Chương 2
Mùa xuân năm thứ tư sau khi kết hôn đến muộn, mang theo những cơn gió lạnh buốt giá lùa qua từng khe cửa sổ của khu biệt thự cao cấp nằm ven ngoại ô Bắc Kinh. Tính từ cái đêm nực cười khi Cố Ngôn Trạch ngang nhiên xách vali dẫn Lâm Vãn Tình bước qua cánh cửa này, thoắt cái đã ba tháng ròng rã trôi qua. Trong suốt chín mươi ngày đó, căn nhà từng là chốn bình yên, là minh chứng cho tình yêu vượt qua giông bão của Tống Duật, đã hoàn toàn biến thành một rạp hát tồi tàn và rẻ tiền. Cố Ngôn Trạch không hề có ý định che giấu mối quan hệ dơ bẩn của mình. Anh ta coi sự im lặng nhẫn nhịn của Tống Duật là sự yếu thế, là sự cam chịu của một người phụ nữ phụ thuộc. Hàng ngày, Tống Duật phải chứng kiến màn kịch ân ái phô trương của đôi cẩu nam nữ ngay trong chính tổ ấm của mình. Sự trơ trẽn của họ đã vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của một con người bình thường, nhưng Tống Duật vẫn cắn răng chịu đựng, bởi cô biết, sự bùng nổ nhất thời chỉ là cách giải quyết của kẻ hạ phong. Những kẻ máu lạnh thực sự luôn biết cách mỉm cười khi đang mài dũa lưỡi dao.
Sáng chủ nhật tuần thứ tư của tháng ba, Tống Duật khoác chiếc áo len mỏng bước xuống cầu thang bằng gỗ sồi. Cơn đau từ căn bệnh viêm loét dạ dày mãn tính lại râm ran cắn xé, báo hiệu một đợt phát bệnh mới do suy nhược cơ thể và căng thẳng thần kinh kéo dài. Khi vừa bước đến ngã rẽ hành lang, bước chân cô khựng lại. Trong gian bếp mở mang phong cách châu Âu, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống hai bóng người đang quấn lấy nhau không rời. Lâm Vãn Tình mặc độc một chiếc áo sơ mi trắng quá khổ của Cố Ngôn Trạch, vạt áo chỉ vừa vặn che khuất vòng ba, để lộ đôi chân trần trắng trẻo đang đan vào nhau. Cô ta đứng trước đảo bếp, vụng về nhào nặn một cục bột mì nhỏ. Cố Ngôn Trạch đứng sát phía sau, vòng hai tay ôm chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô ta. Cằm anh ta tựa lên hõm vai Lâm Vãn Tình, thỉnh thoảng lại cúi xuống cắn nhẹ lên vành tai đỏ lựng của cô ta, bàn tay hư hỏng luồn qua lớp vải mỏng manh không ngừng xoa nắn, mơn trớn dọc theo đường cong cơ thể. Bầu không khí dính dớp, đầy mùi dục vọng rẻ tiền bủa vây lấy gian bếp sạch sẽ tinh tươm.
“Ân, Ngôn Trạch, anh đừng quậy nữa, bột dính hết ra áo sơ mi của anh bây giờ.”
“Dính thì cởi ra, đằng nào lát nữa ăn sáng xong chúng ta cũng phải lên phòng đi tắm mà. Vãn Tình, em thơm quá.”
“Anh thật là hư hỏng, lỡ chị Tống nhìn thấy thì sao… Chị ấy lại mắng em mất.”
“Cô ta rảnh rỗi sinh nông nổi thì cứ việc mắng. Ở cái nhà này, anh mới là người quyết định. Em không việc gì phải sợ nét mặt của cô ta. Nào, để anh nếm thử xem môi em ngọt hay món bánh em làm ngọt hơn.”
Tiếng rên rỉ nghèn nghẹt xen lẫn tiếng mút mát chói tai vang lên. Tống Duật đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt lạnh lẽo đến độ có thể đóng băng cả không khí. Dạ dày cô quặn thắt dữ dội, một cỗ buồn nôn trào lên tận cổ họng. Cô không tiến lên đánh ghen, cũng không buông lời nhục mạ. Cô thản nhiên bước vào bếp, đôi dép đi trong nhà vang lên những tiếng lệt xệt đều đặn. Cố Ngôn Trạch và Lâm Vãn Tình giật mình buông nhau ra. Lâm Vãn Tình vội vàng kéo lại cổ áo rớt xuống tận vai, khuôn mặt đỏ bừng cúi gầm xuống ra vẻ đáng thương tột cùng. Cố Ngôn Trạch hắng giọng, lùi lại một bước, vuốt ve mái tóc rối bời, nhưng ánh mắt nhìn Tống Duật vẫn mang theo sự thách thức ngạo mạn. Tống Duật lướt qua họ như lướt qua hai luồng không khí ô nhiễm, bình thản rót cho mình một ly nước ấm, uống cạn rồi quay lưng bước thẳng lên lầu, không để lại dù chỉ một cái liếc mắt. Sự khinh bỉ tột cùng chính là coi sự tồn tại của đối phương bằng không.
Nhưng sự nhẫn nhịn của Tống Duật dường như lại trở thành chất xúc tác khiến sự ngông cuồng của Lâm Vãn Tình leo thang. Bề ngoài, cô ta luôn đóng vai một con nai vàng ngơ ngác, lúc nào cũng rơm rớm nước mắt xin lỗi Tống Duật vì sự hiện diện của mình. Nhưng sau lưng Cố Ngôn Trạch, ả tiểu tam này không ngừng dùng những thủ đoạn hèn hạ để chọc tức người vợ danh chính ngôn thuận. Đỉnh điểm của sự phẫn uất bùng nổ vào một buổi chiều muộn giữa tháng tư. Hôm đó, Tống Duật vừa trở về từ một buổi gặp gỡ bí mật với luật sư. Khi bước vào phòng ngủ của mình, đập vào mắt cô là cảnh tượng căn phòng bị lục tung. Các ngăn kéo tủ quần áo hé mở, mỹ phẩm trên bàn trang điểm nằm ngổn ngang. Và đứng giữa phòng, trước tấm gương toàn thân, là Lâm Vãn Tình. Trên cổ tay trắng trẻo của cô ta đang đeo chiếc vòng ngọc bích màu xanh lục tuyệt đẹp. Con ngươi Tống Duật co rút mãnh liệt. Đó là kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố, chiếc vòng cô từng cắn răng bán đi để cứu Tập đoàn Tinh Châu vào ngày đầu khởi nghiệp. Ba năm trước, khi công ty ăn nên làm ra, Tống Duật đã tốn hàng triệu tệ, lùng sục khắp các sàn đấu giá để chuộc lại nó. Cô nâng niu chiếc vòng như sinh mệnh, chưa bao giờ dám đeo vì sợ xước xát, chỉ cất kỹ trong chiếc hộp nhung ở góc tủ an toàn nhất. Vậy mà giờ đây, kẻ thứ ba dơ bẩn này lại dám xâm phạm vào lãnh địa của cô, đeo lên tay thứ quý giá nhất của cô.
“Cô đang làm cái quái gì trong phòng tôi vậy?”
“Chị Tống… em… em thấy cửa phòng không khóa, em chỉ muốn vào dọn dẹp giúp chị thôi. Em vô tình thấy chiếc hộp rơi trên sàn, thấy chiếc vòng đẹp quá nên… nên em mới mạn phép ướm thử một chút. Chị đừng giận, em cởi ra trả chị ngay đây.”
Lâm Vãn Tình lắp bắp, khuôn mặt lập tức tái mét, diễn xuất tài tình đến mức nước mắt tuôn rơi lả chả ngay tắp lự. Cô ta ra sức kéo chiếc vòng ngọc bích ra khỏi cổ tay, nhưng chiếc vòng khá nhỏ so với xương tay của cô ta nên bị mắc kẹt lại. Tống Duật bước những bước dài về phía trước, kìm nén cơn giận dữ đang bốc lên ngùn ngụt, lạnh lùng vươn tay ra định tự mình tháo lấy kỷ vật của mẹ. Nhưng ngay khoảnh khắc tay Tống Duật vừa chạm vào, Lâm Vãn Tình đột nhiên hét lên một tiếng thất thanh. Cô ta dùng sức giật mạnh tay lại, rồi lùi về phía sau, cố tình vung mạnh cánh tay đập thẳng vào cạnh bàn trang điểm bằng đá cẩm thạch nguyên khối. Một tiếng vỡ giòn giã vang lên xé toạc không gian. Chiếc vòng ngọc bích vô giá vỡ vụn thành hàng chục mảnh sắc nhọn, văng tung tóe khắp sàn nhà. Vài mảnh vụn sượt qua cứa một đường dài rỉ máu trên mu bàn tay của Lâm Vãn Tình. Tống Duật đứng sững lại, ánh mắt trân trối nhìn những mảnh ngọc xanh biếc lấp lánh hòa lẫn với vết máu trên sàn. Trái tim cô như bị ai đó dùng búa tạ đập nát bét. Sinh mệnh của mẹ cô, sự hy sinh thanh xuân của cô, tất cả đều vỡ vụn dưới mưu hèn kế bẩn của một ả đàn bà ti tiện.
“Có chuyện gì vậy? Vãn Tình, em sao thế?”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang. Cố Ngôn Trạch tông cửa xông vào. Nhìn thấy Lâm Vãn Tình ngã bệt dưới đất, ôm lấy bàn tay rỉ máu, khóc lóc thảm thiết, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi. Anh ta không thèm nhìn đến những mảnh ngọc bích dưới sàn, cũng không thèm hỏi đầu đuôi sự việc, lao thẳng đến ôm chầm lấy Lâm Vãn Tình.
“Ngôn Trạch, anh đừng trách chị Tống. Là lỗi của em. Em tò mò mượn chiếc vòng của chị ấy đeo thử, chị ấy tức giận giằng lại nên mới vô tình làm vỡ, cũng vô tình làm em bị thương. Chị ấy không cố ý đâu.”
“Tống Duật! Cô điên rồi sao?”
Cố Ngôn Trạch gầm lên như một con thú dữ. Anh ta buông Lâm Vãn Tình ra, đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu vằn lên những tia tàn độc hệt như nhìn kẻ thù không đội trời chung. Không để Tống Duật kịp mở miệng giải thích nửa lời, Cố Ngôn Trạch vung tay, dùng toàn bộ sức lực đẩy mạnh vào vai cô. Tống Duật vốn đang gầy gò ốm yếu, lại bị bất ngờ trước lực đẩy thô bạo của người đàn ông đầu ấp tay gối, cơ thể cô loạng choạng lùi lại phía sau, gót giày vướng vào mép thảm. Cả người cô ngã nhào xuống sàn, vùng bụng đập mạnh vào góc sắc nhọn của chiếc ghế đôn bằng gỗ lim. Một cơn đau thấu xương xuyên thấu lục phủ ngũ tạng. Cảm giác chua loét và tanh nồng trào ngược lên khoang miệng. Tống Duật cuộn tròn người lại, hai tay ôm chặt lấy bụng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Cô ngẩng khuôn mặt trắng bệch nhìn Cố Ngôn Trạch. Đôi mắt đen láy từng đong đầy tình yêu cuồng nhiệt giờ phút này chỉ còn lại sự trống rỗng và lạnh lẽo đến cùng cực.
“Chỉ là một cái vòng ngọc rách nát, cô có cần thiết phải giở thói độc ác ra tay tàn nhẫn với Vãn Tình như vậy không? Tống Duật, sự độ lượng giả tạo của cô rốt cuộc cũng lộ đuôi cáo rồi. Tôi nói cho cô biết, nếu Vãn Tình có mệnh hệ gì, tôi nhất định sẽ không tha cho cô đâu!”
Nói đoạn, Cố Ngôn Trạch bế thốc Lâm Vãn Tình lên tay, vội vã lao ra khỏi phòng, bỏ mặc người vợ hợp pháp đang nằm co quắp, quằn quại trong cơn đau đớn tột cùng trên sàn nhà lạnh lẽo. Tiếng động cơ xe thể thao gầm rít ngoài sân rồi lao vút đi, mang theo chút hy vọng cuối cùng về nhân tính của Cố Ngôn Trạch tan biến vào hư không. Tống Duật nằm đó rất lâu. Không có giọt nước mắt nào rơi xuống. Sự đau khổ tận cùng thường được biểu hiện bằng một sự im lặng đến đáng sợ. Mùi máu tươi nồng nặc hòa lẫn với sự lạnh lẽo của nền đá hoa cương làm trí óc cô trở nên vô cùng tỉnh táo. Cô chậm rãi gượng dậy, vơ lấy tờ khăn giấy trên bàn lau vệt máu rỉ ra từ khóe môi do cơn xuất huyết dạ dày gây ra. Cô quỳ gối, nhặt từng mảnh vỡ của chiếc vòng ngọc bích cất gọn gàng vào hộp nhung. Những mảnh vỡ cứa vào tay cô tứa máu, nhưng cô không cảm thấy đau. Bởi vì sự dày vò về thể xác này chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau bị phản bội và chà đạp.
Vài ngày sau đó, Tống Duật tự mình gọi xe đến bệnh viện trung tâm Bắc Kinh. Bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa nhìn tập hồ sơ bệnh án, lắc đầu thở dài, cảnh báo nếu cô tiếp tục để tinh thần suy sụp, vết loét sẽ chuyển biến thành ung thư. Tống Duật chỉ mỉm cười nhạt nhẽo, nhận lấy túi thuốc kháng sinh liều cao rồi rời đi. Cô không đi về nhà, mà đi thẳng đến một quán cà phê kín đáo nằm sâu trong ngõ nhỏ của khu Vương Phủ Tỉnh. Tại đó, Hứa Mặc, một luật sư chuyên về kinh tế thương mại hàng đầu Bắc Kinh, đồng thời là đàn anh khóa trên thời đại học luôn âm thầm ngưỡng mộ Tống Duật, đã đợi sẵn. Tống Duật đặt trước mặt Hứa Mặc một xấp tài liệu dày cộm, bao gồm hồ sơ chuyển nhượng cổ phần bất hợp pháp và những biên lai chuyển tiền từ tài khoản công ty sang tài khoản cá nhân của Lâm Vãn Tình mà cô đã âm thầm cài người thu thập suốt nhiều tháng qua.
“Đủ để tống anh ta vào tù chưa, đàn anh?”
“Hành vi tham ô tài sản công ty và chuyển dịch tài sản hôn nhân trái phép. Nếu chứng cứ này được hợp thức hóa, Cố Ngôn Trạch ít nhất phải bóc lịch mười năm. Em thực sự quyết tâm làm đến bước này sao, Tiểu Duật?”
“Mười năm vẫn còn quá nhẹ nhàng so với những gì anh ta đã nợ em. Từ ngày mai, em cần anh giúp em liên hệ với tất cả các cổ đông lớn của Tinh Châu. Trò chơi trốn tìm kết thúc rồi, đến lúc em phải đích thân dọn dẹp đống rác rưởi do chính tay mình tạo ra.”
Giọng nói của Tống Duật không gợn chút gắt gỏng hay xót xa, nó bình thản và sắc lạnh như một lưỡi gươm vừa được tuốt ra khỏi vỏ. Bầu trời Bắc Kinh bên ngoài cửa kính xám xịt, báo hiệu một cơn bão tuyết muộn sắp ập đến. Sự chịu đựng của Tống Duật đã chạm đến đáy giới hạn. Nỗi đau phẫn uất của giai đoạn đầu đang dần nhường chỗ cho một kế hoạch báo thù hoàn hảo, logic và không khoan nhượng. Cô sẽ từ từ lột sạch lớp vỏ bọc hào nhoáng của Cố Ngôn Trạch, đánh nát lòng kiêu hãnh của Lâm Vãn Tình, bắt chúng phải quỳ rạp dưới chân cô để thấu hiểu thế nào là sự tàn nhẫn của một người đàn bà đã từng yêu hết mình nhưng nay trái tim chỉ còn lại đống tro tàn.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com