Chương 7
Tháng ba ở Thượng Hải, những cơn gió buốt giá của mùa đông đã hoàn toàn nhường chỗ cho nắng ấm và sắc xanh non tơ của cây cối đâm chồi nảy lộc. Dọc hai bên bờ sông Hoàng Phố, những hàng cây hoa anh đào bắt đầu bung nở rực rỡ, cánh hoa mỏng manh bay lất phất trong gió xuân tạo nên một khung cảnh lãng mạn như trong phim truyền hình. Đây cũng là thời điểm dự án “Mộng Hồi Cô Tô” chính thức hoàn thiện và ra mắt công chúng, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong sự nghiệp của cả Ôn Nhu và Lục Trầm.
Buổi tiệc mừng công được tổ chức tại tầng thượng của khách sạn Peace, nơi có thể bao quát toàn cảnh Bến Thượng Hải lung linh về đêm. Khách khứa đến dự đều là những nhân vật có tiếng trong giới kiến trúc và truyền thông, ai nấy đều ăn vận sang trọng, ly rượu trên tay sóng sánh ánh vàng. Ôn Nhu hôm nay mặc một chiếc sườn xám cách tân màu xanh ngọc bích, chất liệu lụa tơ tằm mềm mại ôm sát lấy đường cong cơ thể, tôn lên làn da trắng ngần và vẻ đẹp đằm thắm, dịu dàng đậm chất Á Đông. Mái tóc dài được vấn nhẹ nhàng bằng một chiếc trâm ngọc trai, để lộ cần cổ thanh tú khiến người ta không thể rời mắt.
Cô đứng bên cạnh Lục Trầm, người hôm nay cũng lịch lãm không kém trong bộ âu phục màu xanh navy sẫm, ton-sur-ton với cô. Anh một tay đút túi quần, một tay cầm ly rượu vang đỏ, phong thái ung dung tự tại nhưng ánh mắt lại luôn dõi theo người phụ nữ bên cạnh mình với sự cưng chiều không che giấu. Từ khi công khai mối quan hệ sau Tết, Lục Trầm dường như biến thành một con người khác, không còn vẻ lạnh lùng xa cách ngày xưa mà thay vào đó là sự ân cần khiến cả công ty phải ghen tị.
“Chúc mừng Lục tổng, chúc mừng biên kịch Ôn. Dự án lần này thành công rực rỡ, video quảng bá đã đạt triệu view chỉ sau hai giờ đăng tải, thực sự là một kỷ lục.” Giám đốc Tinh Vực nâng ly chúc mừng, nụ cười rạng rỡ trên môi.
“Cảm ơn giám đốc. Tất cả là nhờ sự nỗ lực của cả tập thể.” Lục Trầm khiêm tốn đáp lại, tay kia kín đáo vòng qua eo Ôn Nhu, siết nhẹ một cái đầy possessive (chiếm hữu) khi thấy ánh mắt của một vài vị khách nam cứ dán chặt vào cô.
Ôn Nhu cảm nhận được hành động trẻ con của anh, cô ngẩng lên nhìn anh, mỉm cười trấn an rồi khẽ nhéo vào lòng bàn tay anh. Sự tương tác ngọt ngào giữa hai người khiến những người xung quanh không khỏi ồ lên trêu chọc.
“Này này, hai người tém tém lại chút đi. Đây là tiệc mừng công chứ không phải lễ đính hôn đâu nhé, phát ‘cẩu lương’ ít thôi.” Chị Lam trưởng phòng bĩu môi trêu, nhưng trong mắt lại ánh lên niềm vui lây.
Ôn Nhu đỏ mặt, định rụt tay về nhưng Lục Trầm đã nắm chặt lấy tay cô, đan mười ngón tay vào nhau rồi giơ lên trước mặt mọi người.
“Sắp rồi.” Anh thản nhiên nói hai từ ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.
Cả đám đông ồ lên kinh ngạc, còn Ôn Nhu thì mở to mắt nhìn anh sững sờ. Sắp rồi? Ý anh là sao?
Lục Trầm không giải thích thêm, anh cúi xuống ghé vào tai cô thì thầm: “Đi theo anh, anh có cái này muốn cho em xem.”
Anh kéo tay cô rời khỏi đám đông ồn ào, đi về phía thang máy riêng dẫn lên khu vườn treo trên tầng cao nhất của tòa nhà. Không gian ở đây yên tĩnh và thoáng đãng hơn hẳn, gió sông thổi lồng lộng mang theo hơi ẩm mát rượi.
Khu vườn treo được trang trí đơn giản nhưng tinh tế với những dây đèn led vàng ấm áp quấn quanh các trụ cột và lan can. Ở chính giữa sân khấu nhỏ là một mô hình kiến trúc được che phủ bởi tấm vải nhung đỏ thẫm. Ôn Nhu ngơ ngác nhìn xung quanh, không hiểu Lục Trầm định làm gì.
“Em lại đây.” Lục Trầm dắt tay cô đến trước mô hình, ánh mắt anh nhìn cô chan chứa tình cảm. “Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp lại nhau ở phòng họp không? Lúc đó em đã nói rằng, thời gian có thể làm phai mờ kiến trúc, nhưng không thể xóa nhòa ký ức.”
Ôn Nhu gật đầu, ký ức về ngày hôm đó vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí cô. Sự lạnh lùng của anh, sự bối rối của cô, và cả sự dày vò tâm can khi phải đối diện với người cũ.
“Câu nói đó của em đã ám ảnh anh suốt thời gian qua. Anh nhận ra rằng, dù anh có xây nên bao nhiêu tòa nhà chọc trời, thiết kế bao nhiêu công trình vĩ đại, thì nơi bình yên nhất mà anh muốn trở về, vẫn chỉ là nơi có em.”
Lục Trầm đưa tay kéo tấm vải nhung xuống.
Trước mắt Ôn Nhu hiện ra một mô hình thu nhỏ vô cùng tinh xảo. Đó không phải là một tòa cao ốc hào nhoáng hay một khu nghỉ dưỡng xa hoa, mà là một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm giữa vườn hoa anh đào nở rộ, bên cạnh là một con suối nhỏ chảy róc rách. Từng chi tiết từ chiếc xích đu trước hiên nhà, chậu hoa bên cửa sổ cho đến bộ bàn ghế gỗ ngoài vườn đều được làm tỉ mỉ đến mức kinh ngạc. Và điều đặc biệt nhất là, trên bảng tên trước cổng nhà có khắc hai chữ: “Nhà Nhu”.
Ôn Nhu đưa tay che miệng, nước mắt trào ra vì xúc động. Cô nhận ra ngôi nhà này. Đó chính là ngôi nhà trong mơ mà cô từng vẽ nguệch ngoạc trên giấy nháp thời sinh viên và đưa cho anh xem, nói rằng sau này muốn được sống ở một nơi như thế. Cô cứ tưởng anh đã quên rồi, không ngờ anh vẫn nhớ, thậm chí còn biến nó thành bản thiết kế hoàn chỉnh.
“Mảnh đất để xây ngôi nhà này anh đã mua ở ngoại ô Tô Châu, ngay cạnh vườn ươm cây của bố mẹ. Bản vẽ cũng đã hoàn thiện, chỉ còn thiếu một thứ duy nhất.”
Lục Trầm quỳ một chân xuống trước mặt cô, lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu xanh thẫm. Anh mở nắp hộp, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương kiểu dáng classic, viên chủ lấp lánh phản chiếu ánh đèn led lung linh như ngàn vì sao.
“Thiếu một nữ chủ nhân.” Lục Trầm ngước nhìn cô, đôi mắt đen láy sâu thẳm chứa đựng cả đại dương tình yêu. “Ôn Nhu, ba năm trước anh đã để lạc mất em, đó là sai lầm lớn nhất cuộc đời anh. Ba năm sau anh tìm lại được em, đó là may mắn lớn nhất mà ông trời ban tặng. Anh không muốn lãng phí thêm bất kỳ giây phút nào nữa. Em có đồng ý để anh xây ngôi nhà này cho em, chăm sóc em, cùng em già đi, mỗi ngày đều pha cà phê Americano đá cho em không?”
Ôn Nhu khóc nấc lên, cô gật đầu lia lịa, không nói nên lời. Cô đưa bàn tay run rẩy của mình ra trước mặt anh.
Lục Trầm mỉm cười rạng rỡ, cẩn thận đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa vặn như in, tỏa sáng lấp lánh trên ngón tay thon dài. Anh đứng dậy, ôm chầm lấy cô, nhấc bổng cô lên và xoay một vòng giữa không trung.
“Anh yêu em, bà xã.”
“Em cũng yêu anh, ông xã ngốc.” Ôn Nhu ôm chặt cổ anh, vùi mặt vào hõm vai anh mà khóc vì hạnh phúc.
Lục Trầm đặt cô xuống, nhưng không buông tay mà cúi xuống hôn lên đôi môi đang run rẩy của cô. Nụ hôn ngọt ngào, sâu lắng, mang theo lời thề nguyện trọn đời trọn kiếp. Giữa khung cảnh lãng mạn của trời đêm Thượng Hải, dưới ánh đèn lung linh và hương hoa anh đào thoang thoảng, họ trao nhau nụ hôn minh chứng cho tình yêu đã đi qua giông bão để tìm thấy bến bờ bình yên.
Bữa tiệc kết thúc, Lục Trầm không đưa Ôn Nhu về nhà cô mà lái xe thẳng về căn hộ cao cấp của anh ở trung tâm thành phố. Cánh cửa vừa đóng lại, anh đã ép cô vào tường, nụ hôn cuồng nhiệt rơi xuống dồn dập như mưa rào mùa hạ.
“Lục Trầm… từ từ đã…” Ôn Nhu hổn hển, hai tay bám vào vai anh, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh đang tăng cao một cách đáng sợ.
“Anh không chờ được nữa.” Lục Trầm khàn giọng, bàn tay nhanh chóng tìm đến khóa kéo sau lưng chiếc sườn xám của cô.
Chiếc váy lụa rơi xuống sàn nhà tạo nên một âm thanh sột soạt đầy khêu gợi. Lục Trầm bế bổng cô lên, đi thẳng vào phòng ngủ. Ánh đèn ngủ vàng nhạt hắt lên cơ thể trần trụi của hai người, tạo nên những mảng sáng tối đầy mê hoặc. Anh đặt cô xuống giường nệm êm ái, thân hình cao lớn ngay lập tức phủ lên trên.
“Em đẹp lắm.” Anh thì thầm, ngón tay thon dài lướt dọc theo đường cong cơ thể cô, dừng lại ở nơi mềm mại nhất khiến Ôn Nhu cong người lên vì khoái cảm.
Đêm xuân nồng nàn, tiếng da thịt ma sát và tiếng hơi thở dồn dập hòa vào nhau tạo nên bản tình ca đẹp đẽ nhất của lứa đôi. Những nhớ nhung, kìm nén suốt bao năm qua giờ đây được giải phóng hoàn toàn, hòa quyện vào nhau trong từng nhịp điệu yêu thương.
Sáng hôm sau, bình minh ló rạng chiếu những tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, đánh thức Ôn Nhu dậy. Cô lười biếng cựa mình trong vòng tay rắn chắc của Lục Trầm, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc bao bọc lấy mình. Anh vẫn đang ngủ say, cánh tay vẫn giữ chặt lấy eo cô như sợ cô biến mất.
Ôn Nhu ngắm nhìn gương mặt anh, đưa tay vuốt nhẹ hàng lông mày đang giãn ra thư thái. Trên ngón áp út của cô, chiếc nhẫn kim cương vẫn tỏa sáng lấp lánh dưới ánh nắng mai. Cô mỉm cười hạnh phúc, cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Ba tháng sau, một đám cưới giản dị nhưng ấm cúng được tổ chức tại khu vườn nhỏ ở Tô Châu, đúng như mơ ước của Ôn Nhu. Không có truyền thông ồn ào, chỉ có gia đình và bạn bè thân thiết chứng kiến khoảnh khắc thiêng liêng khi hai người trao nhau lời thề nguyện.
Trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, Ôn Nhu nắm chặt tay Lục Trầm, cùng anh bước đi trên con đường rải đầy cánh hoa hồng. Cô nhìn anh, người đàn ông đã dành cả thanh xuân để yêu cô, đã kiên nhẫn chờ đợi cô quay về, và giờ đây sẽ là người cùng cô đi hết quãng đường còn lại.
Mùa đông lạnh lẽo đã qua, chỉ cần nắm tay người, tuyết lạnh đến mấy cũng hóa thành xuân thì.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com