Chương 6
Ngày thứ 11.
Đúng 8 giờ sáng, video mới của Giang Ý Miên lên sóng. Không còn vẻ u sầu, cô mặc một bộ vest trắng tinh khôi, ngồi thẳng lưng, ánh mắt kiên định.
Tiêu đề: “Lời xin lỗi cuối cùng: Gửi bố mẹ chồng kính yêu.”
“Hôm nay, con xin lỗi bố mẹ. Con xin lỗi vì đã không biết bố mẹ vất vả như thế nào để duy trì cuộc sống hào môn. Con cứ tưởng Lục gia giàu có nhờ kinh doanh bất động sản chân chính, hóa ra bố mẹ phải nhọc công lập ra 5 công ty ma ở thiên đường thuế Cayman chỉ để… trốn 3000 vạn tệ tiền thuế mỗi năm. Con thật bất hiếu. Con đã vô tình nộp nhầm tập hồ sơ quyết toán thuế giả mạo cùng sao kê dòng tiền rửa tiền qua biên giới của bố mẹ cho Cục Cảnh sát Kinh tế và Cục Thuế vụ sáng nay. Con xin lỗi vì sự ‘nhầm lẫn’ này có thể khiến bố mẹ phải dưỡng già trong trại giam.”
Video vừa kết thúc, tiếng còi xe cảnh sát hú vang trời, xé toạc bầu không khí yên tĩnh của khu biệt thự Tây Giao.
Cánh cổng sắt kiên cố của Lục gia bị phá mở. Hàng chục cảnh sát ập vào. Bố mẹ Lục Tranh, những người cả đời sống trong nhung lụa, được người hầu kẻ hạ, nay bị còng tay lôi ra khỏi nhà trong bộ dạng nhếch nhác, hoảng loạn tột độ.
Lục Tranh đứng chôn chân trong phòng khách, nhìn bố mẹ bị giải đi, tai hắn ù đi. Hắn biết, Lục gia xong rồi. Đế chế tài chính mà bố hắn xây dựng bao năm nay đã sụp đổ chỉ sau một cú click chuột của người con dâu “ngoan hiền”.
Ba ngày sau. Phiên tòa sơ thẩm vụ án ly hôn.
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
Lục Tranh ngồi ở ghế bị đơn, râu ria xồm xoàm, mắt thâm quầng trũng sâu. Hắn không còn tiền thuê luật sư giỏi, chỉ có một luật sư chỉ định miễn cưỡng ngồi cạnh.
Phía bên kia, Giang Ý Miên rạng rỡ, xinh đẹp, khí chất bức người. Ngồi cạnh cô là luật sư Trần – “sát thủ” của giới luật sư ly hôn.
Tống Uyển cũng bị triệu tập với tư cách “người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan”. Cô ta gầy rộc đi, khuôn mặt từng được ca tụng là nữ thần giờ hốc hác, lớp phấn dày cũng không che được sự tàn tạ.
Thẩm phán gõ búa, giọng nói đanh thép vang lên:
“Căn cứ vào các bằng chứng mới được cung cấp hợp pháp (từ hồ sơ điều tra thuế và lời khai tự nguyện của bị cáo Lục Tranh trong cơn say xỉn được camera hành trình ghi lại), Tòa tuyên án:
– Thứ nhất: Chấp thuận cho bà Giang Ý Miên ly hôn với ông Lục Tranh.
– Thứ hai: Về tài sản. Xác định ông Lục Tranh là bên có lỗi trong hôn nhân (ngoại tình) và có hành vi tẩu tán tài sản bất hợp pháp. Phân chia tài sản chung trị giá 5 ức tệ (500 triệu tệ) như sau: Bà Giang Ý Miên hưởng 80%. Ông Lục Tranh hưởng 20%. Tuy nhiên, do ông Lục Tranh đang chịu trách nhiệm liên đới về khoản nợ thuế và phạt thuế của công ty gia đình (tổng cộng 1,5 ức tệ), phần tài sản 20% này sẽ bị phong tỏa ngay lập tức để thi hành án.
– Thứ ba: Về phần cô Tống Uyển. Tòa xác định số tiền 1,28 ức tệ (tiền mặt, bất động sản, xe cộ, trang sức) mà ông Lục Tranh chuyển cho cô là tài sản chung của vợ chồng, việc tặng cho này trái pháp luật và đạo đức xã hội. Tuyên bố vô hiệu các giao dịch tặng cho. Buộc cô Tống Uyển phải hoàn trả toàn bộ 1,28 ức tệ cho bà Giang Ý Miên trong vòng 30 ngày. Nếu không trả đủ, sẽ bị cưỡng chế kê biên tài sản và truy cứu trách nhiệm hình sự tội ‘Chiếm giữ trái phép tài sản’.”
“Rầm!”
Tống Uyển ngã khuỵu xuống sàn tòa án. 1,28 ức tệ? Cô ta đã tiêu xài hoang phí, bán túi hiệu, bán xe để đắp vào các khoản lỗ đầu tư ảo và trả nợ cờ bạc cho em trai. Căn biệt thự ven hồ thì đang bị ngân hàng siết nợ vì Lục Tranh thế chấp lấy tiền mặt tháng trước. Cô ta lấy gì mà trả? Cô ta tay trắng rồi! Còn phải gánh một khoản nợ khổng lồ mà cả đời làm giảng viên cũng không trả nổi.
“Không! Tôi không trả! Là anh ta tự nguyện cho tôi! Tôi không biết gì hết!” Tống Uyển gào lên điên dại, lao về phía Lục Tranh.
Lục Tranh lúc này như người mất hồn. Hắn mất vợ, mất gia đình, mất sự nghiệp, giờ đây đến cả quyền tự do tài chính cũng không còn. Hắn trở thành kẻ vô sản, lại còn gánh nợ thuế thay bố mẹ.
“Cút đi!” Lục Tranh hất mạnh Tống Uyển ra. “Đồ sao chổi! Nếu không phải tại cô thì tôi đâu ra nông nỗi này!”
Cú hất tay khiến Tống Uyển đập đầu vào cạnh bàn, máu chảy ròng ròng trên trán. Sự đau đớn về thể xác cộng với sự tuyệt vọng về tinh thần đã kích hoạt con thú hoang trong người cô ta.
“Mày dám đánh bà? Lục Tranh, thằng khốn nạn! Mày lừa tao! Mày bảo mày ly hôn để cưới tao, mày bảo mày có trăm triệu tệ! Mày hại đời tao!”
Tống Uyển vớ lấy con dao rọc giấy trên bàn thư ký, lao vào Lục Tranh như một con thú điên.
“Áaaaaa!”
Tiếng hét thất thanh vang lên. Lục Tranh không kịp phản ứng, bị lưỡi dao sắc lẹm rạch một đường dài từ má xuống tận cằm. Máu phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả chiếc áo sơ mi cáu bẩn.
Cảnh sát tư pháp lập tức lao vào khống chế Tống Uyển. Cô ta vừa giãy giụa vừa cười man dại: “Chết đi! Chết hết đi! Tao không có tiền thì chúng mày cũng đừng hòng sống yên ổn!”
Lục Tranh ôm mặt quằn quại dưới sàn, tiếng rên la thảm thiết vang vọng khắp phòng xử án. Vết thương này sâu đến tận xương, chắc chắn sẽ để lại sẹo lồi dị dạng cả đời. Khuôn mặt điển trai, nho nhã – thứ vũ khí giúp hắn lừa gạt bao nhiêu cô gái và xây dựng hình tượng giáo sư – nay đã bị hủy hoại hoàn toàn.
Giang Ý Miên đứng ở phía xa, lạnh lùng nhìn cảnh tượng hỗn loạn đó. Không có sự thương hại. Chỉ có sự ghê tởm.
Cô nhìn Lục Tranh đang giãy giụa trong vũng máu, rồi nhìn Tống Uyển đang bị còng tay lôi đi như một con chó điên.
“Gieo nhân nào gặt quả nấy. Các người dày vò nhau đi, đó là hình phạt thích đáng nhất.”
Cô quay người, bước ra khỏi phòng xử án.
Bên ngoài, trời đã tạnh mưa. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, rọi xuống bậc thềm tòa án. Gió thu se lạnh thổi bay tà áo vest trắng của Giang Ý Miên. Cô hít một hơi thật sâu không khí tự do.
Không còn mùi nước hoa “Hạnh nhân mật ong” giả tạo. Không còn những đêm dài chờ đợi trong căn biệt thự lạnh lẽo. Không còn phải đóng vai con búp bê gỗ vô tri.
Một chiếc Maybach màu đen sang trọng đỗ xịch trước mặt cô. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng của một người đàn ông lạ mặt, nhưng ánh mắt nhìn cô lại có vài phần thâm sâu khó lường.
“Giang tiểu thư, chúc mừng cô đã thắng kiện. Tôi là đại diện của quỹ đầu tư XYZ, chúng tôi rất ấn tượng với năng lực quản lý tài chính và tư duy chiến lược của cô trong vụ việc vừa qua. Cô có hứng thú về làm Giám đốc tài chính cho chúng tôi không? Mức lương… gấp 10 lần số tiền chồng cũ chu cấp cho cô.”
Giang Ý Miên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ và đầy kiêu hãnh: “Chỉ gấp 10 lần thôi sao? Giá trị của tôi bây giờ… đắt hơn thế nhiều.”
Cô mở cửa xe, bước lên. Cánh cửa đóng lại, bỏ lại sau lưng Lục gia tan nát và quá khứ đau thương.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com