Chương 2
Sáng hôm sau, Lục Tranh thức dậy đúng 7 giờ.
Hắn vươn vai, nhìn bộ vest đã được ủi phẳng phiu treo sẵn trên giá, mỉm cười hài lòng. Hắn thích cảm giác mọi thứ trong cuộc sống đều nằm trong tầm kiểm soát, và Giang Ý Miên chính là người quản gia tận tụy nhất giúp hắn duy trì trật tự đó.
Xuống phòng ăn, cháo bào ngư đã được đặt sẵn trên bàn, bốc khói nghi ngút.
“Hôm qua anh ngủ muộn, em nấu chút cháo cho dễ tiêu.” Giang Ý Miên đặt thìa xuống, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như nước, nhưng nếu Lục Tranh tinh ý, hắn sẽ thấy đôi mắt cô hôm nay sâu thẳm và lạnh lẽo đến lạ thường.
Nhưng Lục Tranh không nhìn vào mắt cô. Hắn chỉ nhìn vào bát cháo.
“Ừ, cảm ơn em. Tối nay anh có buổi tọa đàm khoa học, chắc sẽ về muộn đấy.” Hắn vừa ăn vừa lướt điện thoại, ngón tay cái lướt nhanh trên màn hình, khóe môi hơi nhếch lên. Có lẽ là tin nhắn của người tình bé nhỏ.
“Vâng.” Giang Ý Miên đáp gọn lỏn.
Đợi chiếc Rolls-Royce khuất hẳn sau cánh cổng sắt hoa văn cầu kỳ, nụ cười trên môi Giang Ý Miên tắt ngấm. Cô quay người, đi thẳng lên thư phòng, khóa trái cửa.
Trên màn hình laptop là thư mục mang tên “My Muse” (Nàng thơ của tôi) mà cô đã sao chép đêm qua. Dung lượng lên đến 500GB.
Bàn tay cô run run di chuột, click vào một video có tiêu đề: 2024.10.15 – Văn phòng trưởng khoa.
Ngày 15 tháng 10. Sinh nhật Giang Ý Miên. Hôm đó, cô đã từ chối tiệc mừng thọ của bác cả để ở nhà chuẩn bị bữa tối lãng mạn hai người. Cô ngồi bên bàn ăn với chiếc bánh kem thắp nến cháy hết lại thay, đợi đến tận 2 giờ sáng. Lục Tranh nhắn tin bảo “bận họp hội đồng trường đột xuất”.
Hóa ra, cái “hội đồng” của hắn chỉ có hai người.
Trong video, bối cảnh là văn phòng làm việc sang trọng của Lục Tranh tại Đại học A. Tống Uyển – cô giảng viên trẻ được sinh viên tôn sùng là “nữ thần thanh thuần” – đang mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng tang, ngồi vắt vẻo trên bàn làm việc làm bằng gỗ gụ đắt tiền.
Dưới chân cô ta là đống giáo án bị gạt rơi lả tả.
“Thầy Lục… ưm… cửa sổ chưa kéo rèm đâu…” Giọng Tống Uyển nũng nịu, đôi chân thon dài quấn chặt lấy hông Lục Tranh, nhưng tay lại chủ động cởi từng cúc áo của hắn.
Lục Tranh, người vẫn đeo kính gọng vàng đạo mạo, lúc này trông như một con thú đói khát. Hắn vùi đầu vào ngực cô ta, tiếng thở dốc ồ ồ vang lên rõ mồn một qua loa máy tính:
“Sợ cái gì? Đây là tầng 18, ai nhìn thấy được? Hơn nữa, để sinh viên nhìn thấy thầy giáo đáng kính của chúng đang làm gì cô giáo chủ nhiệm, chẳng phải kích thích hơn sao?”
Hắn thô bạo xé toạc chiếc váy bút chì của Tống Uyển. Bên trong, cô ta mặc một bộ nội y ren đen khoét đáy vô cùng táo bạo – loại mà Giang Ý Miên từng thấy quảng cáo trên web đen nhưng chưa bao giờ dám nghĩ đến việc mua.
Lục Tranh cười khẩy, vỗ mạnh vào mông cô ta: “Hư hỏng! Lên lớp thì mặc kín cổng cao tường, trước mặt tôi lại dâm đãng thế này. Em đúng là con yêu tinh hút máu người.”
“Em chỉ hư với mỗi anh thôi…” Tống Uyển rên rỉ khi hắn tiến vào, ngửa cổ ra sau, mái tóc dài xõa tung trên bàn làm việc, che lấp cả tấm bảng danh dự “Giảng viên xuất sắc năm học”.
Tiếng da thịt va chạm kịch liệt vang lên trong căn phòng yên tĩnh, hòa lẫn với tiếng rên rỉ hoan lạc tạo nên một bản hòa ca dơ bẩn. Giang Ý Miên siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Nhưng cô bắt buộc mình phải xem, phải nghe cho rõ từng từ.
Đến cao trào, Tống Uyển vừa thở hổn hển vừa hỏi, giọng điệu đầy vẻ khiêu khích giả vờ ngây thơ:
“Anh Tranh… a… mạnh quá… ưm… Hôm nay hình như là sinh nhật Lục phu nhân mà? Anh không về… chị ấy không giận sao?”
Lục Tranh đang hăng say thúc mạnh, nghe nhắc đến vợ liền khựng lại một nhịp rồi cười khẩy, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt:
“Đừng nhắc đến cô ta lúc này, mất hứng. Cô ta ở trên giường chẳng khác nào khúc gỗ trôi sông. Mỗi lần làm tình cứ nằm đơ ra, tắt đèn hay bật đèn cũng như nhau, nhạt nhẽo vô vị. Làm sao so được với cái miệng nhỏ ngọt ngào này của em?”
“Thật sao? Nhưng em thấy chị ấy xinh đẹp đoan trang lắm mà…”
“Đoan trang cái gì? Là cổ hủ, là kém cỏi! Cưới cô ta về chỉ được cái mã bình hoa, ngoan ngoãn nghe lời để ông bà già tôi vui lòng thôi. Mỗi tháng vứt cho 10 vạn tệ là cô ta đã cảm kích rơi nước mắt, cung phụng tôi như ông hoàng rồi. Đàn bà ấy mà, không có sự nghiệp, sống bám vào đàn ông thì tư cách gì đòi hỏi sự tôn trọng? Sinh nhật năm nào chả có, quà cáp đủ là được, cần gì anh phải về.”
Câu nói của Lục Tranh như một gáo nước sôi tạt thẳng vào mặt Giang Ý Miên.
Khúc gỗ. Nhạt nhẽo. Sống bám. Không có tư cách.
3 năm thanh xuân, cô từ bỏ cơ hội tu nghiệp ở nước ngoài, từ bỏ vị trí trưởng phòng tài chính ở công ty cũ để lui về làm hậu phương cho hắn, đổi lại là sự khinh bỉ tận xương tủy này sao?
Trên màn hình, Lục Tranh gầm nhẹ một tiếng rồi trút hết dục vọng vào người nhân tình. Cả hai ôm lấy nhau, mồ hôi nhễ nhại, khung cảnh dâm loạn trên nền những cuốn sách triết học dày cộp phía sau kệ sách tạo nên một sự châm biếm chua chát đến tột cùng.
Giang Ý Miên gập máy tính lại. Không khóc.
Cô đi vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo. Cảm giác ghê tởm trào dâng khiến dạ dày cô co thắt dữ dội. Cô nôn như muốn tống khứ hết tất cả những ảo tưởng về cuộc hôn nhân hạnh phúc ra khỏi cơ thể.
Rửa mặt bằng nước lạnh, Giang Ý Miên ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trong gương. Xinh đẹp, nhưng tiều tụy. Đôi mắt từng trong veo giờ vằn lên những tia máu đỏ.
“Lục Tranh, anh nói đúng. Tôi không có sự nghiệp nên anh khinh tôi.”
Cô lấy khăn lau khô mặt, ánh mắt sắc lạnh như dao:
“Vậy thì tôi sẽ biến việc ‘tiêu diệt anh’ thành sự nghiệp lớn nhất đời mình. Anh thích giữ thể diện đúng không? Tôi sẽ lột sạch, không chừa lại cho anh dù chỉ là một mảnh khố.”
Cô cầm điện thoại, gọi cho một số máy lạ:
“Alo, văn phòng thám tử tư XYZ phải không? Tôi cần các anh theo dõi một người. Không cần chụp lén, chỉ cần xác nhận địa chỉ biệt thự ven hồ Tây Giao. Đúng, tôi muốn biết chính xác giờ nào hai người đó sẽ ở đó cùng nhau.”
Sau đó, cô mở Weibo, tạo một tài khoản ảo mới toanh. Tên tài khoản: “Người dọn rác”.
Bài đăng đầu tiên được soạn thảo, đính kèm 9 bức ảnh cắt ra từ đoạn clip vừa xem. Những gương mặt được làm mờ nhẹ nhưng đủ để người quen nhận ra, còn những hành động và bối cảnh thì sắc nét đến từng chi tiết.
Caption chỉ vỏn vẹn một dòng: “Giảng đường đại học A linh thiêng hay là động bàn tơ? Giáo sư L.T đạo mạo và ‘nữ thần’ T.U thực chất đang dạy môn gì trong phòng hiệu trưởng vào đúng sinh nhật vợ mình?”
Ngón tay thon dài của Giang Ý Miên lơ lửng trên nút “Đăng”.
Cô không vội. Cô lưu vào nháp. Đây mới chỉ là màn khởi động. Cô cần đợi đúng thời điểm “Vàng” – khi buổi tọa đàm khoa học tối nay của hắn được livestream trực tiếp.
Lúc đó, món quà sinh nhật muộn này mới thực sự bùng nổ.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com