Chương 1
Tháng Chạp, Bắc Kinh chìm trong một màu trắng xóa của tuyết. Cái lạnh cắt da cắt thịt như muốn đông cứng cả những dòng máu đang chảy, biến thành phố phồn hoa này trở thành một tảng băng khổng lồ lộng lẫy nhưng vô tình.
Tại hộp đêm Dạ Sắc – tụ điểm ăn chơi xa hoa bậc nhất thành phố, không khí bên trong hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh mịch chết chóc bên ngoài. Tiếng nhạc DJ dập dìu đinh tai nhức óc, ánh đèn neon xanh đỏ quét qua những thân hình đang uốn éo điên cuồng, mùi rượu mạnh hòa lẫn với mùi nước hoa đắt tiền tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của tiền bạc và dục vọng.
Thẩm Ninh bưng khay rượu nặng trịch, bước đi khập khiễng trên đôi giày cao gót rẻ tiền. Bộ đồng phục nhân viên tiếp thị rượu bó sát lấy cơ thể gầy gò của cô, chiếc váy ngắn cũn cỡn để lộ đôi chân trắng xanh, run rẩy vì lạnh. Ba năm trong tù đã mài mòn đi khí chất kiêu sa của đại tiểu thư nhà họ Thẩm ngày nào. Giờ đây, cô chỉ là số hiệu 0932 vừa mãn hạn tù, một kẻ có tiền án tiền sự đang chật vật kiếm sống dưới đáy xã hội.
“Này cô em, mang rượu vào phòng VIP 1 đi. Hôm nay Lục tổng bao trọn phòng đó đấy, liệu hồn mà phục vụ cho tốt.” – Quản lý hộp đêm hét vào tai cô, âm lượng át cả tiếng nhạc xập xình.
Nghe đến hai chữ “Lục tổng”, đôi tay đang giữ khay rượu của Thẩm Ninh run lên bần bật, những chai rượu va vào nhau lanh canh suýt rơi xuống đất.
Lục Thiệu Huy.
Cái tên này từng là tín ngưỡng, là sinh mạng của cô suốt những năm tháng thanh xuân. Nhưng giờ đây, nó là cơn ác mộng mà cô muốn trốn chạy nhất. Cô cúi gằm mặt, giọng nói lí nhí đầy sợ hãi:
“Quản lý, tôi… tôi có thể đổi phòng khác không? Chân tôi đau quá, đi lại không tiện…”
“Đổi cái gì mà đổi? Đêm nay thiếu người, cô không làm thì cút xéo, đừng hòng lấy một xu tiền lương tháng này!” – Gã quản lý trừng mắt hung dữ, đẩy mạnh vai cô một cái.
Thẩm Ninh loạng choạng, cắn răng chịu đựng cơn đau nhói từ vết thương cũ ở đầu gối – “món quà” cô nhận được sau những trận đánh đập trong tù vào những đêm đông giá rét như thế này. Cô không thể mất việc. Mẹ cô đang nằm viện chờ tiền phẫu thuật tim. Khoản viện phí khổng lồ như tảng đá đè nặng lên vai cô, khiến cô không còn đường lui.
Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh trái tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực, Thẩm Ninh bưng khay rượu đi về phía cuối hành lang dài hun hút, nơi cánh cửa bọc nhung đỏ của phòng VIP 1 đang khép hờ như miệng của một con quái vật đang chờ nuốt chửng con mồi.
Vừa đẩy cửa bước vào, một luồng khí lạnh từ điều hòa ập tới, cùng với đó là cảnh tượng khiến máu trong người cô như đông cứng lại.
Trên chiếc ghế sofa da dài giữa phòng, Lục Thiệu Huy ngồi đó như một bậc đế vương nắm quyền sinh sát. Anh mặc chiếc sơ mi đen tuyền, hàng cúc trên cùng buông lơi để lộ xương quai xanh quyến rũ, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc nhẹ một cách lười biếng. Vẫn là khuôn mặt điển trai góc cạnh ấy, sống mũi cao thẳng tắp, nhưng đôi mắt phượng hẹp dài giờ đây lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn xưa gấp bội phần.
Và anh không ngồi một mình.
Trong lòng anh là một người phụ nữ xinh đẹp, kiều diễm trong chiếc váy dạ hội màu trắng tinh khôi – Tống Nhã. Cô ta đang nép sát vào ngực anh, bàn tay thon dài với bộ móng sơn đỏ chót vuốt ve lồng ngực rắn chắc của người đàn ông, cử chỉ thân mật đến gai mắt.
“Thiệu Huy, anh xem kìa, rượu đến rồi.” – Tống Nhã cất giọng nũng nịu, ánh mắt lướt qua Thẩm Ninh đang đứng chết trân ở cửa. Khóe môi cô ta nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý và khinh miệt.
Lục Thiệu Huy ngẩng đầu lên. Khoảnh khắc ánh mắt anh chạm vào khuôn mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc của Thẩm Ninh, không khí trong phòng như bị rút cạn. Sự kinh ngạc lướt qua đáy mắt anh rất nhanh, sau đó bị thay thế bởi một ngọn lửa giận dữ và khinh miệt bùng lên dữ dội.
“Hóa ra là người quen cũ.” – Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mỉa mai sắc bén như dao cạo cứa vào da thịt. “Tôi cứ tưởng đại tiểu thư Thẩm gia sau khi ra tù sẽ tìm một đại gia nào đó để bám víu chứ? Sao lại lưu lạc đến mức đi bán rượu ở cái chốn này?”
Thẩm Ninh siết chặt khay rượu, móng tay bấm vào da thịt đau nhói để ngăn mình không gục ngã. Cô cúi đầu thấp hơn, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể, dù cổ họng đã nghẹn đắng:
“Xin chào quý khách, đây là rượu các vị gọi.”
Cô bước tới, định đặt chai rượu lên bàn rồi rời đi ngay lập tức. Cô không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Nhưng khi cô vừa cúi xuống, Tống Nhã đột nhiên vươn tay ra, giả vờ như muốn đón lấy ly rượu nhưng lại “vô tình” gạt mạnh vào khuỷu tay Thẩm Ninh.
Xoảng!
Chai rượu vang đắt tiền rơi xuống sàn đá, vỡ tan tành. Thứ chất lỏng màu đỏ thẫm bắn tung tóe, vấy bẩn lên chiếc váy trắng tinh khôi của Tống Nhã và loang lổ cả ống quần tây của Lục Thiệu Huy. Mùi rượu nồng nặc bốc lên, sực nức cả căn phòng.
“Á!” – Tống Nhã hét lên thất thanh, rúc sâu vào lòng Lục Thiệu Huy, bộ dạng hoảng sợ như con thỏ nhỏ gặp thú dữ. “Thiệu Huy, cô ta… cô ta cố ý! Cô ta hận em nên muốn tạt rượu vào người em!”
Lục Thiệu Huy lập tức vòng tay ôm lấy eo Tống Nhã, vỗ về nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt nhìn Thẩm Ninh thì sắc lạnh như muốn giết người. Anh nhíu mày, nhìn vết rượu loang lổ trên váy người yêu, rồi lạnh lùng quát:
“Thẩm Ninh, cô chán sống rồi sao?”
Thẩm Ninh đứng đó, tay chân lạnh toát. Cô biết Tống Nhã cố tình, nhưng giải thích lúc này có ích gì không? Trong mắt anh, cô là kẻ tội đồ, là người đàn bà tham lam độc ác đã bán đứng anh ba năm trước. Lời nói của cô bây giờ còn giá trị gì chứ?
“Tôi… tôi xin lỗi. Tôi sẽ lau ngay.” – Thẩm Ninh vội vàng quỳ xuống sàn nhà đầy mảnh thủy tinh, rút khăn giấy ra lau vết rượu trên giày và quần của anh. Cô không dám ngẩng đầu, sợ nhìn thấy ánh mắt chán ghét của anh.
“Cút ra!”
Lục Thiệu Huy đá mạnh vào vai cô, lực đạo không hề nương tình khiến cô ngã ngồi ra sau. Lòng bàn tay cô chống xuống sàn, vô tình đâm phải một mảnh chai vỡ sắc nhọn. Máu tươi rỉ ra, hòa lẫn với rượu vang đỏ trên sàn nhà tạo thành một màu sắc quỷ dị.
Anh đứng dậy, nhìn xuống cô bằng ánh mắt của kẻ bề trên nhìn một con kiến hôi bẩn thỉu. Anh quay sang Tống Nhã, giọng nói chuyển sang dịu dàng đến mức khiến tim Thẩm Ninh thắt lại từng cơn:
“Em có sao không? Có bị thương ở đâu không?”
Tống Nhã lắc đầu, đôi mắt ngập nước, giọng nghẹn ngào tủi thân:
“Em không sao, chỉ là chiếc váy này… là quà anh tặng em nhân dịp kỷ niệm ngày đính hôn…”
Lục Thiệu Huy hôn nhẹ lên trán cô ta, một nụ hôn đầy cưng chiều ngay trước mặt Thẩm Ninh, như muốn khẳng định vị thế của người phụ nữ trong lòng mình.
“Không sao, ngày mai anh sẽ mua cho em mười cái khác đẹp hơn, đắt hơn. Còn bây giờ…”
Anh quay lại nhìn Thẩm Ninh, nụ cười trên môi tắt ngấm, chỉ còn lại sự tàn nhẫn:
“Cô làm hỏng hứng thú của tôi và vị hôn thê của tôi. Chai rượu này trị giá 20 vạn tệ, cộng với chiếc váy thiết kế riêng của Tiểu Nhã… Cô định đền thế nào đây? Bán thân trả nợ à?”
Thẩm Ninh ngước mắt lên, nhìn người đàn ông mình từng yêu hơn cả sinh mạng, người mà cô đã hy sinh cả tương lai để bảo vệ. Ba năm tù tội, cô chưa từng khóc, nhưng sự sỉ nhục của anh lúc này khiến sống mũi cô cay xè.
“Tôi… tôi sẽ làm việc để trả dần. Xin Lục tổng…”
“Trả dần?” – Lục Thiệu Huy cười khẩy, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng. Anh bước tới, nắm lấy cằm cô, ép cô ngẩng mặt lên đối diện với mình. “Một kẻ có tiền án tiền sự, làm nhân viên tiếp rượu quèn như cô thì trả đến kiếp nào? Hay cô định dùng cái cơ thể dơ bẩn này để gán nợ?”
Đột nhiên, anh quay sang Tống Nhã:
“Tiểu Nhã, em ra xe đợi anh trước. Anh cần ‘xử lý’ chuyện bồi thường với cô ta một chút.”
Tống Nhã nhìn Thẩm Ninh với ánh mắt đắc thắng, rồi nhón chân hôn lên môi Lục Thiệu Huy một cái thật kêu. Cô ta liếc nhìn Thẩm Ninh, cười nhạt:
“Được, anh đừng nặng tay quá nhé, dù sao cũng là… bạn cũ.”
Đợi Tống Nhã rời đi, cánh cửa phòng VIP vừa khép lại, không gian trong phòng lập tức trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ. Lục Thiệu Huy không nói lời nào, thô bạo kéo Thẩm Ninh đứng dậy, lôi xềnh xệch cô về phía phòng vệ sinh tích hợp bên trong phòng VIP.
“Buông tôi ra! Lục Thiệu Huy, anh làm cái gì vậy?” – Thẩm Ninh hoảng sợ giãy giụa, nhưng sức lực yếu ớt của cô sao chống lại được người đàn ông cao lớn đang thịnh nộ.
Anh đẩy mạnh cô vào trong, ép lưng cô va vào bồn rửa mặt đá cẩm thạch lạnh lẽo. Anh chốt cửa lại, không gian chật hẹp khiến hơi thở nam tính đầy nguy hiểm của anh bao trùm lấy cô. Ánh mắt anh rực lửa dục vọng đen tối xen lẫn sự căm hận tột cùng.
“Làm gì à?” – Anh cười gằn, bàn tay to lớn không chút lưu tình xé toạc chiếc áo sơ mi đồng phục mỏng manh của cô. Những chiếc cúc áo nhựa rẻ tiền bắn tung tóe khắp sàn nhà lách cách. “Cô nói xem? Cô làm ở đây không phải là để bán sao? Tôi mua cô.”
“Không! Tôi chỉ bán rượu, không bán thân! Anh buông ra!” – Thẩm Ninh hét lên, hai tay che trước ngực, nước mắt trào ra giàn giụa.
“Giả vờ thanh cao cái gì?” – Lục Thiệu Huy túm lấy tóc cô, giật ngược ra sau, ép cô nhìn vào tấm gương lớn trên tường. Trong gương phản chiếu hình ảnh một người đàn ông hung hãn như dã thú và một người phụ nữ tơi tả, thảm hại. “Nhìn xem, cô bây giờ rẻ tiền đến mức nào. Ba năm trước cô vì tiền mà bán đứng tôi, bây giờ tôi sẽ dùng tiền để mua lại tự trọng của cô.”
Dứt lời, anh không cho cô cơ hội phản kháng, cúi xuống ngậm lấy vành tai cô, cắn mạnh một cái như trừng phạt.
“Á… đau…”
Lục Thiệu Huy không quan tâm đến tiếng kêu đau đớn của cô. Anh dùng một tay giữ chặt hai tay cô ra sau lưng, tay kia thô bạo l.uồn vào trong váy ngắn, xé toạc lớp quần lót mỏng manh. Không có màn d.ạo đ.ầu, không có sự âu yếm hay dịu dàng nào, anh x.âm nh.ập vào cô một cách khô khốc và tàn nhẫn.
Cơn đau xé rách ập đến khiến Thẩm Ninh cong người lại, tiếng hét tắc nghẹn trong cổ họng. Đã ba năm rồi cô không gần gũi đàn ông, sự x.âm nh.ập đột ngột và thô bạo này chẳng khác nào cực hình.
“Thả lỏng ra!” – Anh g.ầm nhẹ, vỗ mạnh vào hông cô. “Cô muốn kẹp chết tôi sao?”
Anh th.úc mạnh từng cú, mỗi cái đều đi sâu vào tận cùng, như muốn đóng dấu sở hữu, như muốn trút hết mọi uất hận tích tụ suốt ba năm qua lên cơ thể gầy gò này. Thẩm Ninh cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng r.ên r.ỉ nhục nhã. Cô nhìn vào gương, thấy khuôn mặt anh vùi vào hõm cổ cô, ngửi tham lam mùi hương quen thuộc mà anh từng nhung nhớ, nhưng hành động lại tàn bạo như cầm thú.
Lục Thiệu Huy nhìn gương mặt đẫm lệ của Thẩm Ninh, cơn giận trong lòng càng bùng lên dữ dội khi thấy sự cam chịu nhưng đầy xa cách trong mắt cô.
“Nói! Ba năm qua ở trong cái lồng sắt đó, cô có từng thấy hối hận không? Hay vẫn đang mơ về số tiền 500 vạn mà cô bán đứng tôi để có được?”
Anh cúi xuống, giọng nói rít qua kẽ răng đầy vẻ oán hận:
“Ba năm… Tôi từng muốn đến gặp cô để hỏi một câu tại sao. Nhưng cô thì sao? Cô từ chối thăm gặp, cô trả lại thư, cô coi tôi như người chết! Thẩm Ninh, cô thà ngồi tù gặm nhấm nỗi nhục nhã chứ nhất quyết không muốn nhìn mặt tôi dù chỉ một lần. Cô chán ghét tôi đến thế sao?”
“Tôi… tôi không có…” – Thẩm Ninh nức nở, nhưng lời giải thích yếu ớt của cô vỡ vụn theo nhịp điệu điên cuồng của anh. Cô đâu thể nói rằng cô không gặp anh là vì không muốn anh nhìn thấy bộ dạng thảm hại của mình, không muốn anh dính líu đến một kẻ tù tội.
“Còn chối!” – Lục Thiệu Huy tức giận, xoay người cô lại, ép cô đối mặt với mình. Anh nâng đ.ùi cô lên ngang hông, tiếp tục ra vào mãnh liệt hơn.
Trong cơn kh.oái cảm méo mó xen lẫn đau đớn, Thẩm Ninh lờ mờ nhìn thấy vết son môi của Tống Nhã còn vương trên cổ áo sơ mi trắng của anh. Vết son đỏ chói mắt như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thân phận của cô lúc này: chỉ là một công cụ để anh xả giận, một món đồ chơi cũ nát không hơn không kém.
Tiếng d.a th.ịt va chạm vang lên trong không gian hẹp, hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông và tiếng khóc nấc nghẹn ngào của người phụ nữ.
Lục Thiệu Huy nhìn đôi mắt đẫm lệ của Thẩm Ninh, trong lòng dâng lên một cảm giác thỏa mãn bệnh hoạn nhưng cũng đầy chua xót. Anh hận cô, hận cô tàn nhẫn bỏ rơi anh lúc anh khốn cùng nhất, hận cô tuyệt tình cắt đứt mọi liên lạc. Nhưng chết tiệt thay, cơ thể anh vẫn chỉ khao khát duy nhất người phụ nữ phản bội này.
Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên đôi môi sưng đỏ của cô, nếm vị máu tanh nồng. Nụ hôn mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối, không cho phép cô trốn thoát.
Sau một hồi dày vò điên cuồng, Lục Thiệu Huy gầm lên một tiếng trầm khàn, trút hết tất cả vào sâu bên trong cô. Anh siết chặt lấy eo cô, thở hổn hển, trán tựa vào trán cô ướt đẫm mồ hôi.
Giây phút cao trào qua đi, sự lạnh lùng tàn khốc lại trở về trên gương mặt anh.
Anh buông cô ra, khiến Thẩm Ninh trượt dài xuống sàn nhà lạnh lẽo, chân tay bủn rủn không đứng vững nổi. Chất lỏng ấm nóng chảy ra giữa hai chân khiến cô cảm thấy nhục nhã ê chề, cô vội vàng khép chân lại, co ro trong góc tường.
Lục Thiệu Huy chỉnh lại quần áo, khôi phục vẻ đạo mạo của một tổng tài cao quý, như thể cuộc hoan lạc điên cuồng vừa rồi chưa từng xảy ra. Anh rút ví, lấy ra một xấp tiền dày cộp, ném thẳng vào mặt Thẩm Ninh. Những tờ tiền đỏ rơi lả tả xuống sàn, phủ lên cơ thể bán khỏa thân đầy vết bầm tím của cô như lá vàng rơi trong chiều thu ảm đạm.
“Đây là tiền ‘phục vụ’ và tiền bồi thường cái váy.” – Anh lạnh lùng nói, không thèm nhìn cô lấy một cái. “Từ ngày mai, đến biệt thự Bán Sơn làm việc. Tôi cần một người giúp việc biết nghe lời. Nếu cô không đến, tôi sẽ khiến mẹ cô ở bệnh viện không sống nổi qua mùa đông này đâu.”
Thẩm Ninh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt mở to kinh hoàng, nỗi sợ hãi lấn át cả sự tủi nhục:
“Anh… anh dám đụng đến mẹ tôi?”
Lục Thiệu Huy nhếch môi cười nhạt, cúi xuống ghé sát tai cô, thì thầm những lời tàn độc:
“Cô biết tính tôi mà, Thẩm Ninh. Tôi của hiện tại, chuyện gì cũng dám làm. Đừng thách thức kiên nhẫn của tôi. 8 giờ sáng mai, tôi muốn thấy cô ở đó.”
Nói xong, anh quay lưng bước ra khỏi phòng vệ sinh, để lại Thẩm Ninh ngồi trơ trọi giữa đống tiền và sự tủi nhục vô bờ bến.
Cánh cửa đóng lại rầm một tiếng. Thẩm Ninh run rẩy nhặt từng tờ tiền lên, nước mắt rơi lã chã xuống sàn gạch lạnh buốt. Cô nắm chặt những tờ tiền trong tay, chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Đây là tiền bán thân của cô, cũng là tiền cứu mạng của mẹ. Cô không có quyền lựa chọn lòng tự trọng.
Bên ngoài, Lục Thiệu Huy vừa bước ra khỏi cửa hộp đêm, gió tuyết tạt vào mặt khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút. Tống Nhã đã chờ sẵn trong xe, thấy anh ra liền hạ kính xe xuống, tươi cười vẫy tay.
Lục Thiệu Huy bước tới, nhưng trước khi lên xe, anh rút chiếc khăn tay trong túi ra, lau mạnh lên môi mình như muốn xóa đi dư vị của nụ hôn vừa rồi. Sau đó, anh ném chiếc khăn vào thùng rác ven đường như vứt bỏ một thứ rác rưởi.
Nhưng trong túi quần, bàn tay anh vẫn đang nắm chặt thành quyền, run lên nhè nhẹ. Tuyết vẫn rơi ngày một dày hơn, phủ trắng xóa cả thành phố, nhưng không thể che lấp được những vết nứt vỡ trong trái tim của hai con người vừa làm tổn thương nhau trong đêm tối.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com