Tiền truyện
Bắc Kinh, 5 năm trước.
Mùa đông năm ấy tuyết rơi dày đặc. Cả thành phố Bắc Kinh chìm trong một màu trắng xóa lạnh lẽo. Nhưng bên trong căn penthouse nằm trên tầng cao nhất của tòa tháp Tống thị, lò sưởi âm tường vẫn tỏa ra hơi ấm hừng hực, duy trì nhiệt độ ổn định, tách biệt hoàn toàn với thế giới khắc nghiệt bên ngoài.
Thẩm An ngồi bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống Tử Cấm Thành bé nhỏ như mô hình đồ chơi bên dưới. Trên đùi cô là một cuốn sách chuyên ngành về bảo tồn di sản văn hóa, nhưng đã hơn một tiếng trôi qua, cô chưa lật qua trang mới.
“Cạch.”
Cánh cửa phòng làm việc mở ra. Tống Cảnh Thâm bước ra, tay cầm ly rượu vang đỏ, áo sơ mi trắng tháo hai cúc trên cùng để lộ xương quai xanh quyến rũ. Anh vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia.
Anh đi tới phía sau cô, cúi xuống, vòng tay ôm lấy cô, cằm tựa lên vai cô đầy cưng chiều. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc bao trùm lấy Thẩm An.
“Đang nghĩ gì vậy?” Giọng anh trầm thấp, pha chút lười biếng, dịu dàng vô cùng.
“Em đang xem thông tin tuyển dụng của Viện Bảo tàng Cố Cung.” Thẩm An khẽ nói, ngón tay miết nhẹ lên trang sách, “Họ đang tuyển thực tập sinh cho tổ phục chế sách cổ. Em muốn nộp hồ sơ.”
Vòng tay của Tống Cảnh Thâm cứng lại một chút. Anh cầm lấy ly rượu, nhấp một ngụm, rồi hôn nhẹ lên vành tai cô:
“Không cần đâu. Công việc đó lương thấp, lại phải tiếp xúc với hóa chất độc hại, bụi bặm cả ngày. Tay em đẹp thế này, không phải để làm những việc đó.”
“Nhưng đó là đam mê của em.” Thẩm An quay lại, nhìn vào mắt anh, ánh mắt mang theo sự cầu khẩn, “Cảnh Thâm, em sắp tốt nghiệp rồi. Em muốn có sự nghiệp riêng.”
Tống Cảnh Thâm đặt ly rượu xuống bệ cửa sổ. Anh xoay người cô lại, hai tay nâng khuôn mặt cô lên, ngắm nhìn như đang thưởng thức một món bảo vật.
“Sự nghiệp của em chính là làm vợ anh.” Anh nói, giọng điệu ngọt ngào nhưng không cho phép phản bác, “Em muốn phục chế sách? Được thôi. Anh sẽ mua vài ngàn cuốn sách cổ về, xây cho em một thư phòng riêng, em muốn sửa thế nào thì sửa. Cần gì phải đến Viện Bảo tàng chen chúc với người ngoài?”
“Đó không giống nhau!” Thẩm An đẩy tay anh ra, “Em muốn được công nhận năng lực, chứ không phải chơi đồ hàng trong lồng kính của anh!”
Tống Cảnh Thâm nheo mắt lại. Nụ cười trên môi anh tắt ngấm.
“Thẩm An, em đang lớn tiếng với anh sao?”
Anh không quát tháo, chỉ hỏi nhẹ nhàng, nhưng Thẩm An rùng mình. Cô biết, Tống Cảnh Thâm yêu chiều cô vô điều kiện, nhưng anh ghét nhất là sự không ngoan ngoãn.
“Em xin lỗi.” Cô cúi đầu, nhưng trong lòng lại dấy lên một sự bất an mãnh liệt.
Ba ngày sau, đúng ngày sinh nhật lần thứ 22 của Thẩm An.
Tống Cảnh Thâm đích thân đeo vào tay cô một chiếc vòng ngọc bích gia bảo. Chiếc vòng xanh biếc, ôm khít lấy cổ tay mảnh khảnh của cô.
“Đẹp lắm.” Anh hôn lên cổ tay cô, “Bà nội dặn, chiếc vòng này chỉ đeo cho cháu dâu trưởng. Đeo vào rồi, em là người của anh. Cả đời này, đừng hòng chạy thoát.”
Thẩm An nhìn chiếc vòng, lòng nặng trĩu. Cùng lúc đó, điện thoại của cô nhận được email từ Viện Bảo tàng: Hồ sơ bị loại.
Lý do: Không phù hợp.
Cô sững sờ. Điểm số của cô đứng đầu khoa, giáo sư hướng dẫn cũng đã viết thư giới thiệu. Không lý nào lại bị loại ngay từ vòng hồ sơ. Trừ khi…
Cô ngẩng lên nhìn Tống Cảnh Thâm. Anh đang ung dung cắt miếng bít tết, vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra.
“Là anh làm, đúng không?” Giọng cô run rẩy.
Tống Cảnh Thâm dừng dao nĩa, ngước lên nhìn cô, không hề chối bỏ: “Phải. Là anh gọi điện cho viện trưởng Lý.”
“Tại sao?” Thẩm An đứng bật dậy, nước mắt trào ra, “Tại sao anh lại tàn nhẫn với em như vậy? Em chỉ muốn đi làm thôi mà!”
“Bởi vì anh không thích!”
Tống Cảnh Thâm ném dao nĩa xuống bàn “xoảng” một tiếng. Anh đứng dậy, bước tới nắm chặt bả vai cô, ánh mắt vằn lên sự chiếm hữu điên cuồng:
“Thẩm An, em là của anh. Từ đầu đến chân, từ thể xác đến linh hồn. Anh không cho phép em rời khỏi tầm mắt của anh dù chỉ một phút. Em đi làm để làm gì? Để đám đàn ông bên ngoài ngắm nhìn em? Anh nuôi em không đủ tốt sao? Anh cho em tất cả, em còn muốn chạy đi đâu?”
“Đó không phải là yêu!” Thẩm An hét lên trong tuyệt vọng, “Đó là cầm tù! Anh biến em thành con chim trong lồng, anh muốn bẻ gãy cánh của em!”
“Làm chim trong lồng của anh có gì không tốt?” Tống Cảnh Thâm gằn từng chữ, “Ở bên ngoài mưa gió bão bùng, anh che chở cho em, em lại không muốn?”
Thẩm An nhìn người đàn ông mình đã yêu suốt 4 năm đại học. Vẫn là gương mặt tuấn tú ấy, vẫn là giọng nói “anh – em” ngọt ngào ấy, nhưng sao giờ đây lại đáng sợ đến thế.
Cô lùi lại, lắc đầu, nước mắt giàn giụa.
“Em không cần sự che chở này. Em trả lại anh.”
Cô đưa tay phải lên, nghiến răng tuốt mạnh chiếc vòng ngọc ra khỏi cổ tay trái. Chiếc vòng khá chật, ma sát làm da tay cô đỏ ửng, rướm máu, nhưng cô mặc kệ đau đớn.
“Cạch.”
Cô đặt chiếc vòng lên bàn ăn, bên cạnh đĩa bít tết dang dở.
“Vật quy nguyên chủ. Anh sai rồi, em là con người, không phải vật nuôi.”
Nói xong, cô quay người chạy vụt ra cửa. Cô không mang theo hành lý, không mang theo áo khoác dày, cứ thế lao vào thang máy, chạy trốn khỏi sự ngột ngạt của căn penthouse lộng lẫy này.
Tống Cảnh Thâm chết lặng trong giây lát. Anh nhìn chiếc vòng trên bàn, rồi nhìn cánh cửa đóng chặt. Cơn giận dữ bùng lên thiêu đốt lý trí.
Anh vơ lấy chiếc vòng, lao ra khỏi nhà.
Sân bay Quốc tế Thủ đô Bắc Kinh.
Tuyết rơi mỗi lúc một dày. Tống Cảnh Thâm lái xe như điên đến sân bay. Anh biết cô không có tiền, cô chỉ có thể đi chuyến bay rẻ nhất để rời khỏi đây ngay lập tức.
Khi anh đến sảnh đi quốc tế, anh nhìn thấy cô.
Thẩm An đang đứng xếp hàng trước cửa kiểm soát an ninh. Cô mặc phong phanh, vai run lên bần bật vì lạnh và khóc. Cô liên tục đưa tay quệt nước mắt, dáng vẻ cô độc và yếu ớt vô cùng.
Tống Cảnh Thâm định lao tới. Anh muốn kéo cô lại, muốn hét lên: “Em về nhà với anh!”.
Nhưng chân anh khựng lại trước vách kính ngăn cách.
Anh nhìn thấy ánh mắt của cô khi cô quay đầu nhìn lại Bắc Kinh lần cuối. Đó là ánh mắt của một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, vừa sợ hãi tột độ, vừa quyết tuyệt muốn thoát thân. Nếu anh bắt cô về lúc này, anh sẽ giữ được thể xác cô, nhưng anh sẽ giết chết cô. Cô sẽ hận anh thấu xương, và tình yêu giữa họ sẽ hoàn toàn biến thành sự giam cầm chết chóc.
Tống Cảnh Thâm buông thõng hai tay. Lần đầu tiên trong đời, vị thiếu gia Tống thị ngạo nghễ phải cúi đầu trước sự lựa chọn của người khác.
Anh đứng đó, trơ mắt nhìn người con gái mình yêu thương nhất đi qua cửa an ninh, biến mất sau dòng người xa lạ.
Bãi đỗ xe ngầm sân bay.
Không gian trong chiếc xe Maybach tối tăm và lạnh lẽo. Tống Cảnh Thâm ngồi lặng yên, tay nắm chặt chiếc vòng ngọc bích đến mức các khớp xương trắng bệch.
Cô đi rồi. Cô thực sự dám bỏ anh mà đi.
Cảm giác mất mát, đau đớn và phẫn nộ cùng lúc giằng xé tâm can anh. Anh hận cô tàn nhẫn, hận chính mình đã ép cô đi, hận cả chiếc vòng đính ước vô dụng này.
“Giữ lại mày thì có ích gì? Cô ấy cũng không cần nữa…”
Tống Cảnh Thâm lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đôi mắt đỏ ngầu.
“Rầm!”
Anh vung tay, đập mạnh chiếc vòng vào cần số kim loại cứng ngắc của xe.
“Choang!”
Tiếng ngọc vỡ vang lên, sắc lẹm và khô khốc.
Chiếc vòng gia bảo gãy làm ba đoạn. Mảnh vỡ sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay anh, máu tươi rỉ ra, hòa lẫn với màu xanh biếc của ngọc.
Tống Cảnh Thâm nhìn bàn tay đầy máu, bật cười thê lương. Anh nhặt từng mảnh vỡ lên, bỏ lại vào hộp nhung, ánh mắt dần trở nên tăm tối và cố chấp.
“Thẩm An, em cứ bay đi. Bay cho thỏa thích.”
Anh nhìn vào những mảnh ngọc vỡ nát, thì thầm lời nguyền rủa cũng là lời thề hẹn:
“Đợi em nếm đủ mùi đời, đợi em mỏi cánh, anh sẽ bắt em về. Đến lúc đó, anh sẽ dùng chính những mảnh vỡ này để xích em lại bên cạnh anh, mãi mãi.”
Đó là đêm Bắc Kinh 5 năm trước. Đêm mà tình yêu vỡ nát cùng ngọc, và từ đó về sau, tiếng “Anh” ngọt ngào đã chết, chỉ còn lại một “Tống tổng” lạnh lùng tàn nhẫn của 5 năm sau.
Comments for chapter "Tiền truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com