Chương 6
Một tháng sau khi Cố Thời Nghiễn xuất viện.
Tuyết đầu mùa bắt đầu rơi phủ trắng xóa Bắc Kinh. Tại phòng Chủ tịch tập đoàn Cố thị, không khí lạnh lẽo hơn cả trời đông bên ngoài.
Cố Thời Nghiễn đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn xuống thành phố. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn bạc, vóc dáng tiều tụy đi trông thấy. Hôm nay là ngày chuyển giao quyền lực. Giang Sơ Ảnh – với tư cách là cổ đông lớn nhất – đã chính thức thâu tóm Cố thị. Hắn đã ký vào đơn từ chức và chuyển nhượng toàn bộ tài sản cá nhân cho cô, như một cách chuộc lỗi cuối cùng.
Cánh cửa mở ra. Giang Sơ Ảnh bước vào.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác dạ màu be, quàng khăn len đỏ ấm áp, tóc buộc đuôi ngựa thấp, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng. Cô không còn vẻ sắc sảo, gai góc của “Alice Giang” trên thương trường, mà trông bình thản, dịu dàng đến lạ. Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến Cố Thời Nghiễn hoảng sợ.
“Sơ Ảnh…” Cố Thời Nghiễn quay lại, giọng khàn đặc. Hắn bước nhanh về phía cô, ánh mắt tràn ngập sự van lơn. “Anh đã làm theo ý em. Công ty, nhà cửa, xe cộ… tất cả đều là của em. Lâm Uyển cũng đã nhận án tù 10 năm. Anh… anh không còn nợ ai nữa.”
Hắn dừng lại trước mặt cô, ngập ngừng đưa tay muốn chạm vào vai cô nhưng lại rụt lại vì sợ làm bẩn chiếc áo tinh khôi ấy.
“Bây giờ… chúng ta có thể bắt đầu lại không? Anh không cần làm Cố Tổng, anh sẽ đi làm thuê, anh sẽ nấu cơm, rửa bát, chăm sóc em… Chỉ cần em cho anh một cơ hội.”
Giang Sơ Ảnh nhìn người đàn ông từng hô mưa gọi gió, nay hèn mọn cầu xin tình yêu của mình. Trong lòng cô không có hả hê, cũng không có xót xa. Chỉ có sự trống rỗng.
Cô mỉm cười, nụ cười nhẹ bẫng như gió thoảng: “Thời Nghiễn, anh nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy sao?”
“Anh biết anh sai rồi! Anh sẽ dùng cả đời này để bù đắp!” Cố Thời Nghiễn quỳ phịch xuống sàn, nắm lấy bàn tay lạnh giá của cô áp lên má mình. Nước mắt nóng hổi của hắn rơi xuống mu bàn tay cô. “Đừng bỏ anh… Anh yêu em… Anh thật sự yêu em mà…”
Giang Sơ Ảnh từ từ rút tay mình ra khỏi tay hắn. Hành động dứt khoát, không chút lưu luyến.
Cô lấy từ trong túi xách ra một tấm thiệp mời màu đỏ thẫm, đặt nhẹ lên bàn làm việc – nơi từng diễn ra sự phản bội dơ bẩn của hắn và Lâm Uyển năm xưa.
“Mời anh đến dự.”
Cố Thời Nghiễn sững người. Hắn run rẩy cầm tấm thiệp lên. Dòng chữ mạ vàng đập vào mắt hắn như hàng ngàn mũi kim châm: [Lễ Đính Hôn: Giang Sơ Ảnh & William Davis]
William Davis – người đàn ông ngoại quốc lịch lãm luôn đi bên cạnh cô suốt thời gian qua. Hóa ra, không phải là đối tác, cũng không phải bình phong.
“Không… không thể nào…” Cố Thời Nghiễn lắc đầu nguầy nguậy, cảm giác như tim bị ai đó móc ra. “Em lừa anh đúng không? Em chỉ muốn chọc tức anh thôi đúng không?”
Giang Sơ Ảnh nhìn hắn, ánh mắt trong veo nhưng tàn nhẫn vô cùng:
“Thời Nghiễn, anh nghĩ ba năm qua tôi sống bằng thù hận sao? Không. Lúc tôi tuyệt vọng nhất, đau đớn nhất nơi đất khách quê người, là William đã ở bên tôi. Anh ấy trân trọng tôi, chữa lành cho tôi, nâng niu ước mơ của tôi. Anh ấy chưa bao giờ để tôi phải rơi một giọt nước mắt nào.”
Cô bước tới cửa sổ, nhìn ra màn tuyết trắng xóa:
“Anh biết không? Ngày anh đỡ nhát dao đó cho tôi, tôi có cảm động. Nhưng chỉ là cảm động giữa người với người thôi. Tình yêu của tôi dành cho anh, đã chết vào cái đêm mưa ba năm trước, cùng với đứa con chưa kịp thành hình rồi.”
Cố Thời Nghiễn chết lặng. Hắn gục đầu xuống sàn, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng như tiếng thú bị thương. Hắn đã mất con. Hắn đã tự tay giết chết tình yêu của mình. Và bây giờ, hắn mất cô vĩnh viễn.
“Tại sao…” Hắn thều thào trong tuyệt vọng. “Tại sao không cho anh cơ hội chuộc lỗi?”
“Bởi vì…” Giang Sơ Ảnh quay lại, nhìn hắn lần cuối. Bóng dáng cô ngược sáng, đẹp tựa thiên thần nhưng lại xa vời vợi. “Bởi vì chiếc gương đã vỡ nát, dù có gắn lại cũng đầy rẫy vết sẹo. Tôi không muốn mỗi ngày nhìn thấy anh lại nhớ đến những tổn thương cũ. Tôi xứng đáng được hạnh phúc, Thời Nghiễn à. Và hạnh phúc đó, không có bóng dáng của anh.”
Tiếng chuông điện thoại của cô vang lên. Cô bắt máy, giọng nói trở nên dịu dàng, ngọt ngào – thứ âm thanh mà Cố Thời Nghiễn đã đánh mất từ lâu:
“William, em xuống ngay đây. Anh đợi em chút nhé, trời lạnh lắm đừng đứng ngoài xe.”
Cô tắt máy, chỉnh lại khăn quàng cổ, rồi bước đi thẳng ra cửa.
Khi đi ngang qua Cố Thời Nghiễn vẫn đang quỳ rạp dưới đất, bước chân cô không hề dừng lại dù chỉ một giây.
“Tạm biệt, Cố Tổng. Bảo trọng.”
Cánh cửa đóng lại cạch một tiếng khô khốc.
Cố Thời Nghiễn như phát điên, lồm cồm bò dậy lao ra cửa sổ.
Dưới sảnh tòa nhà, trong màn tuyết bay lả tả, hắn thấy Giang Sơ Ảnh chạy về phía một người đàn ông cao lớn đang đứng đợi bên chiếc xe hơi. Người đó ân cần mở cửa, quàng thêm cho cô chiếc khăn, rồi hôn nhẹ lên trán cô đầy cưng chiều. Cô ngước lên nhìn người đó, nụ cười rạng rỡ, hạnh phúc từ tận đáy mắt – nụ cười mà ngày xưa chỉ dành cho hắn.
Chiếc xe lăn bánh, dần dần khuất dạng vào dòng người đông đúc.
Cố Thời Nghiễn trượt dọc theo tấm kính cửa sổ, ngồi bệt xuống sàn lạnh ngắt. Trong căn phòng rộng lớn quyền lực giờ đây chỉ còn lại mình hắn.
Hắn có tiền (dù cô để lại một phần), hắn có tự do, hắn đã trả thù được Lâm Uyển. Nhưng hắn đã mất đi thế giới của mình.
Hắn nhìn xuống bàn tay trống rỗng của mình, cười như khóc.
Tình yêu của anh, đến cuối cùng, thật sự rẻ mạt như tro bụi. Gió thổi một cái, bay đi không còn lại dấu vết.
Ngoài trời, tuyết vẫn rơi, lạnh thấu tâm can.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com