Ngoại truyện
7 năm trước, Cố Thời Nghiễn chưa phải là Tổng giám đốc hô mưa gọi gió. Hắn chỉ là đứa con riêng bị Cố gia ghẻ lạnh, vừa từ nước ngoài trở về, bị các anh em cùng cha khác mẹ chèn ép đủ đường.
Đêm Giáng sinh năm ấy, Bắc Kinh tuyết rơi trắng trời.
Vì làm mất một hợp đồng, Cố Thời Nghiễn bị bố phạt quỳ ở từ đường Cố gia suốt đêm, không được ăn uống, không được mặc áo khoác dày. Cái lạnh thấu xương ngấm vào từng thớ thịt, đôi chân hắn tê dại, ý thức dần mơ hồ.
Trong cơn mê man, hắn cảm thấy mình sắp chết. Hắn hận Cố gia, hận thế giới bất công này.
Đúng lúc đó, một bóng người nhỏ bé trèo tường vào từ đường.
Đó là một cô gái mặc áo khoác lông vũ màu trắng cũ kỹ, khăn quàng cổ che kín mặt, chỉ lộ ra đôi mắt sáng lấp lánh và hơi thở ra khói trắng. Cô gái khó khăn lắm mới trèo qua được bức tường cao, tay chân bị trầy xước rướm máu.
Cô rón rén đến bên cạnh hắn, nhét vào tay hắn một bình giữ nhiệt ấm nóng và một hộp cơm.
“Này, anh ăn đi. Đừng để chết cóng,” giọng cô gái trong trẻo nhưng run rẩy vì lạnh.
Cố Thời Nghiễn cố mở mắt, thều thào: “Cô là ai? Sao lại vào đây?”
“Tôi là sinh viên làm thêm ở tiệm hoa gần đây, đi giao hàng về muộn thấy anh quỳ ở đây lâu quá…” Cô gái vừa nói vừa tháo chiếc khăn quàng cổ của mình xuống, quấn vụng về lên cổ hắn. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ chiếc khăn len cũ kỹ len lỏi vào khứu giác hắn, xoa dịu cơn đau đầu như búa bổ.
Cô lấy trong túi ra một miếng băng cá nhân hình chú gấu ngốc nghếch, dán lên vết thương trên trán hắn: “Đau một chút thôi. Anh cố gắng lên nhé. Mùa đông rồi sẽ qua, mùa xuân nhất định sẽ tới. Anh giỏi giang như vậy, sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.”
Lời động viên ngây ngô ấy giống như ngọn lửa sưởi ấm trái tim đang chết dần của Cố Thời Nghiễn.
Trước khi rời đi vì nghe tiếng bảo vệ, cô gái dúi vào tay hắn một chiếc móc khóa hình cỏ bốn lá tự đan bằng len rẻ tiền: “Tặng anh lấy may mắn. Tôi phải đi đây, bảo trọng nhé!”
Cô gái vội vàng leo tường ra ngoài. Trong bóng tối, Cố Thời Nghiễn chỉ kịp nhìn thấy trên cổ tay trắng ngần của cô có một vết sẹo nhỏ hình trăng khuyết do bị hàng rào sắt quẹt phải khi trèo vào.
Đêm đó, nhờ hơi ấm của chiếc khăn và bình nước nóng, Cố Thời Nghiễn sống sót qua cơn bạo bệnh. Hắn thề sẽ tìm được cô gái ấy – “bạch nguyệt quang” duy nhất sưởi ấm hắn trong đêm đông lạnh giá.
________________________________________
Hai ngày sau.
Cố Thời Nghiễn cầm chiếc móc khóa cỏ bốn lá đi tìm người. Hắn đến tiệm hoa gần đó.
Vừa bước vào, hắn thấy một cô gái mặc chiếc váy trắng tinh khôi đang đứng cắm hoa. Dáng người mảnh mai, mái tóc dài đen nhánh.
Hắn hỏi: “Đêm hôm kia, có phải cô đã đến từ đường Cố gia không?”
Cô gái quay lại. Là Lâm Uyển.
Lâm Uyển sững sờ một chút. Thực ra, cô ta không đến. Người đến là Giang Sơ Ảnh – bạn cùng phòng trọ kiêm đồng nghiệp làm thêm của cô ta. Sáng hôm đó Sơ Ảnh về nhà với bộ dạng tơi tả, kể lại chuyện gặp một người đáng thương ở biệt thự Cố gia. Lâm Uyển vốn tham hư vinh, nghe nói đó là Cố thiếu gia, lòng tham liền nổi lên.
Thấy Cố Thời Nghiễn cầm chiếc móc khóa mà Sơ Ảnh hay đan, ánh mắt hắn nhìn cô đầy mong đợi và si mê, Lâm Uyển lập tức nhận vơ.
“Vâng… là em. Anh… anh không sao chứ?” Lâm Uyển mỉm cười e lệ, ánh mắt long lanh ngấn nước đúng chuẩn “yếu đuối”.
Cố Thời Nghiễn mừng rỡ như điên dại. Hắn ôm chầm lấy cô ta: “Cuối cùng anh cũng tìm được em. Cảm ơn em đã cứu anh.”
Từ đó, Lâm Uyển trở thành “bạch nguyệt quang” trong lòng hắn. Hắn chiều chuộng, nâng niu cô ta như báu vật.
Còn Giang Sơ Ảnh?
Vài tháng sau, Giang Sơ Ảnh chính thức gặp Cố Thời Nghiễn trong một buổi tuyển dụng. Cô nhận ra hắn là chàng trai đêm đó, nhưng thấy hắn đang hạnh phúc bên cạnh Lâm Uyển – bạn thân của mình, cô chọn cách im lặng. Cô nghĩ: Chỉ cần anh ấy bình an là được. Ai là người cứu, có quan trọng gì đâu?
Cô âm thầm đi theo hắn, làm nhân viên quèn, rồi lên làm trợ lý, rồi trở thành người yêu trong bóng tối của hắn khi Lâm Uyển ra nước ngoài “chữa bệnh”. Cô hy sinh tất cả, chịu đựng sự lạnh nhạt của hắn, chỉ vì cô nhớ mãi câu nói của chàng trai năm ấy trong cơn mê sảng: “Đừng đi, ở lại với tôi…”
Nhưng Cố Thời Nghiễn lại luôn chê bai Sơ Ảnh nhạt nhẽo, thực dụng, không có sự “thiện lương, dũng cảm” như Lâm Uyển. Hắn đâu biết, người trèo tường trong đêm tuyết, người chịu vết sẹo trên tay, người nấu từng bữa cơm cho hắn, đều là Giang Sơ Ảnh.
________________________________________
7 năm sau.
Cố Thời Nghiễn ngồi trong căn phòng trọ tồi tàn, tay cầm chai rượu rẻ tiền uống ừng ực.
Hắn đang dọn dẹp lại đống đồ cũ nát mà hắn mang ra từ Cố thị. Trong chiếc thùng giấy, một cuốn nhật ký cũ kỹ rơi ra. Đó là nhật ký của Lâm Uyển mà cảnh sát thu được khi lục soát nhà cô ta, sau đó trả lại cho hắn cùng với các vật dụng khác.
Hắn lật ra xem một cách vô thức.
Ngày… tháng… năm… “Hôm nay con nhỏ ngốc Giang Sơ Ảnh về nhà với cái tay đầy máu. Nó bảo trèo tường vào Cố gia đưa cơm cho một thằng ngốc nào đó đang bị phạt quỳ. Nó còn làm mất cái khăn len và móc khóa mình thích nhất. Đúng là đồ điên, trời lạnh thế này còn lo chuyện bao đồng.”
Ngày… tháng… năm… “Không thể tin được! Thằng ngốc đó lại là Cố thiếu gia! Hắn đến tìm ân nhân. Haha, mình chỉ cần gật đầu thừa nhận, thế là hắn tin sái cổ. Từ nay mình sẽ là phượng hoàng rồi. Còn Sơ Ảnh? Kệ nó chứ, ai bảo nó ngu không nói.”
Xoảng.
Chai rượu trên tay Cố Thời Nghiễn rơi xuống đất vỡ tan tành.
Hắn run rẩy đọc đi đọc lại trang nhật ký đó. Từng chữ từng chữ như dao găm đâm nát óc hắn.
Hắn nhớ lại… Nhớ lại lần đầu tiên nắm tay Giang Sơ Ảnh, hắn từng thấy một vết sẹo nhỏ hình trăng khuyết mờ mờ trên cổ tay cô. Lúc đó hắn đã hỏi: “Tay em bị sao thế?” Giang Sơ Ảnh chỉ cười nhạt: “Bị thương do bất cẩn thôi.” Hắn đã không quan tâm. Hắn thậm chí còn chê vết sẹo đó làm xấu đi làn da của cô.
Hóa ra… Vết sẹo đó là vì hắn. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên người Sơ Ảnh mà hắn luôn thấy dễ chịu, chính là mùi hương đêm đó. Sự kiên cường, bao dung của Sơ Ảnh suốt 5 năm qua, mới chính là sự “dũng cảm” mà hắn luôn tìm kiếm.
“A A A A A!!!”
Cố Thời Nghiễn gào lên, tiếng gào xé lòng vang vọng trong căn phòng trọ chật hẹp. Hắn ôm đầu, đập mạnh xuống sàn nhà, nước mắt tuôn trào như mưa.
Hắn đã nhận nhầm cá mắt ngọc là trân châu. Hắn đã sỉ nhục, chà đạp lên ân nhân, lên người phụ nữ yêu hắn bằng cả sinh mạng. Hắn đã vì một kẻ lừa đảo đê tiện mà giết chết đứa con của chính mình và người con gái ấy.
Cố Thời Nghiễn lôi từ trong ví ra một tấm ảnh nhỏ hắn chụp trộm Giang Sơ Ảnh từ rất lâu về trước. Trong ảnh, cô đang cười, nụ cười dịu dàng như ánh trăng.
“Sơ Ảnh… anh sai rồi… anh sai thật rồi…”
Nhưng lời xin lỗi muộn màng này, gió không nghe thấy, tuyết không nghe thấy, và cô ấy… vĩnh viễn cũng không bao giờ nghe thấy nữa.
Hắn ôm tấm ảnh vào lòng, cuộn tròn người lại trong bóng tối, chìm vào cơn ác mộng vĩnh hằng mang tên “hối hận”.
Comments for chapter "Ngoại truyện"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com