Chương 1
Mùa đông năm thứ ba sau khi kết hôn, tuyết rơi đầy trời Bắc Kinh. Tống Duật đứng trước cửa kính sát đất trong căn biệt thự rộng lớn, ánh mắt trống rỗng nhìn ra màn đêm lạnh lẽo. Trên tay cô là tờ giấy khám sức khỏe với dòng chữ chẩn đoán viêm loét dạ dày mãn tính. Những cơn đau co thắt thỉnh thoảng lại nhói lên, nhắc nhở cô về những đêm thức trắng tiếp khách, uống rượu thay Cố Ngôn Trạch trên bàn tiệc để giành giật từng hợp đồng cho Tập đoàn Tinh Châu vào ba năm trước. Tống Duật từng vì anh mà lỳ lợm quỳ dưới cơn mưa rào mùa hạ suốt ba tiếng đồng hồ trước biệt thự của một vị giám đốc ngân hàng, chỉ để xin cho Tinh Châu một cơ hội giãn nợ. Cô từng bán đi kỷ vật duy nhất mà người mẹ quá cố để lại là chiếc vòng ngọc bích, lấy tiền xoay sở trả lương cho nhân viên khi công ty mấp mé bờ vực phá sản. Khi đó, Cố Ngôn Trạch ôm cô vào lòng, khóc nức nở và xót xa hứa hẹn rằng khi công ty ổn định, anh sẽ nâng niu cô như một bà hoàng, không bao giờ để cô phải chịu thêm bất kỳ sự tổn thương nào nữa. Thế nhưng, lời hứa của đàn ông dường như chỉ có giá trị tại đúng thời điểm nó được thốt ra.
Thời gian trôi qua, Tinh Châu giờ đây đã trở thành một thế lực đáng gờm trong giới kinh doanh. Tống Duật lùi về sau, an phận làm một người vợ hiền thảo, chăm lo cho gia đình để Cố Ngôn Trạch yên tâm vẫy vùng ngoài biển lớn. Cô không thích những chốn xô bồ, cũng không còn can thiệp sâu vào công việc điều hành nội bộ của công ty. Chẳng ai ngờ, sự nhượng bộ và tin tưởng tuyệt đối của cô lại chính là mảnh đất màu mỡ để những mầm mống phản bội nảy nở.
Hai tháng trước, Cố Ngôn Trạch tuyển một cô thư ký mới tên là Lâm Vãn Tình. Cô ta hai mươi hai tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, tính cách ngây thơ, hậu đậu nhưng lại có nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời. Lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Vãn Tình trong bữa tiệc kỷ niệm thành lập công ty, Tống Duật đã cảm nhận được một sự bất an mơ hồ. Ánh mắt Cố Ngôn Trạch nhìn cô gái đó không phải là cái nhìn của vị chủ tịch nghiêm khắc dành cho cấp dưới, mà mang theo sự dung túng, cưng chiều và một khao khát chiếm đoạt đến kỳ lạ. Đêm đó, anh ta khoác chiếc áo vest đắt tiền của mình lên đôi vai đang run rẩy vì lạnh của Lâm Vãn Tình, hoàn toàn quên mất người vợ hợp pháp là Tống Duật cũng đang mặc một chiếc váy dạ hội mỏng manh đứng ngay bên cạnh.
Sự hoài nghi của Tống Duật không phải là không có căn cứ. Trong suốt hai tháng qua, số lần Cố Ngôn Trạch về nhà ăn tối đếm trên đầu ngón tay. Lần nào anh cũng lấy lý do bận họp, bận tiếp đối tác, nhưng mùi nước hoa phụ nữ ngòn ngọt vương trên cổ áo sơ mi và những vết son mờ nhạt lại tố cáo một sự thật dơ bẩn khác. Tống Duật là một người phụ nữ thông minh và kiêu hãnh, cô không ầm ĩ đánh ghen hay tra hỏi gay gắt. Cô chọn cách im lặng quan sát. Và rồi, cái ngày mà bức màn nhung của vở kịch gia đình hạnh phúc bị xé toạc cũng đến.
Chiều hôm đó, Tống Duật mang theo món súp hầm nhân sâm mà cô đích thân vào bếp nấu suốt bốn tiếng đồng hồ đến công ty. Cô muốn tạo cho anh một sự bất ngờ, cũng như một cái cớ để hai vợ chồng có thể ngồi lại nói chuyện một cách nhẹ nhàng sau chuỗi ngày lạnh nhạt. Khi Tống Duật bước ra khỏi thang máy chuyên dụng dành cho chủ tịch, khu vực văn phòng bên ngoài vắng lặng một cách bất thường. Thư ký trưởng không có ở bàn làm việc, chỉ có cánh cửa phòng làm việc của Cố Ngôn Trạch khép hờ, để lộ ra một khe sáng hẹp. Tống Duật bước tới, tiếng gót giày nện xuống lớp thảm dày không phát ra tiếng động. Cô đưa tay định đẩy cửa, nhưng âm thanh vang lên từ bên trong đã đóng băng mọi hành động của cô.
“Ngôn Trạch, anh đừng như vậy, nhỡ có người vào thì sao…” Giọng nói nũng nịu, mang theo vài phần kháng cự giả tạo và yếu ớt của Lâm Vãn Tình vang lên.
“Sợ gì chứ? Tầng này không có lệnh của anh, ai dám bước lên?” Giọng Cố Ngôn Trạch khàn đục, chứa đựng dục vọng bị kìm nén mà Tống Duật đã rất lâu rồi không được nghe thấy.
“Nhưng chị Tống… Nếu chị ấy biết, chị ấy sẽ tức giận lắm. Em không muốn làm người phá hoại gia đình anh. Hay là chúng ta dừng lại đi.”
“Đừng nhắc đến cô ấy lúc này. Cô ấy lúc nào cũng cứng nhắc và vô vị như một cỗ máy, quy củ đến mức nhàm chán, làm sao hiểu được anh mệt mỏi thế nào. Chỉ có ở bên em, anh mới thấy mình thực sự đang sống, Vãn Tình.”
Tống Duật đứng lặng người. Qua khe cửa, cảnh tượng bên trong đập thẳng vào mắt cô, sắc nét và tàn nhẫn đến mức khiến trái tim cô như bị ai bóp nghẹt. Lâm Vãn Tình đang ngồi trên mép bàn làm việc bằng gỗ gụ đắt tiền của Cố Ngôn Trạch. Chiếc váy bút chì của cô ta bị kéo cao lên để lộ cặp đùi trắng nõn. Cố Ngôn Trạch đứng giữa hai chân cô ta, vòng tay ôm trọn lấy vòng eo nhỏ nhắn. Anh ta cúi đầu, đặt những nụ hôn ướt át lên vành tai, cắn nhẹ lên chiếc cổ của Lâm Vãn Tình khiến cô ta phát ra những tiếng rên rỉ ái muội, trong khi tay cô ta luồn vào mái tóc được vuốt keo gọn gàng của anh. Họ quấn lấy nhau giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trong căn phòng mà Tống Duật từng cắm cúi xem từng bản báo cáo tài chính giúp anh vượt qua thời kỳ khủng hoảng nhất. Sự trơ trẽn của họ, sự đê mê trong mắt Cố Ngôn Trạch như một thứ axit cực độc, ăn mòn toàn bộ niềm tin và tình yêu mà cô đã cắn răng gìn giữ suốt năm năm trời.
Cơn đau từ dạ dày truyền đến dồn dập, kết hợp với sự phẫn nộ tột cùng khiến Tống Duật suýt nữa không đứng vững. Nhưng lòng kiêu hãnh của một người phụ nữ không cho phép cô gục ngã hay quay đầu bỏ chạy như một kẻ thất bại thảm hại. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại sự run rẩy nơi đầu ngón tay, dùng sức đẩy mạnh cánh cửa gỗ nặng nề. Tiếng bản lề rít lên khô khốc phá tan bầu không khí dơ bẩn trong phòng.
“Xem ra tôi đến không đúng lúc rồi.” Tống Duật cất giọng lạnh lẽo, ánh mắt bình thản đến đáng sợ lướt qua hai con người đang cuống cuồng tách nhau ra.
“Chị Tống… chị đừng hiểu lầm… em và sếp Cố không có gì cả…” Lâm Vãn Tình vội vàng đứng bật dậy, luống cuống vuốt lại tà váy, khóe mắt lập tức đỏ hoe. Dáng vẻ yếu đuối của cô ta lúc này giống hệt như một con nai vàng ngơ ngác vừa bị kẻ ác ức hiếp. Cô ta lùi lại, cố tình vấp ngã vào cạnh bàn, kêu lên một tiếng đau đớn, nước mắt rã rời rơi xuống lấm tấm trên khuôn mặt thanh tú.
Cố Ngôn Trạch sau một giây sững sờ, nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thản. Anh ta không hề tỏ ra hối lỗi hay chột dạ khi bị vợ bắt quả tang tại trận. Ngược lại, khi thấy Lâm Vãn Tình khóc lóc và lảo đảo, anh ta vội vàng bước tới, vòng tay đỡ lấy cô ta, che chắn cô ta ở phía sau lưng mình. Hành động bảo vệ trong vô thức ấy của anh ta giống như một cái tát trời giáng vào mặt Tống Duật.
“Sao em lại đến công ty mà không báo trước?” Cố Ngôn Trạch nhíu mày, giọng điệu mang theo sự trách móc rõ rệt. “Em xem em dọa Vãn Tình sợ đến mức nào rồi.”
“Báo trước để anh có thời gian dọn dẹp hiện trường sao, Cố Ngôn Trạch?” Tống Duật tiến lên một bước, đặt mạnh hộp súp nhân sâm lên bàn trà, âm thanh va chạm vang lên chói tai. “Hai người làm ra chuyện đồi bại trong phòng làm việc, bây giờ anh lại trách tôi dọa cô ta?”
“Tống Duật, em ăn nói cho cẩn thận!” Cố Ngôn Trạch gắt lên. “Vãn Tình vô tình bị vấp ngã, anh đỡ cô ấy lên, em đứng ngoài nhìn không rõ ràng lại vội vàng kết tội người khác. Tính cách của em bao năm nay vẫn vậy, lúc nào cũng đa nghi và độc đoán. Em làm ơn rộng lượng một chút đi được không?”
“Vô tình vấp ngã mà môi son của cô ta dính đầy trên cổ cồn áo của anh sao? Vô tình vấp ngã mà váy cô ta tốc lên tận đùi, còn tay anh thì đặt sẵn trên eo cô ta sao?” Tống Duật nhếch mép cười nhạt. Sự điềm tĩnh của cô trái ngược hoàn toàn với sự lúng túng đang dần chuyển sang thẹn quá hóa giận của người đàn ông trước mặt.
“Chị Tống… em xin lỗi… tất cả là lỗi của em.” Lâm Vãn Tình từ sau lưng Cố Ngôn Trạch bước ra, nghẹn ngào nói, tay gạt đi những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi. “Em tự biết thân biết phận, em không dám trèo cao, cũng không có ý định giành giật đồ của chị. Hôm nay em hơi chóng mặt, sếp Cố chỉ giúp đỡ em thôi. Xin chị đừng vì em mà cãi nhau với anh ấy. Nếu chị chướng mắt, ngày mai em sẽ nộp đơn xin nghỉ việc…”
Nói rồi, Lâm Vãn Tình định quay người chạy ra ngoài, nhưng Cố Ngôn Trạch đã giữ chặt tay cô ta lại.
“Em không việc gì phải nghỉ! Ở đây không ai có quyền đuổi em đi cả.” Anh ta gầm lên, rồi quay sang trừng mắt nhìn Tống Duật. “Tống Duật, em bớt vô lý đi. Vãn Tình xuất thân từ tỉnh lẻ, một thân một mình lên Bắc Kinh lập nghiệp đã rất đáng thương rồi. Em sinh ra trong gia đình khá giả, từ nhỏ đã không thiếu thốn thứ gì, tại sao em không thể có một chút lòng thương người? Anh với cô ấy hoàn toàn trong sáng, chỉ là cấp trên giúp đỡ cấp dưới lúc hoạn nạn. Tâm tư của em quá đen tối nên mới nhìn đâu cũng thấy chuyện khuất tất. Mau xin lỗi Vãn Tình đi!”
Tống Duật trợn tròn mắt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay rớm máu. Chồng của cô, người đàn ông đã thề non hẹn biển sẽ yêu thương cô suốt đời, giờ đây lại bắt cô phải xin lỗi kẻ thứ ba ngay giữa thanh thiên bạch nhật, bảo vệ ả hồ ly đó một cách mù quáng và vô lý đến nực cười. Anh ta phủi sạch sành sanh việc cô đã bán tài sản gia đình để cưu mang anh ta, xoay ngược tình thế để biến cô thành kẻ ác độc cậy quyền thế chèn ép người yếu thế. Mọi sự hy sinh, mọi cay đắng cô từng nếm trải vì anh ta, giờ phút này biến thành một trò hề mỉa mai nhất thế gian.
“Anh bảo tôi xin lỗi cô ta?” Giọng Tống Duật lạnh lẽo vang lên.
“Đúng! Sự xuất hiện đường đột và những lời lẽ xúc phạm của em đã làm tổn thương danh dự của cô ấy. Xin lỗi ngay!” Cố Ngôn Trạch lạnh lùng ra lệnh, ánh mắt anh ta nhìn cô lúc này chỉ có sự chán ghét và mất kiên nhẫn.
Lâm Vãn Tình nắm lấy tay áo Cố Ngôn Trạch, ra sức lắc đầu.
“Sếp Cố, đừng… chị Tống là phu nhân của anh, em sao dám nhận lời xin lỗi của chị ấy. Em chịu ấm ức một chút cũng không sao, chỉ cần hai người không cãi nhau vì em…”
Lời nói ra vẻ hiểu chuyện, nhún nhường, nhưng ánh mắt lướt qua Tống Duật lại khẽ nhếch lên một tia đắc ý không thể che giấu. Cô ta biết, trong cuộc chiến này, Cố Ngôn Trạch hoàn toàn đứng về phía cô ta.
Những ngày tháng sau đó đối với Tống Duật là một chuỗi sự dày vò tàn nhẫn và nghẹt thở. Cố Ngôn Trạch không những không hối lỗi, mà còn ngang nhiên lấy lý do công việc để đưa đón Lâm Vãn Tình đi làm mỗi ngày. Đỉnh điểm của sự khốn nạn là vào một buổi tối một tháng sau sự việc ở văn phòng, anh ta đường hoàng xách vali của Lâm Vãn Tình bước vào căn nhà chung của hai vợ chồng. Đứng ở phòng khách, Cố Ngôn Trạch thản nhiên ném chiếc chìa khóa lên bàn.
“Chủ nhà của Vãn Tình đột ngột đòi lại căn hộ, cô ấy không kịp tìm chỗ ở mới, lại thân cô thế cô. Nhà chúng ta còn nhiều phòng trống, để cô ấy dọn vào ở tạm một thời gian.”
Tống Duật ngồi trên sô pha, nhìn hai con người đứng trước mặt mình. Lâm Vãn Tình khép nép xách chiếc túi du lịch, vẻ mặt tội nghiệp, đôi mắt to tròn ầng ậc nước nhìn Tống Duật như thể cô là một mụ phù thủy độc ác nếu dám buông lời từ chối. Cố Ngôn Trạch thì vòng tay qua vai ôm hờ lấy Lâm Vãn Tình, thái độ vừa mang tính thông báo vừa mang tính ép buộc. Căn biệt thự này, từng viên gạch góc vườn đều do chính Tống Duật tự tay lựa chọn, số tiền mua trả góp những ngày đầu cũng do một tay cô cáng đáng. Bây giờ, anh ta dùng chính cái nôi cô xây dựng để làm tổ ấm cho một người đàn bà khác.
Cơn đau dạ dày lại quặn lên dữ dội. Tống Duật nuốt vị tanh nồng trào lên tận cổ họng, đôi mắt đen láy tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tự đắc của Cố Ngôn Trạch. Sự phẫn uất cuộn trào thành những cơn sóng dữ chực chờ xé nát lồng ngực, nhưng Tống Duật ép bản thân không được bùng nổ. Trò chơi này, chỉ mới bắt đầu. Cô đã có thể dùng hai bàn tay trắng nâng Cố Ngôn Trạch lên ngai vàng của giới thượng lưu, thì cô cũng thừa sức đạp anh ta xuống tận cùng của bùn lầy. Sự nhục nhã ngày hôm nay, và những tháng ngày dày vò vừa qua, cô sẽ bắt đôi cẩu nam nữ này phải trả giá bằng chính máu và nước mắt.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com