Ngoại truyện
Ba năm trước, cũng vào một ngày Đông chí lạnh thấu xương, Thượng Hải chìm trong cơn mưa phùn rả rích không dứt. Căn phòng trọ vỏn vẹn hai mươi mét vuông của Ôn Nhu nằm lọt thỏm trong một con hẻm nhỏ cũ kỹ, tường nhà ngấm nước ẩm mốc, máy sưởi thì chập chờn lúc được lúc không. Cô quấn chặt chiếc chăn bông mỏng quanh người, ngồi co ro trên ghế sofa, trước mặt là bát sủi cảo đông lạnh vừa nấu vội, hơi nước bốc lên nghi ngút nhưng chẳng thể làm ấm nổi không gian cô quạnh này.
Đồng hồ trên tường điểm mười hai giờ đêm. Ở London lúc này đang là bốn giờ chiều.
Điện thoại trên bàn rung lên, màn hình sáng rực hiển thị cái tên quen thuộc “Lục Trầm” cùng một tấm ảnh đại diện chụp anh đang cười rạng rỡ dưới nắng. Ôn Nhu nhìn chằm chằm vào điện thoại, ngón tay do dự hồi lâu mới dám trượt sang nút nghe. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh giọng nói sao cho nghe có vẻ vui vẻ nhất.
“Alo, Lục Trầm. Anh đi học về rồi à?”
“Tiểu Nhu, Đông chí vui vẻ!” Giọng nói của Lục Trầm vang lên đầy phấn khích, át cả tiếng gió rít qua loa điện thoại. “Em xem này, London hôm nay có tuyết đầu mùa đấy. Đẹp lắm!”
Qua màn hình video call chập chờn, Ôn Nhu nhìn thấy khuôn mặt anh đỏ bừng vì lạnh nhưng đôi mắt lại sáng lấp lánh niềm vui. Phía sau lưng anh là những tòa nhà cổ kính phủ đầy tuyết trắng, dòng người qua lại tấp nập trong những bộ áo khoác dạ thời thượng. Thế giới của anh rực rỡ, rộng lớn và tràn đầy sức sống. Còn thế giới của cô, chỉ thu nhỏ lại trong bốn bức tường ẩm thấp, với những lo toan cơm áo gạo tiền và sự cô đơn gặm nhấm mỗi đêm.
“Đẹp lắm.” Ôn Nhu mỉm cười, nhưng nụ cười méo xệch. “Anh mặc ấm vào, đừng để bị cảm.”
“Anh biết rồi. À, anh có tin vui muốn báo cho em ngay.” Lục Trầm hạ giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc nhưng không giấu được sự tự hào. “Giáo sư hướng dẫn vừa gọi anh lên văn phòng. Ông ấy nói đồ án của anh rất xuất sắc, muốn giới thiệu anh vào làm việc tại một văn phòng kiến trúc danh tiếng ở London. Nếu làm tốt, anh có thể được định cư và học tiếp lên Tiến sĩ.”
Trái tim Ôn Nhu như bị ai đó bóp nghẹt. Cô biết ngày này sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại đến sớm như vậy. Lục Trầm quá ưu tú, anh sinh ra là để bay cao bay xa, bầu trời của anh là thế giới rộng lớn ngoài kia. Còn cô, cô chỉ là một biên kịch quèn, ngày ngày vật lộn với những kịch bản bị trả về, với tiền nhà, tiền điện, và sự hối thúc kết hôn của gia đình.
“Vậy… anh sẽ ở lại đó sao?” Cô hỏi, giọng nói run rẩy nhẹ.
Lục Trầm im lặng một chút, rồi gật đầu. “Cơ hội này rất hiếm, anh không muốn bỏ lỡ. Nhưng mà em yên tâm, anh sẽ cố gắng làm việc, tích góp tiền để đón em sang đây. Hoặc là… chúng ta chịu khó xa nhau thêm hai, ba năm nữa. Đợi anh ổn định rồi anh sẽ về.”
Hai, ba năm nữa. Cộng với hai năm đã qua, là năm năm. Thanh xuân của con gái có bao nhiêu cái năm năm để chờ đợi? Khoảng cách địa lý không đáng sợ bằng khoảng cách về tâm hồn và địa vị. Anh ngày càng tiến xa, bước vào tầng lớp tinh hoa, còn cô vẫn dậm chân tại chỗ, loay hoay trong vũng lầy của sự tầm thường. Sự tự ti và cảm giác thua kém dần dần biến thành một nỗi dày vò khủng khiếp, gặm nhấm tình yêu của cô mỗi ngày.
“Lục Trầm.” Ôn Nhu cắt ngang lời anh đang thao thao bất tuyệt về tương lai. “Chúng ta chia tay đi.”
Đầu dây bên kia im bặt. Nụ cười trên môi Lục Trầm cứng đờ lại, ánh mắt anh hiện lên vẻ hoang mang tột độ.
“Em nói cái gì vậy? Tín hiệu kém quá, anh nghe không rõ.” Anh cố gắng cười, nhưng nụ cười gượng gạo đến đau lòng.
“Em nói, chúng ta dừng lại đi.” Ôn Nhu lặp lại, từng chữ thốt ra như cứa vào tim gan cô rỉ máu. “Em mệt rồi. Em không muốn chờ đợi nữa.”
“Tại sao? Có phải vì anh ở lại London không? Nếu em không muốn, anh có thể từ chối mà. Anh sẽ về nước ngay, anh…” Lục Trầm cuống quýt, giọng nói bắt đầu lạc đi.
“Không phải!” Ôn Nhu hét lên, nước mắt đã bắt đầu lăn dài trên má. “Đừng vì em mà từ bỏ tương lai của anh. Anh có biết điều đó khiến em cảm thấy áp lực thế nào không? Em không muốn trở thành gánh nặng cản bước chân anh. Em không muốn mỗi ngày mở mắt ra là phải lo sợ mình không xứng đáng với anh.”
“Ôn Nhu, em đang nói linh tinh cái gì thế? Anh chưa bao giờ coi em là gánh nặng. Em là động lực của anh…”
“Nhưng em không chịu nổi nữa rồi!” Cô nức nở, tay bấu chặt vào gấu áo. “Em không chịu nổi sự cô đơn này. Em không chịu nổi việc mỗi khi ốm đau chỉ có một mình, mỗi khi buồn tủi chỉ biết nhìn anh qua màn hình điện thoại. Thế giới của chúng ta quá khác biệt rồi Lục Trầm à. Anh bay cao quá, em không với tới được nữa.”
Lục Trầm nhìn cô chằm chằm qua màn hình, đôi mắt anh đỏ hoe, đau đớn và bất lực. Anh muốn đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng chạm vào chỉ là mặt kính lạnh lẽo. Khoảng cách mười ngàn cây số lúc này trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
“Em đã quyết định rồi sao?” Anh hỏi, giọng nói khàn đặc, nghe như tiếng vỡ vụn của thủy tinh.
“Phải. Em muốn tìm một người bình thường, ở gần em, có thể cùng em ăn cơm mỗi tối. Em xin lỗi.”
Ôn Nhu nói dối. Cô không cần ai cả, cô chỉ muốn giải thoát cho anh, và cho chính mình. Cô sợ nếu cứ tiếp tục, tình yêu này sẽ chết dần chết mòn trong sự trách móc và mệt mỏi. Thà đau một lần rồi thôi.
“Được.” Lục Trầm gật đầu, một giọt nước mắt lăn xuống gò má anh. Anh không níu kéo nữa, bởi anh biết tính cô. Bên ngoài nhu mì nhưng bên trong lại cố chấp đến đáng sợ. “Nếu đó là điều em muốn… Anh tôn trọng em.”
“Tạm biệt, Lục Trầm. Chúc anh… tiền đồ như gấm.”
Ôn Nhu cúp máy. Màn hình tối đen, phản chiếu khuôn mặt đầm đìa nước mắt của cô. Cô gục đầu xuống gối, khóc nấc lên từng hồi, tiếng khóc xé nát màn đêm tĩnh mịch của ngày Đông chí. Bát sủi cảo trên bàn đã nguội lạnh từ bao giờ, lớp mỡ đông lại trắng xóa như tuyết.
Ở bên kia bán cầu, Lục Trầm đứng chết lặng giữa quảng trường lộng gió. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, phủ trắng mái tóc đen của anh. Anh từ từ hạ điện thoại xuống, nhìn màn hình khóa vẫn là hình chụp chung của hai người, cảm giác như trái tim mình vừa bị khoét đi một mảng lớn. Anh rút bao thuốc lá trong túi ra, định châm lửa, nhưng rồi nhớ lại lời cô từng nói: “Em ghét mùi thuốc lá”.
Anh nắm chặt bao thuốc trong tay, bóp nát nó rồi ném vào thùng rác. Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt của London, tự hứa với lòng mình: “Anh sẽ trở về. Đợi anh thành công, anh nhất định sẽ trở về tìm em. Đến lúc đó, dù em có đuổi, anh cũng sẽ không đi nữa.”
Ngày hôm đó, Đông chí không có nắng, chỉ có hai trái tim tan vỡ ở hai đầu thế giới, và một lời chia tay đau đớn để mở đầu cho một hành trình trưởng thành đầy chông gai phía trước.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com