Chương 2
Đêm đó, Cố Thời Nghiễn không đuổi theo.
Hắn đứng ở cửa sổ tầng 68, nhìn xuống dòng xe cộ như mắc cửi dưới màn mưa, trong lòng dâng lên một sự bực bội khó tả. Lâm Uyển từ phía sau ôm chầm lấy hắn, giọng nói run rẩy đầy vẻ sợ hãi giả tạo: “Thời Nghiễn, có phải em đã hại anh và cô ấy cãi nhau không? Em xin lỗi… em chỉ muốn ở bên anh một chút thôi.”
Cố Thời Nghiễn gỡ tay cô ta ra, giọng điệu tuy không gay gắt nhưng mang theo sự phiền chán: “Không liên quan đến em. Là cô ấy tự mình đa tình, tự mình làm mình làm mẩy.”
Hắn tin chắc rằng Giang Sơ Ảnh chỉ đang giận dỗi nhất thời. Cô yêu hắn như vậy, hy sinh vì hắn nhiều như vậy, làm sao có thể buông bỏ? Cô là đứa trẻ mồ côi, không nhà không cửa, rời khỏi hắn thì cô biết đi đâu?
“Để cô ấy đi. Không quá ba ngày, khi nào hết tiền, cô ấy sẽ tự khắc ngoan ngoãn quay về xin lỗi.” Cố Thời Nghiễn lạnh lùng phán, sau đó quay người bế bổng Lâm Uyển lên, tiếp tục vùi mình vào cuộc hoan lạc để xua đi cảm giác bất an vô cớ trong lòng.
Nhưng Cố Thời Nghiễn đã lầm.
Ba ngày trôi qua. Điện thoại của Giang Sơ Ảnh vẫn trong tình trạng “thuê bao không liên lạc được”. Một tuần trôi qua. Căn hộ ở Vịnh Bán Nguyệt trống huơ trống hoác. Quần áo, đồ dùng cá nhân của cô đều đã biến mất sạch sẽ, như thể cô chưa từng tồn tại trong cuộc đời hắn.
Một tháng sau. Cố Thời Nghiễn bắt đầu phát điên. Hắn lục tung cả Bắc Kinh, dùng mọi mối quan hệ để tìm kiếm nhưng không thu được bất kỳ tin tức nào. Giang Sơ Ảnh đã từ chức, cắt đứt liên lạc với tất cả bạn bè chung, hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới này.
Đến lúc này, Cố Thời Nghiễn mới bàng hoàng nhận ra: Khi một người phụ nữ đã quyết tâm rời đi, sự tàn nhẫn của cô ấy còn đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
________________________________________
Ba năm sau.
Thành phố S phồn hoa, một đêm tiệc từ thiện xa hoa bậc nhất của giới thượng lưu.
Cố Thời Nghiễn lúc này đã chính thức tiếp quản Cố thị, trở thành ông vua không ngai của giới kinh doanh. Hắn chững chạc hơn, lạnh lùng hơn, và tàn nhẫn hơn. Ba năm qua, bên cạnh hắn vẫn là Lâm Uyển – giờ đây đã là “vị hôn thê” danh chính ngôn thuận, được truyền thông ca tụng hết lời.
Tuy nhiên, chỉ có người thân cận mới biết, Cố Thời Nghiễn chưa bao giờ nhắc đến chuyện kết hôn.
“Thời Nghiễn, chiếc vòng cổ này đẹp quá, anh đấu giá cho em nhé?” Lâm Uyển khoác tay hắn, nũng nịu chỉ vào vật phẩm đấu giá trên sân khấu.
Cố Thời Nghiễn nhấp một ngụm rượu vang đỏ, ánh mắt hờ hững lướt qua: “Em thích là được.” Hắn chiều chuộng cô ta về vật chất, nhưng ánh mắt lại sâu hun hút, không hề có chút hơi ấm.
Đúng lúc MC tuyên bố vật phẩm cuối cùng – một viên kim cương xanh quý hiếm tên là “Giọt Lệ Của Biển”, cánh cửa lớn của hội trường bất ngờ mở ra.
Tiếng xì xào bàn tán vang lên. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía người vừa bước vào.
Đó là một người phụ nữ đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở. Cô mặc một chiếc đầm dạ hội màu đỏ rực xẻ tà cao, ôm sát lấy thân hình quyến rũ hoàn hảo. Mái tóc xoăn sóng xõa dài trên vai trần trắng muốt, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười kiêu sa. Khí chất của cô áp đảo toàn bộ những tiểu thư đài các có mặt tại đây.
Cô khoác tay một người đàn ông ngoại quốc lịch lãm, bước đi tự tin trên đôi giày cao gót nhọn hoắt.
Cố Thời Nghiễn đang cầm ly rượu, ngón tay bỗng chốc siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch. Đồng tử hắn co rút dữ dội.
Gương mặt đó… dù có trang điểm sắc sảo hơn, ánh mắt có sắc bén hơn, thì hắn cũng không thể nhận nhầm. Là Giang Sơ Ảnh.
Nhưng Giang Sơ Ảnh của ngày xưa luôn mặc váy trắng nhu mì, luôn cúi đầu e lệ sau lưng hắn. Còn người phụ nữ rực lửa, kiêu ngạo như nữ hoàng đêm nay là ai?
“Đó chẳng phải là… Alice Giang sao?” Một vị tổng giám đốc bên cạnh thì thầm. “Đại diện khu vực Châu Á Thái Bình Dương của tập đoàn đầu tư V, nghe nói mới từ Paris trở về. Là một ‘bông hồng có gai’ khét tiếng trên thương trường đấy.”
Lâm Uyển cũng chết sững. Cô ta siết chặt tay vào cánh tay Cố Thời Nghiễn, móng tay cắm sâu vào da thịt hắn: “Sơ… Sơ Ảnh?”
Giang Sơ Ảnh dường như cảm nhận được ánh nhìn thiêu đốt từ phía này. Cô quay đầu lại, ánh mắt chạm thẳng vào mắt Cố Thời Nghiễn.
Không có sự đau khổ, không có sự oán hận, cũng không có chút lưu luyến nào. Ánh mắt cô bình thản như nhìn một người xa lạ, thậm chí còn mang theo vài phần tiếu ý châm biếm.
Cô thì thầm gì đó với người bạn đồng hành, rồi cả hai cùng nâng ly hướng về phía Cố Thời Nghiễn, một cử chỉ xã giao đầy xa cách.
Buổi đấu giá bắt đầu nóng lên. Viên kim cương xanh được đẩy giá lên cao ngất ngưởng.
“50 triệu tệ!” Cố Thời Nghiễn giơ bảng, giọng nói lạnh băng vang khắp khán phòng. Hắn muốn dùng tiền để thu hút sự chú ý của cô, muốn cô phải nhìn hắn. Lâm Uyển bên cạnh mừng thầm, tưởng hắn mua cho mình.
“60 triệu.” Giọng nữ trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên. Giang Sơ Ảnh biếng nhác giơ bảng, thậm chí còn không thèm nhìn về phía Cố Thời Nghiễn.
Cố Thời Nghiễn nheo mắt, lửa giận bùng lên trong lòng. Cô dám khiêu chiến hắn? “80 triệu.”
“100 triệu.” Giang Sơ Ảnh vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm, giọng điệu nhẹ tênh như đang mua mớ rau ngoài chợ.
Cả hội trường nín thở. Ai cũng biết Cố Thời Nghiễn không thiếu tiền, nhưng bỏ ra 100 triệu cho một viên kim cương là cái giá quá điên rồ.
“Thời Nghiễn, thôi đi… đắt quá rồi…” Lâm Uyển sợ hãi kéo tay áo hắn.
Cố Thời Nghiễn gạt tay cô ta ra, định giơ bảng tiếp thì thấy Giang Sơ Ảnh quay sang, dùng khẩu hình miệng nói với hắn hai chữ, đủ để hắn đọc được: “Đồ điên.”
Cử chỉ đó, sự khinh miệt đó, giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt hắn, nhưng lại khiến dòng máu trong người hắn sôi sục hơn bao giờ hết. Hắn buông bảng xuống. Hắn không cần viên kim cương, hắn cần người phụ nữ đang cầm nó.
Kết thúc buổi tiệc, Giang Sơ Ảnh đang đứng đợi xe ở sảnh khách sạn. Cố Thời Nghiễn lao đến, chặn ngay trước mặt cô, mùi rượu hòa lẫn với mùi nước hoa nam tính xộc vào mũi cô.
“Giang Sơ Ảnh, em giỏi lắm. Trốn biệt ba năm, giờ quay lại để trêu tức tôi sao?” Giọng hắn khàn đặc, cố kìm nén sự kích động muốn ôm chặt lấy cô.
Giang Sơ Ảnh hơi lùi lại một bước, ánh mắt hiện lên vẻ chán ghét không che giấu. Cô nhếch mép cười:
“Vị tiên sinh này, xin hãy tự trọng. Chúng ta có quen nhau sao?”
“Em giả vờ cái gì?” Cố Thời Nghiễn nghiến răng, đưa tay định nắm lấy cổ tay cô. “Em là người phụ nữ của tôi, là Giang Sơ Ảnh!”
“À…” Giang Sơ Ảnh như sực nhớ ra điều gì, cô bật cười, tiếng cười lạnh lẽo thấu xương. “Cố Tổng nhắc tôi mới nhớ. Tôi từng nuôi một con chó, cũng tên là Thời Nghiễn. Tiếc là con chó đó ăn tạp quá, bẩn thỉu, nên tôi vứt đi ba năm trước rồi.”
Gương mặt Cố Thời Nghiễn tối sầm lại. Không khí xung quanh như đông cứng.
Đúng lúc đó, Lâm Uyển chạy tới, thở hổn hển, cố tình khoác tay Cố Thời Nghiễn để tuyên bố chủ quyền: “Sơ Ảnh… sao chị lại nói nặng lời như vậy? Năm đó chị bỏ đi không một lời từ biệt, Thời Nghiễn và em đã rất lo lắng…”
Giang Sơ Ảnh liếc nhìn Lâm Uyển, ánh mắt dừng lại ở bàn tay đang bám víu lấy tay áo Cố Thời Nghiễn. Cô tặc lưỡi:
“Chậc, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Thứ tôi vứt đi, cô nhặt về dùng lại, còn dùng đến mức say mê như vậy. Lâm tiểu thư, khẩu vị của cô cũng ‘mặn’ thật đấy.”
Nói xong, chiếc xe Bentley màu đen bóng loáng đỗ xịch trước mặt. Người đàn ông ngoại quốc bước xuống mở cửa cho cô. Giang Sơ Ảnh tao nhã bước lên xe, không thèm quay đầu lại, để lại sau lưng một Cố Thời Nghiễn đang tức giận đến mức run người và một Lâm Uyển mặt cắt không còn giọt máu.
Cánh cửa xe đóng lại, ngăn cách hai thế giới. Cuộc chơi trả thù, bây giờ mới thực sự bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com