Chương 1
Bắc Kinh bước vào những ngày cuối thu, cơn mưa rả rích kéo dài từ chiều đến tận đêm khuya vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Tại căn hộ cao cấp ở khu Vịnh Bán Nguyệt, Giang Sơ Ảnh ngồi bất động trên ghế sofa, ánh mắt vô hồn nhìn vào chiếc bánh kem dâu tây đã bắt đầu chảy nước trên bàn. Nến đã tắt ngấm từ lâu, để lại những vệt sáp loang lổ như những giọt nước mắt khô cứng.
Hôm nay là kỷ niệm năm năm bọn họ yêu nhau.
Năm năm, từ khi Cố Thời Nghiễn chỉ là một thiếu gia bị gia tộc ghẻ lạnh, cho đến hiện tại, khi hắn đã một tay che trời, trở thành người thừa kế sáng giá nhất của Cố thị. Năm năm đó, Giang Sơ Ảnh từ bỏ cơ hội du học Paris, từ bỏ đôi giày múa ballet mà cô trân quý nhất, lui về phía sau làm một người phụ nữ “hiểu chuyện”, trải đường cho hắn đi.
Điện thoại trên bàn rung lên một cái, màn hình sáng rực trong bóng tối.
[Thời Nghiễn: Tối nay anh có cuộc họp cổ đông khẩn cấp, không về được. Em ngủ trước đi, đừng đợi.]
Tin nhắn ngắn gọn, không một lời chúc mừng, không một lời xin lỗi.
Giang Sơ Ảnh cười nhạt, ngón tay thon dài lướt trên màn hình lạnh lẽo. Cô không trả lời. Đây không phải lần đầu tiên hắn thất hẹn. Kể từ khi Lâm Uyển – mối tình đầu “bạch nguyệt quang” của hắn từ nước ngoài trở về ba tháng trước với cái danh nghĩa “chữa bệnh”, số lần Cố Thời Nghiễn tăng ca ngày càng nhiều.
Cô đứng dậy, cầm lấy chiếc cà vạt màu xanh đen – món quà cô đã mất cả tháng trời đặt may thủ công từ Ý để tặng hắn, rồi khoác áo măng tô bước ra khỏi nhà. Cô muốn đến công ty xem thử, rốt cuộc là “cuộc họp cổ đông” nào lại quan trọng đến mức khiến hắn quên sạch mọi thề hẹn.
…
Tòa nhà Cố thị sừng sững giữa màn mưa, đèn đuốc vẫn sáng trưng nhưng vắng lặng. Với tư cách là vị hôn thê chưa chính thức công khai, bảo vệ và lễ tân đều biết mặt cô, nên Giang Sơ Ảnh dễ dàng đi thang máy riêng lên tầng cao nhất.
Hành lang tầng 68 im ắng đến rợn người. Tiếng giày cao gót của cô dẫm lên thảm lông cừu dày cộp, không phát ra tiếng động, tựa như một con mèo đang tiến vào lãnh địa nguy hiểm.
Cửa phòng làm việc của Tổng giám đốc khép hờ. Ánh sáng vàng vọt từ khe cửa hắt ra, kèm theo đó là những âm thanh lạ lùng khiến bước chân Giang Sơ Ảnh khựng lại.
Không có tiếng tranh luận gay gắt của các cổ đông. Chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng rên rỉ nũng nịu của phụ nữ.
“Ưm… Thời Nghiễn… nhẹ một chút… đau em…”
Giọng nói ấy, dù có hóa thành tro Giang Sơ Ảnh cũng nhận ra. Là Lâm Uyển.
Bàn tay đang nắm chặt hộp quà của Giang Sơ Ảnh run lên bần bật. Cô nín thở, ghé mắt nhìn qua khe cửa chưa đóng chặt. Cảnh tượng bên trong đập vào mắt cô, trần trụi và tàn nhẫn đến mức khiến máu trong người cô như đông cứng lại.
Trên chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun rộng lớn – nơi Cố Thời Nghiễn thường dùng để ký những hợp đồng trị giá hàng tỷ tệ, giờ đây đang diễn ra một màn hoan lạc dơ bẩn.
Lâm Uyển, người con gái luôn xuất hiện với vẻ ngoài mong manh yếu đuối như cành liễu trước gió, lúc này đang ngồi trên đùi Cố Thời Nghiễn. Chiếc váy voan trắng tinh khôi của cô ta đã bị kéo tuột xuống tận eo, để lộ tấm lưng trần trắng nõn và bầu ngực phập phồng theo từng nhịp thở.
Cố Thời Nghiễn vẫn mặc áo sơ mi trắng, nhưng cúc áo đã bung ra quá nửa, cà vạt bị ném vương vãi dưới sàn. Hắn gục đầu vào hõm cổ Lâm Uyển, bàn tay to lớn thô bạo xoa nắn thắt eo mềm mại của cô ta, đẩy hông liên hồi đầy dục vọng.
“A… Thời Nghiễn… đừng… ở đây là công ty…” Lâm Uyển rên rỉ, giọng nói mang theo sự khiêu khích nhiều hơn là từ chối. Cô ta ngửa cổ ra sau, mái tóc đen dài xõa tung, đôi mắt mơ màng ngập nước nhìn trân trân vào cánh cửa – nơi Giang Sơ Ảnh đang đứng, như thể cô ta biết có người đang nhìn.
“Công ty thì sao? Giờ này không ai dám lên đây cả,” Cố Thời Nghiễn khàn giọng, hơi thở nóng rực phả vào tai Lâm Uyển. Hắn cắn nhẹ lên vành tai cô ta, tay kia luồn sâu vào bên trong lớp váy mỏng manh đang bị vò nát.
Tiếng da thịt va chạm vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, hòa lẫn với tiếng mưa đập vào cửa kính sát đất, tạo nên một bản hòa tấu của sự phản bội.
Lâm Uyển quàng tay qua cổ hắn, thở hổn hển, cố tình nhắc đến cái tên cấm kỵ: “Nhưng mà… hôm nay không phải là kỷ niệm của anh và Sơ Ảnh sao? Anh bỏ cô ấy ở nhà… cô ấy sẽ không giận chứ?”
Động tác của Cố Thời Nghiễn khựng lại một giây, nhưng rồi lại tiếp tục mạnh mẽ hơn, như muốn dùng khoái cảm để lấp đầy sự chột dạ thoáng qua. Hắn cười khẩy, giọng điệu lạnh lùng tàn nhẫn:
“Cô ấy? Em đừng lo. Sơ Ảnh rất hiểu chuyện. Cô ấy ở bên anh năm năm, chưa từng đòi hỏi điều gì. Đợi xong việc anh mua cho cô ấy cái túi là được.”
“Ưm… A… anh thật xấu xa… Nhưng em thích…” Lâm Uyển rên lên một tiếng thỏa mãn khi Cố Thời Nghiễn thúc mạnh vào điểm nhạy cảm. Cô ta cong người lên, ôm chặt lấy đầu hắn, đôi mắt lúng liếng ý cười đầy đắc thắng hướng thẳng về phía khe cửa.
Trái tim Giang Sơ Ảnh như bị ai đó thò tay vào bóp nát.
“Hiểu chuyện”? Hóa ra trong mắt hắn, sự bao dung và hy sinh của cô chỉ gói gọn trong hai chữ “hiểu chuyện” rẻ rúng. Hóa ra, năm năm thanh xuân của cô, sự nghiệp múa mà cô đánh đổi, chỉ đáng giá bằng một chiếc túi xách hàng hiệu mà hắn ném cho như bố thí.
Cô nhìn người đàn ông mình từng yêu hơn cả sinh mạng đang vùi đầu vào ngực người phụ nữ khác, điên cuồng chiếm đoạt như một con thú đói khát. Hắn hôn lên xương quai xanh của Lâm Uyển, bàn tay thô bạo kéo rộng hai chân cô ta ra, để mặc cho sự ướt át dâm mỹ lan tràn trên bàn làm việc.
Sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng.
Giang Sơ Ảnh muốn đẩy cửa xông vào, muốn tát cho đôi “gian phu dâm phụ” kia một cái, muốn hét vào mặt Cố Thời Nghiễn rằng hắn là đồ khốn nạn. Nhưng đôi chân cô như mọc rễ, còn lòng tự trọng của một tiểu thư nhà họ Giang không cho phép cô làm điều đó.
Đánh ghen? Khóc lóc? Giành giật?
Không. Chúng không xứng.
Giang Sơ Ảnh hít một hơi thật sâu, cố nén giọt nước mắt chực trào. Cô nhìn xuống hộp quà trên tay – chiếc cà vạt chứa đựng bao tâm huyết của mình.
Cạch.
Cô đặt chiếc hộp xuống ngay trước cửa, cố tình tạo ra một tiếng động nhỏ, đủ để người bên trong nghe thấy nhưng không đủ lớn để làm gián đoạn cuộc vui thú của bọn họ ngay lập tức.
Bên trong phòng, Cố Thời Nghiễn giật mình, ngẩng phắt đầu lên nhìn ra cửa.
“Ai đó?”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng bước chân giày cao gót nện mạnh xuống sàn, xa dần, xa dần, đầy kiêu hãnh và quyết tuyệt.
Hắn vội vàng đẩy Lâm Uyển ra, chỉnh lại quần áo xộc xệch rồi lao ra cửa. Dưới sàn nhà lạnh lẽo, một hộp quà quen thuộc nằm chỏng chơ. Hắn mở ra, bên trong là chiếc cà vạt màu xanh đen và một tấm thiệp nhỏ rơi ra ngoài.
Nét chữ thanh thoát của Giang Sơ Ảnh đập vào mắt hắn: “Chúc mừng chúng ta. Cảm ơn anh đã dạy em bài học cuối cùng: Lòng người là thứ dễ thay đổi nhất.”
Cố Thời Nghiễn siết chặt tấm thiệp, nhìn về phía hành lang trống rỗng. Lần đầu tiên sau năm năm, một nỗi hoảng sợ mơ hồ len lỏi vào tim hắn.
Nhưng hắn không biết rằng, khi Giang Sơ Ảnh quay lưng đi, cũng là lúc cô đã chết tâm. Và một Giang Sơ Ảnh “hiểu chuyện” đã chết vào đêm mưa hôm nay, nhường chỗ cho một người phụ nữ khác, tàn nhẫn hơn, lạnh lùng hơn sẽ trở lại.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com