Chương 6
Hai năm sau.
Mùa xuân lại một lần nữa gõ cửa thủ đô Bắc Kinh, mang theo những luồng sinh khí ấm áp xua tan đi tàn dư của mùa đông lạnh lẽo. Trải qua hai năm cải tổ và phát triển mạnh mẽ dưới sự lèo lái tài tình của Tống Duật, Tập đoàn Tinh Châu không những vượt qua được bờ vực phá sản do vụ bê bối tham ô của chủ tịch cũ gây ra, mà còn vươn lên trở thành một trong ba tập đoàn đầu tư tài chính hùng mạnh nhất cả nước. Tống Duật, từ một người vợ cam chịu nép sau lưng chồng, giờ đây đã trở thành một nữ cường nhân rực rỡ và quyền lực nhất giới thượng lưu Bắc Kinh. Tên tuổi của cô thường xuyên xuất hiện trên trang bìa của các tạp chí kinh tế hàng đầu, là biểu tượng của sự kiên cường, trí tuệ và sự vươn lên ngoạn mục từ trong đống tro tàn của một cuộc hôn nhân đổ nát.
Tối nay là đêm tiệc từ thiện thường niên do Hiệp hội Doanh nhân thủ đô tổ chức, diễn ra tại sảnh khiêu vũ tráng lệ của khách sạn sáu sao trung tâm thành phố. Hai năm trước, cũng tại một sự kiện tương tự, Tống Duật đã phải cắn răng ngồi nhà nhìn Cố Ngôn Trạch công khai khoác tay ả nhân tình Lâm Vãn Tình bước trên thảm đỏ, sỉ nhục cô trước mặt hàng vạn người. Còn đêm nay, Tống Duật là tâm điểm của mọi ánh nhìn, là nữ hoàng thực sự của bữa tiệc. Cô khoác lên mình chiếc váy dạ hội lụa tơ tằm màu xanh ngọc bích trễ vai, thiết kế tinh xảo ôm sát lấy những đường cong quyến rũ và vòng eo thon gọn. Làn da trắng ngần tỏa sáng dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, mái tóc đen nhánh được búi cao sang trọng, để lộ chiếc cổ cao thanh tú và xương quai xanh mỏng manh. Cô không cần đeo những món trang sức kim cương phô trương to bản, chỉ một sợi dây chuyền đính viên ngọc trai đen thuần khiết cũng đủ làm toát lên khí chất vương giả không thể chối cãi.
Bước đi bên cạnh Tống Duật không ai khác chính là Hứa Mặc. Hai năm qua, vị luật sư tài ba này không chỉ là người cố vấn pháp lý tối cao của Tinh Châu, mà còn là bờ vai vững chãi nhất luôn che chở, đồng hành cùng cô qua mọi giông bão. Hứa Mặc diện bộ âu phục đen cắt may thủ công hoàn hảo, vóc dáng cao lớn đĩnh đạc, ánh mắt sâu thẳm chỉ dành sự dịu dàng duy nhất cho người phụ nữ bên cạnh. Khi Tống Duật vừa bước vào sảnh, hàng loạt ống kính máy ảnh lóe sáng liên tục, những vị chủ tịch, giám đốc của các tập đoàn lớn đều chủ động bước tới nâng ly chào hỏi, thái độ vô cùng kiêng nể và trọng vọng. Tống Duật mỉm cười tao nhã, phong thái tự tin và sắc sảo đáp lễ từng người. Cô cầm ly nước khoáng tinh khiết nhấp môi thay cho rượu vang, thói quen giữ gìn sức khỏe này đã giúp cô hoàn toàn chữa khỏi căn bệnh viêm loét dạ dày từng hành hạ mình sống dở chết dở năm xưa.
Trong khi Tống Duật đang tận hưởng những tràng pháo tay vang dội trên bục phát biểu khi vừa quyên góp một số tiền khổng lồ cho quỹ trẻ em khuyết tật, thì ở một góc khuất tăm tối, bẩn thỉu nơi ngoại ô thành phố, có một người đang sống trong sự dày vò tột cùng của sự ân hận và tuyệt vọng.
Đó là một quán ăn bình dân lụp xụp, khói dầu mỡ bốc lên ngột ngạt, mùi thức ăn thừa ôi thiu bám chặt vào từng bức tường cáu bẩn. Trong góc bếp chật hẹp và ẩm ướt, một người phụ nữ đang cặm cụi cọ rửa đống bát đĩa chất cao như núi. Cô ta mặc bộ quần áo lao động bạc màu, cáu bẩn, tạp dề dính đầy những mảng dầu mỡ đen ngòm. Mái tóc vốn từng được uốn nhuộm cẩn thận giờ đây khô xơ như rễ tre, búi vội vã bằng một cọng thun rẻ tiền. Khuôn mặt cô ta hốc hác, làn da sạm đen đầy những vết đồi mồi và nếp nhăn của sự lam lũ trước tuổi. Đôi bàn tay từng được chăm chút bôi kem dưỡng đắt đắt tiền giờ đây sưng vù, nứt nẻ rớm máu vì phải ngâm trong nước rửa bát pha hóa chất độc hại suốt mười mấy tiếng mỗi ngày. Người phụ nữ tiều tụy, già nua và thảm hại đó, không ai khác chính là Lâm Vãn Tình.
Từ sau ngày Cố Ngôn Trạch xộ khám, Lâm Vãn Tình hoàn toàn mất đi chỗ dựa. Cô ta không có bằng cấp thực tế, bản tính lại lười biếng, hám danh lợi nên không một công ty đàng hoàng nào chịu nhận. Quá khứ làm tiểu tam phá hoại gia đình người khác, đồng lõa tham ô cũng bị phanh phui trên các mặt báo khiến cô ta trở thành kẻ bị xã hội phỉ báng. Dòng đời xô đẩy, để có miếng cơm manh áo sống qua ngày, đóa hoa hồng rực rỡ chốn văn phòng ngày nào phải hạ mình đi rửa bát thuê, làm tạp vụ cho những quán ăn tồi tàn nhất. Những gã đàn ông thô lỗ ở khu ổ chuột thường xuyên buông lời trêu ghẹo, sàm sỡ, thậm chí đánh đập cô ta nếu cô ta dám phản kháng. Bà chủ quán nổi tiếng chua ngoa, hơi một tí là chửi rủa, trừ lương, bắt cô ta làm việc quần quật như một con vật nuôi.
Tiếng tivi màn hình lồi rè rè treo góc tường bếp đột nhiên chuyển sang kênh tin tức tài chính. Giọng nói của nữ MC vang lên rành rọt.
“Thưa quý vị, tâm điểm của đêm tiệc từ thiện quy mô nhất Bắc Kinh tối nay chính là sự xuất hiện rạng rỡ của nữ tỷ phú Tống Duật, Chủ tịch Tập đoàn Tinh Châu. Sự vực dậy thần kỳ của Tinh Châu dưới bàn tay của Tống tổng được giới chuyên môn đánh giá là một phép màu trong giới kinh doanh…”
Lâm Vãn Tình giật mình, đánh rơi chiếc bát sứ xuống nền gạch vỡ nát. Cô ta ngẩng khuôn mặt nhăn nhúm lên, đôi mắt mờ đục nhìn chằm chằm vào màn hình nhỏ xíu. Trên tivi, Tống Duật lộng lẫy và kiêu sa tựa một nữ thần, đang mỉm cười nâng ly cùng một người đàn ông vô cùng xuất chúng là luật sư Hứa Mặc. Ánh sáng rực rỡ từ màn hình như hàng vạn mũi kim sắc nhọn đâm thẳng vào mắt Lâm Vãn Tình, xé toạc chút tự tôn hèn mọn cuối cùng còn sót lại trong tâm hồn tăm tối của cô ta.
Sự dày vò đau đớn nhất không phải là cái chết, mà là việc phải tận mắt chứng kiến người mà mình từng khinh bỉ, từng rắp tâm hãm hại nay lại đứng trên đỉnh cao chói lọi, còn bản thân mình thì mục nát dưới đáy bùn lầy dơ bẩn. Lâm Vãn Tình khuỵu gối xuống vũng nước rửa bát nhầy nhụa, hai bàn tay nứt nẻ ôm lấy khuôn mặt già nua tàn tạ, bật khóc nức nở. Tiếng khóc gào thét khản đặc mang theo sự nghẹn ngào, ân hận thấu xương tủy, nhưng chẳng ai bận tâm. Trái lại, một cái tát giáng trời từ bà chủ quán mập mạp béo ú lập tức quất thẳng vào mặt ả.
“Khóc lóc cái gì hả con ôn dịch này? Mày đánh vỡ cái bát hai mươi tệ của tao rồi đấy! Ngày mai nhịn ăn đi con khốn! Rửa cho xong chỗ này không đêm nay tao đuổi mày ra đường cho chó cắn!”
Lâm Vãn Tình co rúm người lại, không dám cãi nửa lời, lẳng lặng nhặt từng mảnh vỡ, mặc kệ mép vỡ cứa vào tay ứa máu. Cái giá phải trả cho lòng tham vô đáy và sự đê tiện, rốt cuộc cũng đã hiện hữu chân thực và tàn khốc đến trọn đời.
Ở một nơi khác cách xa hàng trăm cây số, tại trại giam số ba nằm giữa vùng núi hoang vu hẻo lánh, cái lạnh mùa xuân dường như không thể len lỏi qua những bức tường bê tông cốt thép lạnh lẽo. Cố Ngôn Trạch đang hì hục vác những bao xi măng nặng trịch trên công trường cải tạo lao động dành cho phạm nhân. Bộ quần áo tù nhân ướt đẫm mồ hôi, dính bết bụi bẩn. Khuôn mặt điển trai, đạo mạo phong lưu ngày nào giờ đây hốc hác, đen sạm, gò má nhô cao, râu ria lởm chởm không được cạo gọt. Hai năm ở trong ngục với cường độ lao động cực nhọc và những trận đòn roi bắt nạt từ những đại ca buồng giam đã biến Cố Ngôn Trạch từ một vị chủ tịch quyền uy thành một cái bóng thê thảm, già nua nhút nhát như một lão già sáu mươi tuổi dù gã mới bước qua tuổi ba mươi lăm.
Đến giờ nghỉ giải lao, Cố Ngôn Trạch lê những bước chân nặng nhọc ra góc sân phơi, lôi từ trong túi áo ngực ra một mảnh báo cũ nhàu nát mà gã phải nhặt nhạnh từ đống rác của quản giáo. Trên mảnh báo là hình ảnh Tống Duật đang cắt băng khánh thành một siêu dự án bất động sản của Tinh Châu. Ngón tay thô ráp, chai sần đầy những vết sẹo của gã run rẩy vuốt ve khuôn mặt rạng rỡ của người vợ cũ trên mặt giấy nhám. Từng giọt nước mắt mặn chát lăn dài trên gò má hốc hác, rơi xuống làm nhòe đi nét mực in. Gã nhớ lại những ngày đông giá rét năm xưa, Tống Duật từng hầm canh nhân sâm mang đến tận công ty cho gã, nhớ lại cô từng bán đi kỷ vật của gia đình để cưu mang gã lúc khốn cùng. Sự độ lượng, tình yêu thuần khiết ấy, gã đã tự tay ném đi để chạy theo những cám dỗ nhục dục phù phiếm. Mười lăm năm tù giam không đáng sợ bằng bản án của lương tâm, sự dày vò của sự hối hận đang gặm nhấm gã từng ngày từng giờ, biến quãng đời còn lại của gã thành một chuỗi ngày sống không bằng chết trong địa ngục trần gian.
Bỏ lại sau lưng những tàn tích dơ bẩn của quá khứ, bữa tiệc từ thiện hoàng tráng kết thúc vào lúc mười một giờ đêm. Tống Duật từ chối những lời mời tham gia tiệc rượu tăng hai, cùng Hứa Mặc lên xe trở về căn hộ chung cư cao cấp nằm trên tầng cao nhất của tòa tháp đắt đỏ bậc nhất khu trung tâm CBD Bắc Kinh. Căn biệt thự cũ mang theo những ký ức kinh tởm về sự phản bội đã bị Tống Duật bán đi từ lâu. Căn penthouse mới này được cô tự tay thiết kế, với không gian mở thoáng đãng, cửa kính sát đất nhìn bao quát toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn và ngập tràn hơi thở ấm áp.
Vừa bước vào trong nhà, Tống Duật khẽ cởi bỏ đôi giày cao gót khiến đôi chân cô mỏi nhừ. Cô thở hắt ra một hơi, bước đến rót hai ly nước ấm, định mang ra phòng khách. Bất chợt, một vòng tay rắn chắc từ phía sau vòng tới, ôm trọn lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Hơi thở nam tính nồng nàn hương gỗ tuyết tùng phảng phất bên tai khiến trái tim Tống Duật lỡ một nhịp. Hứa Mặc tựa cằm lên hõm vai mảnh mai của cô, vòng tay siết chặt hơn một chút, mang theo sự chiếm hữu đầy dịu dàng.
“Hôm nay em đẹp lắm, đẹp đến mức anh chỉ muốn giấu em đi, không cho bất kỳ gã đàn ông nào trong bữa tiệc được ngắm nhìn em nữa.”
Giọng nói trầm ấm của Hứa Mặc vang lên sát bên tai, khiến vành tai Tống Duật đỏ lựng. Cô khẽ mỉm cười, xoay người lại trong vòng tay anh. Đôi mắt đen láy trong veo ngước lên nhìn khuôn mặt điển trai, cương nghị đang tràn ngập tình cảm sâu đậm của người đàn ông đã luôn âm thầm phía sau bảo vệ mình.
“Luật sư Hứa từ bao giờ lại biết nói những lời đường mật như vậy rồi? Ở tòa án anh luôn ăn nói sắc sảo, dồn tội phạm vào chân tường cơ mà.”
“Đứng trước em, mọi lý lẽ và sự sắc sảo của anh đều trở nên vô nghĩa. Tiểu Duật, hai năm qua anh vẫn luôn nhẫn nại chờ đợi, chờ đợi trái tim em hoàn toàn lành lặn, chờ đợi em sẵn sàng mở lòng đón nhận anh.” Hứa Mặc đưa tay lên, những ngón tay thon dài tháo chiếc cà vạt vướng víu trên cổ ném sang một bên ghế sô pha. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt gần đến mức Tống Duật có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh đang phả lên môi mình. “Em đã dọn sạch những rác rưởi của quá khứ, Tập đoàn Tinh Châu cũng đã vươn tới đỉnh vinh quang. Đã đến lúc em cho phép bản thân được hạnh phúc thực sự chưa, người phụ nữ của anh?”
Sự chân thành và mãnh liệt trong đôi mắt Hứa Mặc như một dòng suối nước nóng róc rách chảy vào nơi tận cùng sâu thẳm nhất trong tâm hồn Tống Duật, hòa tan lớp băng mỏng manh cuối cùng. Cô không trốn tránh nữa, đôi tay mềm mại tự nhiên vươn lên vòng qua cổ anh, kiễng gót chân, chủ động áp môi mình lên đôi môi đang khẽ hé mở của Hứa Mặc.
Sự chủ động của Tống Duật giống như một mồi lửa châm ngòi cho ngọn núi lửa đã kìm nén suốt nhiều năm trời của Hứa Mặc. Bàn tay to lớn của anh lập tức luồn ra sau gáy cô, giữ chặt lấy mái tóc mềm mại, đáp trả nụ hôn bằng một sự cuồng nhiệt và khao khát cháy bỏng. Anh cạy mở hàm răng cô, tham lam cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương ngọt ngào, mút mát và trêu đùa khiến Tống Duật phát ra những tiếng rên rỉ ngắt quãng nơi cuống họng. Khác với sự thô bạo giả tạo của những gã đàn ông phản bội, nụ hôn của Hứa Mặc dồn dập nhưng lại vô cùng trân trọng, nâng niu cô như một món bảo vật vô giá.
“Ân… Hứa Mặc…”
Tống Duật khẽ đẩy nhẹ ngực anh để tìm không khí. Hứa Mặc lùi lại một chút, nhưng đôi môi anh nhanh chóng chuyển hướng, trượt dọc xuống chiếc cổ trắng ngần và vùng xương quai xanh quyến rũ đang phơi bày trước mắt. Anh cắn nhẹ, rồi lại dang những nụ hôn ướt át, nồng nàn lên vùng da nhạy cảm khiến toàn thân Tống Duật run lên từng đợt, cảm giác ngứa ngáy và đê mê lan tỏa khắp các nơ-ron thần kinh. Bàn tay hư hỏng của Hứa Mặc lần theo đường khóa kéo phía sau lưng chiếc váy dạ hội tinh xảo. Tiếng khóa kéo trượt xuống êm ru trong không gian tĩnh lặng, chiếc váy lụa mỏng manh tuột khỏi đôi vai trần, lả tả rơi xuống tấm thảm lông cừu mềm mại dưới sàn nhà, để lộ thân hình tuyệt mỹ với nội y màu đen ren mỏng manh của Tống Duật.
“Tiểu Duật, anh yêu em. Cả đời này, sinh mệnh của Hứa Mặc chỉ thuộc về duy nhất một mình Tống Duật.”
Hứa Mặc khàn giọng thầm thì, ánh mắt tối sầm lại vì dục vọng nhưng vẫn chứa chan sự sùng bái tột cùng. Anh cúi người, dễ dàng bế bổng Tống Duật lên bằng hai cánh tay rắn chắc, sải những bước dài tiến thẳng về phía phòng ngủ rộng lớn. Cánh cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, nhốt lại bên ngoài những ồn ào và mưu mô của thế giới, chỉ giữ lại bên trong những tiếng rên rỉ ái muội, tiếng thở dốc hòa quyện cùng những đụng chạm xác thịt nóng bỏng, đê mê đến tận cùng.
Đêm mùa xuân Bắc Kinh tĩnh lặng và bình yên. Cơn bão tuyết cẩu huyết của những năm tháng cũ đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một vầng dương rạng rỡ và chói lọi đang bừng sáng trong cuộc đời của Tống Duật. Sự trả thù hoàn hảo nhất đối với những kẻ phản bội không phải là tự tay giết chết chúng, mà là đứng ở trên cao nhìn chúng quằn quại trong vũng bùn, còn bản thân mình thì kiêu hãnh sống một cuộc đời huy hoàng, rực rỡ và đắm chìm trong tình yêu chân chính mà chúng cả đời này cũng không bao giờ với tới được.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com