Chương 1
Thượng Hải vào cuối tháng mười, trời bắt đầu chuyển mình sang cái lạnh se sắt đặc trưng của những ngày cuối thu. Bầu trời bên ngoài cửa kính sát đất của tòa nhà cao tầng xám xịt một màu chì, những đám mây nặng trĩu sà xuống thấp như muốn nuốt chửng lấy những đỉnh tháp chọc trời đang kiêu hãnh vươn lên giữa phồn hoa đô hội.
Ôn Nhu ngồi trong phòng họp số 1 của công ty truyền thông Tinh Vực, ngón tay vô thức xoay tròn chiếc bút máy màu đen trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Hơi lạnh từ điều hòa trung tâm phả xuống khiến cô khẽ rùng mình, hay có lẽ là do sự căng thẳng mơ hồ nào đó đang len lỏi trong lồng ngực. Dự án cải tạo và quảng bá khu phố cổ “Mộng Hồi Cô Tô” là dự án trọng điểm cuối năm nay, đối tác là một văn phòng kiến trúc danh tiếng vừa chuyển trụ sở từ London về Thượng Hải. Nghe nói kiến trúc sư trưởng của họ là một người cực kỳ khó tính và cầu toàn.
“Tiểu Ôn, em xem lại bản thảo lần cuối đi. Nghe đồn vị Lục tổng bên kia mắt sáng như đuốc, chỉ cần một lỗi sai nhỏ cũng đủ để anh ta gạch tên chúng ta khỏi danh sách hợp tác đấy.”
Chị Lam, trưởng phòng nội dung, vừa thì thầm vừa chỉnh lại cổ áo sơ mi cho ngay ngắn. Ôn Nhu mỉm cười trấn an, nhưng ánh mắt cô lại lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa bụi bắt đầu lất phất bay. Trong lòng cô dấy lên một dự cảm bất an khó tả, giống như mặt hồ phẳng lặng sắp bị một hòn đá ném xuống làm xáo trộn.
Đúng mười giờ sáng, cánh cửa phòng họp bằng kính cường lực dày cộp được đẩy ra. Tiếng bước chân trầm ổn vang lên trên nền thảm, không nhanh không chậm, mang theo một loại áp lực vô hình khiến không khí trong phòng bỗng chốc như đông đặc lại.
“Xin lỗi đã để mọi người chờ lâu.”
Một giọng nam trầm thấp vang lên, âm sắc lạnh lùng và từ tính, giống như tiếng đàn cello được kéo lên giữa đêm khuya thanh vắng. Ôn Nhu đang cúi đầu lật giở tài liệu, nghe thấy giọng nói này thì cả người cứng đờ. Những ngón tay đang cầm bút của cô siết chặt lại đến mức đốt ngón tay trở nên trắng bệch.
Cô ngẩng đầu lên, chậm rãi và khó khăn như thể cổ mình đang đeo chì.
Đứng ở đầu bàn họp là một người đàn ông mặc âu phục màu xám tro cắt may thủ công tinh tế, tôn lên vóc dáng cao lớn và bờ vai rộng vững chãi. Gương mặt anh góc cạnh rõ ràng, sống mũi cao thẳng tắp, đôi mắt đen láy sâu thẳm ẩn sau cặp kính gọng vàng kim mảnh dẻ, toát lên vẻ tri thức nhưng cũng đầy xa cách.
Lục Trầm.
Ba năm không gặp, anh dường như càng trở nên thâm trầm và khó đoán hơn. Thời gian không để lại quá nhiều dấu vết trên gương mặt ấy, ngoại trừ việc lấy đi nét nhiệt huyết của chàng trai năm nào và thay vào đó là sự lạnh lùng của một người đàn ông trưởng thành đã trải qua đủ mọi sóng gió.
Ánh mắt Lục Trầm lướt qua một lượt những người trong phòng, rồi dừng lại trên người Ôn Nhu. Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, cô cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, tê dại và đau nhói. Nhưng rất nhanh, anh dời mắt đi, thản nhiên như thể đang nhìn một người xa lạ, rồi kéo ghế ngồi xuống vị trí chủ tọa.
“Chúng ta bắt đầu đi.” Anh nói ngắn gọn, mở tập hồ sơ trước mặt ra.
Suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, Ôn Nhu cảm thấy mình như đang ngồi trên đống lửa. Cô cố gắng tập trung vào nội dung cuộc họp, vào những ý tưởng quảng bá mà mình đã thức trắng mấy đêm để chuẩn bị, nhưng tâm trí cứ vô thức trôi dạt về phía người đàn ông đang ngồi đối diện.
Lục Trầm làm việc cực kỳ chuyên nghiệp. Anh lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng đưa ra những câu hỏi sắc bén đánh trúng vào trọng tâm vấn đề khiến đội ngũ của Tinh Vực nhiều phen toát mồ hôi hột. Anh không còn là chàng sinh viên kiến trúc hay cười, thích mặc áo sơ mi trắng và chở cô đi dạo khắp các ngõ ngách Tô Châu bằng xe đạp nữa. Lục Trầm của hiện tại là một kiến trúc sư đẳng cấp quốc tế, lạnh lùng, quyết đoán và tàn nhẫn trong công việc.
“Về phần ý tưởng ‘Ký ức ngủ quên’, tôi thấy cách diễn giải này khá thú vị.”
Lục Trầm đột nhiên lên tiếng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên bản thảo mà Ôn Nhu vừa trình bày. Anh ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt sau tròng kính lóe lên một tia sáng kỳ lạ.
“Ôn… tiểu thư?” Anh gọi tên cô, âm cuối hơi kéo dài một chút, mang theo sự nghi hoặc giả tạo khiến trái tim Ôn Nhu thắt lại.
“Vâng, Lục tổng có gì chỉ giáo?” Ôn Nhu hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, dù lòng bàn tay cô đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Cô viết rằng ‘thời gian có thể làm phai mờ kiến trúc, nhưng không thể xóa nhòa ký ức’. Cô thực sự tin vào điều đó sao?” Lục Trầm hỏi, khóe môi hơi nhếch lên một nụ cười nhạt, không rõ là chế giễu hay tán thưởng.
Ôn Nhu nhìn thẳng vào mắt anh, không trốn tránh nữa. “Tôi tin. Có những thứ dù bị bụi thời gian che phủ, nhưng chỉ cần một cơn gió nhẹ thổi qua, tất cả sẽ hiện ra nguyên vẹn như thuở ban đầu.”
Cả phòng họp im phăng phắc. Mọi người đều cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ giữa hai người, nhưng không ai dám lên tiếng. Lục Trầm nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt anh tối sầm lại, sâu hun hút như vực thẳm. Cuối cùng, anh gật đầu nhẹ.
“Rất tốt. Tôi hy vọng bản kế hoạch chi tiết cũng sẽ có chiều sâu như câu trả lời của cô.”
Cuộc họp kết thúc lúc mười hai giờ trưa. Mọi người lục tục thu dọn đồ đạc ra về. Ôn Nhu cố tình nán lại một chút, giả vờ sắp xếp lại giấy tờ để tránh phải chạm mặt trực tiếp với Lục Trầm ở cửa. Nhưng ông trời dường như không chiều lòng người. Khi cô vừa ôm tập tài liệu bước ra khỏi ghế, Lục Trầm đã đứng chắn ngay trước mặt.
Hương gỗ đàn hương thoang thoảng bay vào mũi cô. Mùi hương quen thuộc đến đau lòng. Trước đây, anh không dùng nước hoa, trên người luôn chỉ có mùi nắng và mùi xà phòng giặt. Bây giờ, anh dùng loại nước hoa đắt tiền, mùi hương trầm ổn, sang trọng, nhưng lại xa lạ vô cùng.
“Ôn tiểu thư, hợp tác vui vẻ.”
Lục Trầm đưa tay ra trước mặt cô. Bàn tay anh to lớn, các khớp xương rõ ràng, móng tay được cắt tỉa gọn gàng sạch sẽ. Ôn Nhu nhìn bàn tay ấy, ký ức ba năm trước ùa về như thác lũ. Bàn tay này đã từng nắm chặt tay cô chạy dưới mưa, từng lau nước mắt cho cô, từng đan vào tay cô những đêm đông lạnh giá.
Cô chần chừ một giây, rồi cũng đưa tay mình ra nắm lấy tay anh.
“Hợp tác vui vẻ, Lục tổng.”
Bàn tay anh ấm nóng bao trùm lấy bàn tay lạnh lẽo của cô. Khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, Ôn Nhu cảm nhận được ngón tay cái của anh lướt nhẹ qua lòng bàn tay mình, một cử chỉ vô tình hay cố ý đầy ám muội. Cô giật mình muốn rút tay lại, nhưng Lục Trầm đã giữ chặt thêm một chút, lực đạo không quá mạnh nhưng đủ để cô không thể thoát ra ngay lập tức.
Anh cúi đầu, ghé sát vào tai cô, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe thấy:
“Đã lâu không gặp, Ôn Nhu. Em vẫn thích trốn tránh như xưa nhỉ.”
Hơi thở ấm nóng của anh phả vào vành tai nhạy cảm khiến Ôn Nhu đỏ bừng mặt. Cô ngẩng phắt lên nhìn anh, ánh mắt dao động dữ dội. Nhưng Lục Trầm đã buông tay cô ra, lùi lại một bước, khôi phục vẻ đạo mạo chỉnh tề ban đầu.
“Trợ lý Lý, tiễn khách.” Anh nói với người trợ lý đứng bên cạnh, rồi quay lưng bước đi không ngoảnh lại.
Ôn Nhu đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh khuất sau cánh cửa gỗ nặng nề. Cảm giác chua xót trào lên trong cổ họng. Sự dày vò thầm lặng mà cô tưởng mình đã chôn chặt suốt ba năm qua, giờ đây lại bị anh dễ dàng khơi dậy chỉ bằng một cái chạm tay và một câu nói.
Rời khỏi tòa nhà, trời đã bắt đầu mưa nặng hạt hơn. Ôn Nhu đứng dưới mái hiên chờ xe, gió lạnh thốc vào người khiến cô co ro trong chiếc áo khoác mỏng manh.
Một chiếc xe hơi màu đen sang trọng đỗ xịch trước mặt cô. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt nghiêng nhìn hoàn hảo của Lục Trầm.
“Lên xe đi, tôi đưa em về.” Anh không nhìn cô, mắt vẫn hướng về phía trước, tay đặt hờ trên vô lăng.
“Không cần đâu, tôi gọi xe được rồi.” Ôn Nhu từ chối theo phản xạ.
“Ở đây cấm dừng đỗ lâu. Em muốn cảnh sát giao thông đến phạt tôi, hay muốn tôi xuống xe bế em lên?” Giọng anh vẫn đều đều, nhưng mang theo sự uy hiếp không thể chối từ.
Ôn Nhu biết tính anh, nói được làm được. Cô không muốn gây chú ý giữa chốn đông người, đành cắn răng mở cửa ghế phụ ngồi vào.
Không gian trong xe ấm áp và yên tĩnh, tách biệt hoàn toàn với màn mưa ồn ã bên ngoài. Lục Trầm không hỏi địa chỉ, trực tiếp lái xe hòa vào dòng người đông đúc. Ôn Nhu cũng không nói gì, cô quay mặt nhìn ra cửa sổ, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở hỗn loạn của mình.
Xe dừng lại trước một quán cà phê quen thuộc gần công ty của cô. Ôn Nhu ngạc nhiên quay sang nhìn anh. Lục Trầm tháo dây an toàn, với tay lấy một cốc cà phê nóng từ khay để đồ đưa cho cô.
“Americano đá không đường, thêm hai shot espresso. Khẩu vị của em vẫn thế chứ?”
Ôn Nhu nhìn cốc cà phê trên tay anh, hơi nóng bốc lên nghi ngút làm mờ đi đôi mắt cô. Đó là thói quen của cô từ thời đại học, mỗi khi áp lực bài vở thi cử, cô đều uống loại này để tỉnh táo. Lục Trầm từng rất ghét cô uống cà phê đậm như vậy vì sợ hại dạ dày, nhưng lần nào cũng là người đi mua cho cô, kèm theo một chiếc bánh ngọt để cô ăn lót dạ.
Cô nhận lấy cốc cà phê, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lớp giấy, khẽ lắc đầu:
“Cảm ơn Lục tổng. Nhưng khẩu vị con người rồi sẽ thay đổi. Bây giờ tôi chỉ uống Latte nóng, ít đường.”
Bàn tay Lục Trầm khựng lại giữa không trung trong giây lát. Ánh mắt anh tối đi vài phần, nhìn cô chằm chằm như muốn nhìn thấu tâm can cô. Một lát sau, anh thu tay về, nhếch môi cười nhạt, nụ cười mang theo vài phần tự giễu.
“Phải rồi. Ba năm là một khoảng thời gian dài. Ai rồi cũng phải thay đổi thôi.”
Anh khởi động xe lần nữa, tiếng động cơ êm ru nhưng không khí trong xe thì nặng nề đến nghẹt thở. Ôn Nhu cầm cốc cà phê Americano đắng ngắt kia, lòng bàn tay nóng hổi nhưng trái tim lại lạnh buốt. Cô biết mình vừa nói dối. Cô vẫn thích Americano đá, vẫn thích cái vị đắng chát nơi đầu lưỡi rồi ngọt hậu về sau ấy. Chỉ là, cô không muốn để anh biết rằng, cô vẫn còn nhớ, vẫn còn luyến tiếc những thói quen cũ thuộc về “chúng ta” của ngày xưa.
Xe dừng trước cửa chung cư của Ôn Nhu. Cô vội vàng tháo dây an toàn, nói một câu “Cảm ơn” lí nhí rồi mở cửa lao ra ngoài màn mưa.
Lục Trầm ngồi trong xe, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của cô chạy biến vào sảnh tòa nhà. Anh đưa tay lên, tháo kính mắt xuống, day day ấn đường mệt mỏi. Trong không gian chật hẹp vẫn còn vương lại mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ trên người cô.
Anh lấy bao thuốc lá từ trong hộc để đồ ra, định rút một điếu, nhưng rồi lại nhớ đến lời hứa năm xưa với cô: “Lục Trầm, em không thích mùi thuốc lá. Sau này anh đừng hút nữa nhé”.
Ngón tay anh dừng lại, rồi bóp nát bao thuốc trong lòng bàn tay, ném mạnh vào thùng rác mini trên xe.
Gặp lại nhau rồi, Ôn Nhu. Lần này, dù em có thay đổi thế nào, anh cũng sẽ không để em chạy thoát nữa.
Màn mưa bên ngoài càng lúc càng dày đặc, phủ mờ cả thành phố Thượng Hải phồn hoa, nhưng lại không thể che lấp đi ngọn lửa vừa nhen nhóm lại trong lòng hai con người đã từng lạc mất nhau.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com