Chương 1
“Ting.”
Tiếng chuông báo tin nhắn ngân hàng vang lên, phá tan sự tĩnh lặng trong căn biệt thự rộng 500 mét vuông ở khu Tây Giao đắt đỏ.
[Tài khoản thanh toán xxx888: Quý khách nhận được 100.000.00 RMB. Nội dung: Sinh hoạt phí tháng 10.]
Giang Ý Miên đặt ly trà hoa cúc xuống, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt nhẽo. Đúng ngày mùng 5 hàng tháng, không chậm một giây. Lục Tranh, chồng cô, làm việc gì cũng chính xác như một cỗ máy được lập trình sẵn.
Trong giới phu nhân hào môn ở Thượng Hải, Giang Ý Miên là một sự tồn tại vừa đáng ghen tị vừa đáng thương hại. Ghen tị vì cô lấy được Lục Tranh – người thừa kế đời thứ ba của Lục gia, lại còn là một giáo sư đại học phong độ, nho nhã, không dính khói lửa trần gian. Thương hại là vì… cô quá ngoan.
Cô ngoan như một con mèo bị rút hết móng vuốt. Không đi làm, không giao du tiệc tùng, không đòi hỏi trang sức xa xỉ. Mỗi tháng cầm 10 vạn tệ, cô vui vẻ quán xuyến cả cái gia đình này, chăm sóc bố mẹ chồng khó tính, và đợi chồng về ăn cơm mỗi tối.
10 vạn tệ. Với người thường là con số khổng lồ, là mơ ước cả năm trời. Nhưng với Lục gia, nó chỉ bằng tiền một chai rượu vang khui vội trong bữa tiệc xã giao.
“Phu nhân, hôm nay thiếu gia nhắn sẽ về muộn, ngài ấy nói cô không cần đợi cơm.” Dì Trương giúp việc ái ngại nhìn mâm cơm 8 món cầu kỳ mà Giang Ý Miên đã tự tay chuẩn bị suốt 3 tiếng đồng hồ.
“Không sao, tôi đợi.” Giang Ý Miên điềm đạm trả lời.
11 giờ đêm, tiếng động cơ Rolls-Royce êm ru dừng trước cổng. Lục Tranh bước vào nhà, mang theo hơi lạnh của sương đêm và một mùi hương nước hoa thoang thoảng – mùi “Jo Malone Hạnh nhân mật ong”.
Ngọt ngấy.
Giang Ý Miên đón lấy áo khoác của hắn, thuần thục treo lên giá: “Anh về rồi. Em hâm nóng canh gà nhé?”
Lục Tranh day day thái dương, ánh mắt lướt qua cô vợ xinh đẹp nhưng nhạt nhòa trong bộ váy ngủ kín đáo. Hắn gật đầu, giọng nói trầm ấm nhưng xa cách: “Vất vả cho em rồi. À, tháng này anh có chuyển thêm cho em 2 vạn tệ không?”
Giang Ý Miên ngẩn người: “Không ạ, vẫn là 10 vạn như mọi khi.”
Lục Tranh nhíu mày, vẻ mặt thoáng chút khó chịu rồi giãn ra ngay: “Chắc anh nhớ nhầm. Dạo này quỹ nghiên cứu ở trường hơi eo hẹp, em chi tiêu tiết kiệm một chút. Đừng mua sắm mấy thứ vô bổ như đám bạn của em.”
Trái tim Giang Ý Miên thắt lại một cái. Tháng trước, cô chỉ xin mua một chiếc máy massage mặt giá 3.000 tệ, hắn đã bóng gió nói cô hoang phí.
“Em biết rồi. Em vẫn đủ dùng.” Cô ngoan ngoãn đáp.
Lục Tranh hài lòng xoa đầu cô như xoa đầu một con cún nhỏ: “Ngoan. Anh lên thư phòng làm việc một chút, đừng ai vào làm phiền.”
3 giờ sáng.
Giang Ý Miên tỉnh giấc vì khát nước. Bên cạnh trống trơn. Lục Tranh vẫn chưa về phòng ngủ.
Cô rón rén đi xuống lầu, thấy cửa thư phòng khép hờ, ánh đèn vàng hắt ra khe cửa. Định quay đi, nhưng chân cô bỗng khựng lại khi nghe thấy giọng nói của chồng mình vọng ra. Không phải tông giọng lạnh lùng ban nãy, mà là giọng điệu cưng chiều đến chảy nước – thứ âm thanh cô chưa từng được nghe trong suốt 3 năm kết hôn.
“Bảo bối, thích không? Ừ… du thuyền đó đặt tên là ‘Uyển Nhi’ theo tên em nhé.”
“Chỉ là 5000 vạn tệ thôi mà, so với nụ cười của em thì đáng là gì.”
“Bà xã ở nhà á? Hahaha, em đừng nhắc đến cô ta làm anh mất hứng. Một con búp bê gỗ thôi, mỗi tháng vứt cho 10 vạn là mừng rơn, vẫy đuôi rối rít rồi. Đâu có nóng bỏng và hiểu chuyện như em…”
Choang.
Cốc nước trên tay Giang Ý Miên rơi xuống thảm lông cừu dày, may mắn không vỡ nhưng nước bắn tung tóe lên chân cô. Lạnh buốt.
Cô nín thở, nép sát vào tường, cả người run rẩy không phải vì lạnh, mà vì kinh tởm.
10 vạn tệ… vẫy đuôi rối rít? 5000 vạn tệ… mua du thuyền cho nhân tình?
Cô đợi Lục Tranh tắt đèn về phòng, tiếng ngáy đều đều vang lên, cô mới như một bóng ma lẻn vào thư phòng.
Máy tính của Lục Tranh có mật khẩu, nhưng hắn luôn tự tin rằng vợ mình “ngu ngốc về công nghệ” nên chẳng bao giờ đề phòng kỹ. Hắn không biết rằng, trước khi làm “Lục phu nhân”, Giang Ý Miên từng là thủ khoa kép ngành Kế toán – Kiểm toán.
Cô mở chiếc két sắt nhỏ ẩn sau bức tranh sơn dầu. Mật khẩu? Cô thử ngày sinh của hắn. Sai. Ngày cưới? Sai. Cô nhớ lại cái tên “Uyển Nhi” cùng mùi nước hoa “Jo Malone” ban nãy. Cô lên mạng tìm kiếm thông tin về loại nước hoa đó, thấy một bài đăng review của hot girl mạng tên Tống Uyển – đồng thời là giảng viên cùng trường với hắn. Cô nhập ngày sinh của Tống Uyển: 199806. Tít. Két mở.
Bên trong không phải là tài liệu mật của công ty, cũng không phải vàng thỏi. Bên trong là một xấp dày các hóa đơn, hợp đồng mua bán và một chiếc ổ cứng.
Giang Ý Miên run rẩy lật từng tờ.
– Ngày 14/2: Chuyển khoản Tống Uyển 52 vạn tệ (Nội dung: Mừng lễ tình nhân). Ngày đó, hắn tặng cô một bó hoa héo và nói bận họp.
– Ngày 8/3: Hóa đơn mua trang sức Cartier, bộ sưu tập Panthere, giá trị 320 vạn tệ. Ngày đó, hắn đưa cô đi ăn lẩu Haidilao và bảo “đơn giản là hạnh phúc”.
– Ngày 20/5: Hợp đồng mua bán biệt thự ven hồ Tây Giao, đứng tên Tống Uyển. Giá trị: 8500 vạn tệ.
Và kinh khủng nhất, là một cuốn sổ tay nhỏ ghi chép tỉ mỉ: “Chi phí nuôi Mèo Nhỏ”. Từng dòng, từng dòng một, ghi lại chi tiết hắn đã chu cấp cho Tống Uyển bao nhiêu. Tổng cộng trong 3 năm qua: 1,28 ức tệ (12.800 vạn tệ).
Giang Ý Miên nhìn lại tin nhắn báo có 10 vạn tệ trong điện thoại mình. 10 vạn so với 12.800 vạn. Tỉ lệ 1:1280.
Hóa ra, cô không phải là vợ. Cô là một món đồ trang trí giá rẻ, một tấm bình phong để hắn che mắt thiên hạ, một con ôsin cao cấp được trả lương bèo bọt để hắn yên tâm ra ngoài cung phụng “nữ hoàng” của mình.
Giang Ý Miên không khóc. Cô cảm thấy lồng ngực mình nóng rực như có lửa đốt. Một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Cô rút điện thoại, chụp lại tất cả các hóa đơn, cắm ổ cứng vào laptop cá nhân sao chép toàn bộ dữ liệu trong thư mục mang tên “My Muse”.
5 giờ sáng, Giang Ý Miên trở lại giường, nằm xuống bên cạnh người đàn ông mà cô từng coi là cả thế giới. Hắn trở mình, quàng tay ôm lấy eo cô, lầm bầm trong mơ: “Uyển Nhi…”
Giang Ý Miên mở mắt trừng trừng nhìn trần nhà trong bóng tối. Được lắm, Lục Tranh. Anh chê tôi là búp bê gỗ, chê tôi nhạt nhẽo? Anh dùng tiền chung của chúng ta để nuôi đĩ, còn coi tôi như con ngốc?
10 vạn tệ này, tôi sẽ dùng để mua pháo hoa. Và tôi sẽ dùng chính tay mình châm ngòi để nổ tung cái “hào môn” thối nát này của anh, cho cả thiên hạ cùng chiêm ngưỡng!
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com