Chương 7
Hai năm sau.
Thượng Hải bước vào mùa đông, gió lạnh buốt giá luồn lách qua từng con hẻm nhỏ, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đường nhựa.
Tại một khu trọ tồi tàn, ẩm thấp ở ngoại ô thành phố, một người đàn ông trung niên với khuôn mặt chằng chịt sẹo lồi đang co ro ngồi ăn mì gói bên vệ đường. Đó là Lục Tranh.
Hai năm trước, sau khi ra tù vì tội trốn thuế (án treo do thành khẩn khai báo và nộp lại một phần tài sản khắc phục hậu quả), hắn trở thành kẻ tay trắng. Bố mẹ vẫn đang thụ án trong tù, toàn bộ tài sản Lục gia bị tịch thu và bán đấu giá để trả nợ. Bằng cấp giáo sư bị tước bỏ, khuôn mặt điển trai nho nhã ngày nào giờ bị hủy hoại bởi vết sẹo dài gớm ghiếc. Không trường học hay công ty nào dám nhận hắn, đến cả đi làm gia sư cũng bị phụ huynh xua đuổi như đuổi tà vì quá khứ nhơ nhớp.
Giờ đây, vị “Giáo sư Lục” cao ngạo ngày nào phải đi làm công việc phân loại rác ban đêm để kiếm sống qua ngày. Đôi bàn tay từng cầm bút ký những hợp đồng triệu đô giờ nứt nẻ, đen đúa vì bới rác.
Lục Tranh ngẩng đầu lên, vô định nhìn vào màn hình LED khổng lồ treo trên tòa nhà thương mại đối diện. Trên đó đang phát sóng trực tiếp “Diễn đàn Kinh tế Phụ nữ Châu Á – Thái Bình Dương”.
Người phụ nữ đứng ở vị trí trung tâm, mặc bộ vest đỏ rực rỡ đầy quyền lực, mái tóc cắt ngắn cá tính, đang tự tin thuyết trình về chiến lược quản trị rủi ro tài chính toàn cầu.
Là Giang Ý Miên.
“Cô ấy đẹp quá…” Một gã công nhân vệ sinh già bên cạnh Lục Tranh chép miệng khen ngợi, mắt không rời màn hình. “Nghe nói cô ấy là Giám đốc tài chính quyền lực nhất của Tập đoàn Thiên Tạ hiện nay, vừa xinh đẹp vừa tài giỏi. Người đàn ông nào cưới được cô ấy đúng là tu mười kiếp.”
Lục Tranh nghe vậy, bàn tay cầm đôi đũa tre rẻ tiền run lên bần bật. Miếng mì nghẹn ứ ở cổ họng, đắng chát như nuốt phải mật.
Hắn đã từng cưới được cô ấy. Hắn đã từng có một người vợ sẵn sàng nấu cháo bào ngư cho hắn lúc nửa đêm, sẵn sàng dùng tiền tiết kiệm riêng để bù đắp sĩ diện cho hắn, nhẫn nhịn chịu đựng sự khinh miệt của gia đình hắn. Nhưng hắn đã chê cô nhạt nhẽo như nước ốc. Hắn đã dùng 10 vạn tệ rẻ mạt để mua đứt lòng tự trọng của cô, rồi ném cả gia tài vào một ả đàn bà lẳng lơ, độc ác.
Giờ đây, Tống Uyển đang thụ án tù giam vì tội cố ý gây thương tích, nghe nói đã hóa điên trong trại, ngày ngày gào thét đòi trả lại túi hiệu. Còn Giang Ý Miên – “khúc gỗ” của hắn – lại đang tỏa sáng rực rỡ như một viên kim cương vừa được mài giũa xong, ở một độ cao mà hắn có ngước gãy cổ cũng không bao giờ với tới được nữa.
Nước mắt Lục Tranh rơi xuống bát mì nguội lạnh. Không phải nước mắt hối hận, mà là nước mắt của sự tuyệt vọng vĩnh viễn. Hắn cúi đầu, tiếp tục công việc bới rác của mình, hòa lẫn vào bóng tối dơ bẩn nơi đáy xã hội.
Tại sảnh tiệc VIP của khách sạn Peninsula – nơi từng là khởi đầu cho màn “xin lỗi” huyền thoại năm nào.
Giang Ý Miên vừa bước xuống bục phát biểu, tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy khắp hội trường. Cô mỉm cười, nâng ly rượu sâm panh, phong thái ung dung tự tại, khí chất bức người.
“Làm tốt lắm.” Một giọng nói trầm ấm, từ tính vang lên bên cạnh.
Tạ Cảnh Thâm – Tổng giám đốc Tập đoàn Thiên Tạ, người đàn ông bí ẩn trên chiếc xe Maybach hai năm trước – bước tới. Anh mặc bộ tuxedo đen lịch lãm, ánh mắt nhìn cô không giấu nổi sự tán thưởng và si mê trần trụi.
“Cảm ơn Tạ tổng đã tin tưởng giao phó trọng trách.” Giang Ý Miên khẽ cụng ly với anh, ánh mắt lấp lánh ý cười.
“Không phải tin tưởng, là tôi nhìn người chuẩn.” Tạ Cảnh Thâm nhấp một ngụm rượu, ánh mắt thâm sâu nhìn thẳng vào cô. “Hai năm qua, em đã chứng minh cho cả giới tài chính thấy, một người phụ nữ có thể biến cuộc hôn nhân đổ vỡ thành bàn đạp để vươn tới đỉnh cao như thế nào. Em không chỉ giỏi con số, em còn giỏi cả việc làm chủ vận mệnh của mình.”
Giang Ý Miên cười nhẹ, lắc đầu, giọng nói mang theo chút hoài niệm: “Đó không phải là chiến lược, đó là sự phản kháng của đường cùng. Nhưng cũng cảm ơn quá khứ đó, cảm ơn 30 ngày ‘sám hối’ năm xưa. Nhờ nó mà tôi biết giá trị của mình không nằm ở việc làm hài lòng đàn ông hay làm đẹp mặt gia đình chồng.”
“Vậy giá trị của em nằm ở đâu?” Tạ Cảnh Thâm tiến lại gần hơn một bước, phá vỡ khoảng cách an toàn xã giao, mùi hương gỗ đàn hương nam tính bao trùm lấy cô.
Giang Ý Miên ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn chùm rực rỡ, kiên định và đầy kiêu hãnh:
“Nằm ở chính bản thân tôi. Tôi là Giang Ý Miên. Không phải Lục phu nhân, cũng không phải bình hoa di động giá 10 vạn tệ. Tôi tự kiếm tiền, tự mua vui cho mình, và tự quyết định cuộc đời mình.”
Tạ Cảnh Thâm bật cười, nụ cười hiếm hoi làm sáng bừng khuôn mặt lạnh lùng thường ngày. Anh đưa tay ra, giọng điệu vừa trân trọng vừa mời gọi:
“Vậy… Giang tiểu thư, tôi có vinh hạnh được mời người phụ nữ độc lập, tự chủ này một điệu nhảy không? Với tư cách là một người đàn ông đang kiên trì theo đuổi em suốt hai năm qua, chứ không phải cấp trên.”
Giang Ý Miên nhìn bàn tay đang đưa ra trước mặt mình. Bàn tay to lớn, ấm áp, vững chãi, chưa từng buông tay cô mỗi khi cô gặp khó khăn trong công việc suốt hai năm nay. Cô nhớ lại quá khứ, cô đã từng rụt rè nắm lấy tay Lục Tranh, để rồi bị dìm xuống bùn đen nhục nhã. Nhưng lần này thì khác. Cô không còn là cô gái ngây thơ năm nào. Cô giờ đây đã đủ mạnh mẽ để yêu, và cũng đủ tàn nhẫn để buông bỏ nếu bị phản bội.
Cô đặt tay mình vào tay Tạ Cảnh Thâm.
“Được thôi, Tạ tổng. Nhưng tôi nói trước, tôi nhảy dẫn bước đấy nhé.”
“Tùy ý em.” Tạ Cảnh Thâm siết nhẹ tay cô, kéo cô vào giữa sàn nhảy, ánh mắt dịu dàng như nước. “Cả cuộc đời này của tôi, nguyện để em dẫn bước.”
Tiếng nhạc Waltz du dương vang lên. Giang Ý Miên xoay người, tà váy đỏ tung bay như một ngọn lửa phượng hoàng tái sinh từ đống tro tàn, rực rỡ và kiêu sa.
Ngoài kia, màn đêm mùa đông đã buông xuống, lạnh lẽo và tăm tối. Nhưng trong lòng cô, và trong vòng tay người đàn ông này, bình minh rực rỡ vừa mới thực sự bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com