Tống Cảnh Thâm nhìn sâu vào mắt cô, ánh mắt đen đặc như mực tàu, hút hồn người vào đó:
“Tôi muốn em nhìn xem, những vết nứt mà chính tay em và tôi tạo ra, liệu có thực sự hàn gắn được không? Hay là… càng cố sửa, lại càng méo mó dị dạng?”
Thẩm An không nói được lời nào. Cô cảm thấy lồng ngực mình tức nghẹn. Câu chuyện về chiếc vòng không đơn giản là vật vô tri, nó chứa đựng cả sự hận thù và tình yêu điên cuồng của người đàn ông này.
“Hàn lại nó đi.” Tống Cảnh Thâm buông cô ra, quay lưng bước về phía cửa, để lại một bóng lưng cô độc và kiêu hãnh, “Dùng phương pháp ‘Kim Thiện’ (Kintsugi) – dùng vàng để trám vết nứt. Tôi muốn những vết sẹo đó phải thật rực rỡ, để nhắc nhở chúng ta rằng: Cái gì đã vỡ, vĩnh viễn không thể quay lại như ban đầu, nó chỉ có thể trở thành một thứ khác… tàn khốc hơn, hoặc đẹp đẽ hơn mà thôi.”
Tiếng chuông gió lại vang lên. Tống Cảnh Thâm đi ra ngoài hút thuốc, để lại Thẩm An đứng chôn chân giữa phòng, ngón tay bị thương bắt đầu nhói lên từng cơn đau buốt tận tâm can.
Trên bàn, dưới ánh nắng nhạt nhòa của Thượng Hải, ba mảnh ngọc bích dường như đang rỉ máu.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com