Chương 5
Sáu tháng trôi qua, thời gian giống như một liều thuốc thần kỳ gột rửa đi mọi vết nhơ mà Cố Ngôn Trạch từng để lại trong cuộc đời Tống Duật. Mùa đông Bắc Kinh năm nay dường như bớt lạnh lẽo hơn đối với người phụ nữ đang đứng trên đỉnh cao quyền lực của Tập đoàn Tinh Châu. Tống Duật ngồi trên chiếc ghế da bọc nhung tại phòng làm việc dành cho Chủ tịch, nhàn nhã lật xem báo cáo tài chính quý bốn. Những con số âm đỏ rực ngày nào đã được thay thế bằng mức lợi nhuận tăng trưởng ổn định. Căn bệnh viêm loét dạ dày mãn tính từng hành hạ cô sống dở chết dở cũng dần thuyên giảm. Không còn những đêm thức trắng chờ cửa một người đàn ông phản bội, không còn những trận cãi vã khiến thần kinh suy nhược, sắc vóc của Tống Duật ngày càng đằm thắm, rực rỡ và kiêu sa tựa như một đóa mẫu đơn niết bàn bừng nở rực rỡ sau ngọn lửa đỏ.
Cửa phòng làm việc khẽ mở. Hứa Mặc bước vào, trên tay mang theo một ly trà táo đỏ kỷ tử bốc khói nghi ngút. Khác với vẻ nghiêm nghị thường thấy trên tòa án, Hứa Mặc lúc này toát lên sự dịu dàng và ấm áp lạ thường. Anh bước vòng ra phía sau ghế của Tống Duật, đặt ly trà xuống bàn, sau đó thuận tay xoa bóp nhẹ nhàng lên hai bả vai đang hơi căng cứng vì phải ngồi đọc tài liệu quá lâu của cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay rộng lớn của người đàn ông xuyên qua lớp áo lụa mỏng manh, truyền một cỗ nhiệt lượng êm ái vào cơ thể Tống Duật khiến cô khẽ rùng mình. Trái tim cô lỡ một nhịp trước sự đụng chạm mang đầy tính che chở này. Tống Duật khẽ ngả đầu ra phía sau, dựa lưng vào chiếc ghế êm ái, cũng tự nhiên mà tựa một chút trọng lượng lên người Hứa Mặc, đôi mắt khép hờ tận hưởng sự bình yên hiếm hoi. Cô không có thói quen hút thuốc hay dùng cồn để giải tỏa áp lực, thay vào đó, sự hiện diện trầm tĩnh và vững chãi của Hứa Mặc suốt sáu tháng qua chính là liều thuốc an thần tốt nhất dành cho cô.
“Hôm nay em lại làm việc quá sức rồi.”
“Chỉ là dọn dẹp nốt chút tàn dư của dự án cũ thôi. Mọi chuyện bên phía cơ quan điều tra sao rồi anh?”
Hứa Mặc kéo một chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh cô, vuốt lại lọn tóc mai vương trên má cô rồi giọng đều đều báo cáo kết quả. Cố Ngôn Trạch đã chính thức bị Viện kiểm sát phê chuẩn lệnh bắt tạm giam từ hai tháng trước để phục vụ công tác điều tra tội danh tham ô tài sản và lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Trước khi bị bắt, cuộc sống của gã và ả nhân tình Lâm Vãn Tình chẳng khác nào một màn hài kịch thảm hại nhất thế gian. Khi tòa án ra lệnh phong tỏa toàn bộ tài khoản ngân hàng và niêm phong căn biệt thự cao cấp, Cố Ngôn Trạch từ một vị chủ tịch quyền uy rớt xuống thành một kẻ trắng tay, mang trên lưng đống nợ nần chồng chất. Bọn họ bị đuổi ra khỏi nhà trong một đêm mưa gió tơi bời, chỉ kịp mang theo vài bộ quần áo rẻ tiền. Gã đàn ông quen thói ăn ngon mặc đẹp phải đưa nhân tình chui rúc vào một căn phòng trọ tồi tàn, ẩm thấp rêu phong ở tầng hầm khu ổ chuột ngoại ô. Sự thiếu thốn về vật chất lập tức lột trần bộ mặt thật của thứ tình yêu mà bọn họ từng ca ngợi là chân ái.
Lâm Vãn Tình không chịu nổi cảnh ăn mỳ tôm qua bữa, phải dùng chung nhà vệ sinh công cộng hôi hám với những gã đàn ông xăm trổ thô lỗ. Những bộ váy áo hàng hiệu cô ta mang theo cũng dần bị đem đi cầm đồ với giá bèo bọt để đổi lấy tiền sinh hoạt. Không còn nước hoa đắt tiền, không còn những bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, những lời đường mật cưng chiều của Cố Ngôn Trạch nhanh chóng biến thành những tiếng chửi rủa cay độc mỗi khi gã say xỉn trở về nhà. Gã đổ lỗi cho Lâm Vãn Tình là sao chổi mang lại xui xẻo, tát cô ta ngã lăn xuống sàn xi măng lạnh lẽo mỗi khi cô ta dám cằn nhằn về việc gã vô dụng. Sự thân mật, âu yếm đầy mùi dục vọng ngày xưa giờ được thay thế bằng những vết bầm tím trên khuôn mặt thanh tú của ả tiểu tam, bằng sự dày vò lẫn nhau trong một vũng bùn lầy không lối thoát. Đỉnh điểm là vào đêm trước khi cảnh sát đến còng tay Cố Ngôn Trạch, Lâm Vãn Tình đã lén lút cạy tủ, cuỗm sạch số tiền hai ngàn tệ cuối cùng mà gã giấu dưới gầm giường định bỏ trốn, nhưng bị gã bắt quả tang. Trận đòn thù đêm đó khiến cô ta gãy hai chiếc xương sườn, phải nằm bẹp dí xó nhà cho đến khi cảnh sát ập vào đưa gã đi.
Chuyện đó xảy ra vào một chiều muộn giữa tháng mười hai. Khi Tống Duật bước ra khỏi cửa lớn của tòa nhà Tinh Châu, chuẩn bị bước lên chiếc Bentley sang trọng chờ sẵn, một bóng người gầy gò, rách rưới đột ngột lao ra từ góc khuất, quỳ rạp xuống nền tuyết lạnh lẽo ngay trước mũi xe. Đám vệ sĩ lập tức xông lên khống chế, nhưng tiếng khóc lóc thảm thiết đã thu hút sự chú ý của Tống Duật.
“Chị Tống! Chị Tống xin hãy cứu em! Chị đại nhân đại lượng, nể tình chúng ta từng quen biết, xin chị cho em một con đường sống!”
Tống Duật phẩy tay ra hiệu cho vệ sĩ lùi lại. Cô bước những bước đi vững chãi trên đôi giày cao gót nhọn hoắt, dừng lại trước mặt sinh vật đang co rúm dưới đất. Phải mất vài giây, Tống Duật mới nhận ra ả đàn bà tiều tụy, khuôn mặt hốc hác đầy vết thâm nám, mái tóc rối bù bết bát dính đầy bông tuyết này chính là đóa hoa hồng rực rỡ Lâm Vãn Tình ngày nào. Mất đi sự dung túng và tiền bạc của Cố Ngôn Trạch, cô ta hiện nguyên hình là một kẻ hèn mọn, dơ bẩn và vô giá trị.
“Cô tìm tôi có việc gì?”
“Chị Tống… em sai rồi, em thật sự biết lỗi rồi.” Lâm Vãn Tình ngẩng khuôn mặt đầm đìa nước mắt lên, hai tay run rẩy ôm lấy bắp chân của Tống Duật. “Ngày đó là do Cố Ngôn Trạch ép buộc em, gã đe dọa nếu em không làm tình nhân của gã, gã sẽ đuổi việc em. Em chỉ là một cô gái yếu đuối từ dưới quê lên, em không thể cưỡng lại quyền lực của gã. Những chuyện gã làm với công ty, làm với chị, em hoàn toàn không hay biết gì cả. Chị tin em đi! Bây giờ em không còn chỗ nào để đi nữa, nhà trọ đuổi em rồi, em đã nhịn đói ba ngày nay. Xin chị bố thí cho em một ít tiền để em mua vé tàu về quê, em xin thề sẽ biến mất khỏi tầm mắt của chị mãi mãi!”
Sự dối trá đến tận cùng cội rễ của Lâm Vãn Tình khiến Tống Duật bật cười thành tiếng. Nụ cười không mang theo chút nhiệt độ nào, sắc lạnh như những bông tuyết đang rơi xuống. Cô lạnh lùng rút chân lại, khiến Lâm Vãn Tình ngã chúi về phía trước.
“Ép buộc sao? Bị ép buộc mà cô lại tận hưởng việc lén lút sau lưng tôi ngay trong phòng làm việc, bị ép buộc mà cô hả hê đeo chiếc vòng ngọc bích của mẹ tôi rồi tự tay đập nát nó, bị ép buộc mà cô kiêu ngạo khoác tay anh ta đến dự tiệc từ thiện với sợi dây chuyền kim cương mười lăm carat? Lâm Vãn Tình, diễn xuất của cô quá tồi. Cô không hề yếu đuối, cô chỉ là một kẻ tham lam, lười biếng, muốn dùng vốn liếng thân thể để cướp đoạt thành quả lao động của người khác. Sự khốn nạn của Cố Ngôn Trạch là bản tính, nhưng chính sự xảo quyệt và hám danh lợi của cô đã tiếp tay cho gã chà đạp lên lòng tự tôn của tôi.”
Tống Duật hơi cúi người xuống, ánh mắt khinh miệt nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang mở to đầy sợ hãi của ả đàn bà cẩu thả dưới đất.
“Tôi không phải là trại tị nạn dành cho rác rưởi. Quãng đời còn lại, cô cứ mang theo vết nhơ của một kẻ thứ ba đê tiện mà sống chui rúc dưới đáy xã hội đi. Đó là cái giá phải trả cho việc cô dám động vào đồ của Tống Duật này.”
Nói xong, Tống Duật xoay người bước thẳng lên xe. Chiếc xe lướt đi trong màn tuyết trắng, bỏ lại phía sau tiếng gào khóc tuyệt vọng và thê lương của Lâm Vãn Tình, âm thanh chói tai ấy cuối cùng cũng bị tiếng gió rít gào nuốt chửng.
Ngày diễn ra phiên tòa xét xử sơ thẩm của Cố Ngôn Trạch được ấn định vào đầu tháng một. Trước ngày hầu tòa một tuần, luật sư đại diện của gã gửi đến Tống Duật một lời thỉnh cầu. Cố Ngôn Trạch muốn gặp cô lần cuối tại trại tạm giam. Ban đầu Tống Duật định từ chối, nhưng rồi cô quyết định đi. Cô muốn tự mình đóng lại chiếc đinh cuối cùng vào cỗ quan tài chôn vùi quá khứ đen tối này.
Phòng thăm nuôi của trại tạm giam số một Bắc Kinh ngăn cách hai thế giới bằng một tấm kính cường lực dày cộp. Khi Cố Ngôn Trạch được quản giáo dẫn ra, Tống Duật suýt chút nữa không nhận ra người đàn ông từng thề non hẹn biển với mình năm xưa. Gã gầy xọp đi, hai má hóp lại, đôi mắt thâm quầng trũng sâu vô hồn, mái tóc lởm chởm điểm đầy những sợi bạc trắng. Gã mặc bộ đồ tù nhân màu xanh xám nhăn nhúm, hai cổ tay bị khóa chặt bởi chiếc còng số tám lạnh lẽo. Trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ thảm hại của gã, Tống Duật ngồi phía bên kia tấm kính, trang phục tươm tất, phong thái ung dung và cao ngạo tựa như một bậc đế vương đang cúi xuống nhìn kẻ tội đồ hèn mọn.
Cố Ngôn Trạch cầm lấy chiếc điện thoại nội bộ, bàn tay run rẩy đến mức suýt làm rơi ống nghe.
“Duật… em rốt cuộc cũng đến thăm anh. Anh biết mà, em vẫn còn nặng tình với anh, em sẽ không tuyệt tình đến mức dồn anh vào chỗ chết đâu đúng không?”
Giọng gã khàn đặc, mang theo sự van lơn hèn mọn mà trước đây gã chưa từng bày tỏ. Tống Duật cầm ống nghe lên, ánh mắt phẳng lặng không nổi một tia gợn sóng.
“Cố Ngôn Trạch, ở trong này lâu ngày khiến trí óc anh sinh ra ảo giác rồi sao? Tôi đến đây không phải để ôn lại tình xưa nghĩa cũ với anh.”
“Duật, anh sai rồi! Anh thực sự biết lỗi rồi!” Cố Ngôn Trạch kích động đập tay lên mặt kính, nước mắt giàn giụa chảy xuống gò má gầy guộc. “Tất cả là tại con tiện nhân Lâm Vãn Tình đó! Là cô ta câu dẫn anh, là cô ta rót mật vào tai anh, xúi giục anh làm giả sổ sách để chiếm đoạt tài sản. Anh chỉ nhất thời bị sắc dục làm cho mờ mắt. Xin em, nể tình vợ chồng năm năm qua, nể tình chúng ta từng cùng nhau nếm mật nằm gai, em hãy làm đơn bãi nại đi. Chỉ cần em xin giảm nhẹ hình phạt, anh hứa sau khi ra tù sẽ làm trâu làm ngựa hầu hạ em suốt đời, không bao giờ dám hai lòng nữa!”
Nhìn khuôn mặt nhăn nhúm đầy nước mắt của Cố Ngôn Trạch, nghe những lời đổ lỗi hèn hạ thốt ra từ miệng gã, Tống Duật chỉ thấy buồn nôn. Sự tàn nhẫn của những kẻ ích kỷ là khi sa cơ lỡ bước, chúng sẵn sàng cắn xé, đạp lên đầu đồng bọn để tìm đường sống cho riêng mình. Cảnh tượng này thật sự quá mức rẻ tiền và dơ bẩn.
“Anh không cần phải diễn trò đạo đức giả ở đây nữa. Lâm Vãn Tình đã tìm đến tôi, khóc lóc nói rằng anh đe dọa, ép buộc cô ta làm tiểu tam. Hai người quả thật là một cặp trời sinh, ngay cả cách đổ lỗi cho nhau khi khốn cùng cũng đê tiện giống hệt nhau.” Tống Duật khẽ nghiêng đầu, nụ cười nhạt nhòa nở trên môi. “Năm năm tình nghĩa vợ chồng đã bị anh giẫm nát dưới gót giày vào cái ngày anh ngang nhiên đưa ả đàn bà đó về nhà, giẫm nát vào cái lúc anh nhẫn tâm đẩy ngã tôi khiến tôi xuất huyết dạ dày trên sàn nhà băng giá, giẫm nát vào giây phút anh lên kế hoạch tẩu tán toàn bộ tài sản để đẩy tôi ra đường gánh nợ. Bây giờ anh lấy tư cách gì để cầu xin sự thương xót từ tôi?”
“Tống Duật, cô thật sự muốn cạn tình cạn nghĩa đến mức này sao? Dù sao chúng ta cũng chưa ly hôn! Cô vẫn là vợ tôi!”
Cố Ngôn Trạch gào lên điên loạn, gân xanh nổi đầy trên trán. Tống Duật lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy có đóng mộc đỏ chót của Tòa án nhân dân thành phố, chậm rãi ép sát nó lên mặt kính để Cố Ngôn Trạch có thể nhìn rõ từng chữ. Đó là quyết định ly hôn đơn phương đã có hiệu lực pháp luật. Do Cố Ngôn Trạch đang bị tạm giam và đối mặt với cáo buộc lừa đảo tài sản hôn nhân, tòa án đã nhanh chóng phê duyệt đơn ly hôn của Tống Duật, trao cho cô toàn quyền xử lý tài sản còn lại để khắc phục hậu quả cho công ty.
“Chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi, Cố Ngôn Trạch. Cuộc đời tôi từ nay về sau không còn liên quan gì đến một kẻ cặn bã như anh nữa.” Tống Duật đứng thẳng dậy, sửa lại cổ áo khoác, giọng nói vang lên dứt khoát và lạnh lẽo tựa phán quyết của tử thần. “Mười lăm năm tù giam, đó là bản án Viện kiểm sát vừa đề nghị cho những tội trạng anh gây ra. Hãy từ từ tận hưởng sự dày vò trong bóng tối đi, Cố tiên sinh. Chào tạm biệt, và không bao giờ gặp lại.”
Bỏ mặc Cố Ngôn Trạch đang gào thét đập phá điên cuồng phía sau tấm kính cho đến khi bị quản giáo mạnh tay áp giải đi, Tống Duật dứt khoát quay lưng bước ra khỏi trại tạm giam. Bầu trời Bắc Kinh bên ngoài bỗng bừng lên những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa đông, xuyên qua những tán cây trụi lá. Tống Duật hít một hơi thật sâu bầu không khí tự do và trong lành. Cơn ác mộng cẩu huyết kéo dài đằng đẵng cuối cùng cũng đã bị chính tay cô nghiền nát, mở ra một chân trời mới rực rỡ và kiêu hãnh thuộc về riêng cô.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com