Chương 2
Tháng Chạp ở Thượng Hải, gió bấc rít từng cơn qua những khe hở của các tòa nhà chọc trời, mang theo cái lạnh thấu xương của ngày Đông chí. Trời tối rất nhanh, mới hơn năm giờ chiều mà ánh đèn đường vàng vọt đã phủ xuống mặt đường ướt nhẹp nước mưa.
Dự án “Mộng Hồi Cô Tô” bước vào giai đoạn nước rút căng thẳng nhất. Một vấn đề phát sinh liên quan đến bảo tồn kiến trúc cổ khiến cả đội ngũ thiết kế của Lục Trầm và bên truyền thông của Ôn Nhu phải làm việc với cường độ cao gấp đôi bình thường. Phòng họp sáng đèn thâu đêm suốt sáng, không khí đặc quánh mùi cà phê và tiếng gõ bàn phím lạch cạch không ngớt.
Ôn Nhu cảm thấy mình như một con quay bị vắt kiệt sức lực. Cô vừa phải sửa lại kịch bản video quảng bá cho phù hợp với thiết kế mới, vừa phải liên hệ với các bên thi công để quay chụp tư liệu. Đầu óc cô ong ong, dạ dày bắt đầu biểu tình vì những bữa ăn thất thường.
Mười giờ đêm, văn phòng vắng tanh, chỉ còn lại khu vực của tổ dự án vẫn sáng đèn. Ôn Nhu gục đầu xuống bàn làm việc, định chợp mắt một chút để lấy lại tỉnh táo, nhưng cơn buồn ngủ ập đến nhanh hơn cô tưởng. Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy một hơi ấm bao bọc lấy đôi vai đang run lên vì lạnh của mình, cùng với đó là mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc thoang thoảng nơi chóp mũi.
Cô giật mình tỉnh dậy, chiếc áo vest màu xám tro trượt khỏi vai rơi xuống đùi. Ôn Nhu ngơ ngác nhìn quanh, bắt gặp bóng lưng cao lớn của Lục Trầm đang đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm một tập hồ sơ, điện thoại áp bên tai, giọng nói trầm thấp đang trao đổi công việc bằng tiếng Anh lưu loát.
Thấy cô tỉnh, anh quay lại, ra hiệu cho cô chờ một chút rồi nhanh chóng kết thúc cuộc gọi. Lục Trầm bước đến, đặt một hộp cháo nóng hổi và một vỉ thuốc dạ dày lên bàn làm việc của cô.
“Ăn đi cho nóng. Đừng để dạ dày hành hạ mình nữa.”
Giọng anh bình thản, không có quá nhiều cảm xúc, nhưng hành động lại chu đáo đến mức khiến người ta đau lòng. Ôn Nhu nhìn hộp cháo bí đỏ hạt sen – món cô thích nhất, lại nhìn vỉ thuốc dạ dày đúng loại cô hay dùng, sống mũi bỗng cay xè.
“Cảm ơn Lục tổng.” Cô lí nhí, không dám ngẩng đầu lên nhìn anh. “Anh không về sao?”
“Còn vài bản vẽ cần duyệt lại.” Lục Trầm kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, tháo kính mắt ra day day sống mũi. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của văn phòng, gương mặt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, quầng thâm nhàn nhạt hiện lên dưới mắt.
Không gian chìm vào im lặng, chỉ còn tiếng thìa chạm nhẹ vào thành hộp cháo và tiếng lật giấy sột soạt. Sự quan tâm thầm lặng này của anh giống như một con dao hai lưỡi, vừa xoa dịu trái tim cô, vừa tàn nhẫn cứa vào đó những vết thương mới. Anh làm vậy là vì cái gì? Vì tình nghĩa người yêu cũ, hay chỉ đơn thuần là sự ga lăng của một người đàn ông trưởng thành đối với đồng nghiệp nữ?
Sự không rõ ràng này chính là thứ dày vò cô nhất. Nếu anh lạnh lùng, cô có thể dứt khoát buông bỏ. Nhưng anh cứ lúc gần lúc xa, lúc lạnh nhạt lúc ân cần như thế này, bảo cô làm sao có thể không suy nghĩ lung tung?
“Ăn xong thì thu dọn đồ đạc đi, tôi đưa em về.” Lục Trầm đột nhiên lên tiếng, mắt vẫn không rời khỏi bản vẽ.
“Không cần đâu, tôi tự…”
“Muộn rồi, khu này rất khó bắt xe. Hơn nữa, mai chúng ta còn phải đi khảo sát thực địa sớm, tôi không muốn đối tác của mình đến muộn vì không bắt được taxi.” Anh ngắt lời cô, lý do đưa ra hợp lý đến mức không thể chối từ.
Ôn Nhu thở dài, ngoan ngoãn ăn hết cháo rồi thu dọn túi xách. Hai người cùng bước vào thang máy. Đúng lúc này, một nhóm nhân viên của công ty tài chính tầng trên vừa tan ca ùa vào. Thang máy vốn rộng rãi bỗng chốc trở nên chật chội. Mọi người chen chúc nhau, ai cũng mệt mỏi và muốn về nhà thật nhanh.
Ôn Nhu bị đẩy lùi về phía góc thang máy. Một người đàn ông to lớn đứng trước mặt cô đeo ba lô cồng kềnh, cứ mỗi lần thang máy dừng lại, anh ta lại lùi ra sau khiến chiếc ba lô đập vào người cô đau điếng. Cô nhăn mặt, cố gắng thu mình lại hết mức có thể.
Đột nhiên, một cánh tay rắn rỏi vươn ra, chống lên vách thang máy ngay sát tai cô, tạo thành một khoảng không gian nhỏ hẹp nhưng an toàn, tách biệt cô với đám đông ồn ào bên ngoài. Lục Trầm đứng chắn trước mặt cô, dùng tấm lưng rộng lớn của mình để hứng chịu những cú va chạm từ người khác.
Khoảng cách giữa hai người gần trong gang tấc. Ôn Nhu có thể nhìn thấy rõ từng đường nét trên gương mặt anh, từ hàng lông mi dài rủ xuống che đi ánh mắt sâu thẳm, đến yết hầu gợi cảm đang khẽ chuyển động. Mùi hương nam tính trên người anh hòa lẫn với mùi vải áo sơ mi sạch sẽ bao trùm lấy cô, khiến tim cô đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Đứng sát vào trong một chút.”
Lục Trầm cúi đầu, ghé sát vào tai cô thì thầm. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào vành tai nhạy cảm khiến Ôn Nhu rùng mình, một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. Cô ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình chằm chằm. Trong đôi mắt đen láy ấy dường như chứa đựng cả một trời tâm sự bị kìm nén, nóng rực và đầy nguy hiểm.
Mặt Ôn Nhu đỏ bừng, cô vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh nữa. Bàn tay cô siết chặt lấy quai túi xách, cố gắng điều chỉnh nhịp thở đang trở nên dồn dập.
Tiếng “đinh” vang lên, thang máy dừng ở tầng hầm B1. Đám đông ùa ra ngoài, không gian thoáng đãng trở lại. Lục Trầm thu tay về, chỉnh lại cổ áo sơ mi, vẻ mặt lại trở về nét lạnh lùng xa cách thường ngày như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Đi thôi.”
Anh bước ra trước, bóng lưng thẳng tắp đầy kiêu hãnh. Ôn Nhu nhìn theo anh, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót khó tả. Anh bảo vệ cô, chăm sóc cô, nhưng lại tuyệt nhiên không nói đến chuyện tình cảm. Anh cứ như gần ngay trước mắt, nhưng lại xa tận chân trời.
Trên đường về, Ôn Nhu tựa đầu vào cửa kính xe, nhìn những ánh đèn neon nhòe đi trong màn mưa bụi. Cô nhớ lại ba năm trước, cũng vào một ngày Đông chí lạnh lẽo như thế này, cô đã nói lời chia tay với anh qua điện thoại. Lúc đó, cô còn quá trẻ, quá tự trọng và đầy kiêu hãnh, không chịu nổi sự cô đơn khi yêu xa, cũng không đủ tin tưởng vào tình yêu của anh.
Bây giờ nghĩ lại, người sai là cô, người bỏ cuộc trước cũng là cô. Vậy cô còn tư cách gì để hy vọng, để đau lòng vì sự hờ hững của anh?
Xe dừng trước cổng khu chung cư. Ôn Nhu tháo dây an toàn, quay sang nhìn Lục Trầm.
“Cảm ơn anh. Về cẩn thận nhé.”
Lục Trầm gật đầu nhẹ, ngón tay gõ nhịp trên vô lăng. Khi cô vừa mở cửa xe định bước xuống, anh đột nhiên gọi giật lại.
“Ôn Nhu.”
Cô quay đầu lại, tim đập thịch một cái.
“Đông chí vui vẻ.” Giọng anh trầm thấp, nghe như một tiếng thở dài kìm nén.
Ôn Nhu sững người trong giây lát, khóe mắt nóng lên. Cô mỉm cười, một nụ cười méo mó và đầy gượng gạo.
“Đông chí vui vẻ, Lục Trầm.”
Cô đóng cửa xe, chạy nhanh vào trong sảnh, không dám quay đầu lại nhìn chiếc xe đen bóng vẫn đỗ im lìm dưới mưa. Cô sợ nếu mình chậm một giây thôi, nước mắt sẽ rơi xuống trước mặt anh. Sự quan tâm dịu dàng nhưng đầy khoảng cách này của anh, thực sự còn đau đớn hơn cả sự lạnh lùng tàn nhẫn. Nó giống như một liều thuốc độc ngọt ngào, từng chút từng chút một ăn mòn sự kiên cường mà cô đã dày công xây dựng suốt ba năm qua.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com