Chương 2
Sáng hôm sau, bầu trời Bắc Kinh vẫn âm u một màu xám xịt, tuyết rơi lất phất phủ lên vạn vật một lớp áo tang tóc.
Thẩm Ninh đứng trước cổng sắt đồ sộ của biệt thự Bán Sơn, hơi lạnh thấu xương xuyên qua lớp áo khoác mỏng manh khiến cô run lên từng đợt. Cô ngước nhìn tòa lâu đài tráng lệ trước mặt, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ và sự đau đớn kìm nén.
Nơi này… từng là “Nhà” trong mơ ước của cô và Lục Thiệu Huy.
Ba năm trước, khi bản thiết kế của căn biệt thự này vừa hoàn thành, Lục Thiệu Huy đã ôm cô từ phía sau, chỉ vào bản vẽ và hào hứng nói: “Ninh Ninh, sau này đây sẽ là tổ ấm của chúng ta. Anh sẽ trồng đầy hoa hồng tường vi mà em thích ở sân trước, còn sân sau sẽ làm một cái xích đu để em ngồi đọc sách…”
Nhưng giờ đây, hoa hồng tường vi không thấy đâu, chỉ thấy những hàng cây tùng bách lạnh lẽo, cắt tỉa nghiêm ngặt đến vô tình. Còn cô, từ vị thế của nữ chủ nhân tương lai, nay trở về với thân phận một kẻ đầy tớ đê hèn.
Cánh cổng sắt nặng nề từ từ mở ra. Một người quản gia trung niên bước ra, gương mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn Thẩm Ninh không giấu được sự khinh thường. Đó là quản gia Trần, người đã làm việc cho Lục gia hơn hai mươi năm.
“Thẩm tiểu thư… à không, bây giờ phải gọi là số 0932 mới đúng chứ nhỉ?” – Quản gia Trần nhếch mép, giọng nói đầy châm chọc. “Cậu chủ dặn tôi, nếu cô đến thì đưa cô vào thẳng phòng chứa củi ở sân sau thay đồ. Từ nay cô sẽ đảm nhận việc dọn dẹp vệ sinh toàn bộ tầng 1 và khu vườn. Nhớ kỹ, không được phép bước chân lên tầng 2 nếu không có lệnh.”
Thẩm Ninh cúi đầu, bàn tay nắm chặt vạt áo: “Vâng, tôi biết rồi.”
Cô lầm lũi đi theo quản gia Trần vào trong. Từng bước chân đi trên con đường lát đá quen thuộc mà lòng cô như bị ai đó xát muối. Cảnh vật vẫn thế, nhưng người đã thay lòng.
Phòng chứa củi nằm tách biệt ở góc vườn, ẩm thấp và tối tăm, mùi nấm mốc xộc lên mũi khiến Thẩm Ninh ho sặc sụa. Trên chiếc giường gỗ ọp ẹp là một bộ đồng phục người hầu màu xám tro, loại vải thô cứng rẻ tiền nhất.
Thẩm Ninh thay đồ, nhìn mình trong tấm gương vỡ góc treo trên tường. Cô gái trong gương gầy gò, hốc hác, đôi mắt thâm quầng vô hồn. Cô đưa tay chạm lên vết sẹo dài lồi lõm trên bụng – di chứng của một lần bị bạn tù hành hung bằng dao cạo rỉ sét.
“Mày xứng đáng bị như vậy, Thẩm Ninh.” – Cô tự thì thầm với chính mình, cố gắng nuốt nước mắt vào trong. Vì mẹ, cô phải chịu đựng.
Vừa bước vào phòng khách chính, Thẩm Ninh đã nghe thấy tiếng cười nói lanh lảnh.
“Thiệu Huy, anh xem này, bình hoa này đặt ở đây có hợp phong thủy không? Em thấy hơi chướng mắt.”
Trên ghế sofa bọc nhung, Tống Nhã đang ngồi dựa vào vai Lục Thiệu Huy, tay chỉ trỏ vào chiếc bình gốm sứ Thanh Hoa đắt tiền đặt ở góc phòng. Đó là món quà sinh nhật năm 20 tuổi Thẩm Ninh tặng anh, cô đã phải lặn lội sang tận Cảnh Đức Trấn để tìm nghệ nhân làm riêng.
Lục Thiệu Huy liếc nhìn chiếc bình, rồi nhìn sang Thẩm Ninh đang đứng khúm núm ở cửa, ánh mắt anh lóe lên tia tàn nhẫn.
“Em không thích thì đập đi. Dù sao cũng là đồ của một kẻ phản bội để lại, giữ lại chỉ thêm xui xẻo.”
Tim Thẩm Ninh thắt lại. Anh nói nhẹ bẫng như thể đó chỉ là một món rác rưởi, cũng giống như tình cảm mười năm của cô vậy.
Tống Nhã nghe vậy thì cười tươi như hoa, cô ta đứng dậy, đi đến bên chiếc bình, giả vờ ngắm nghía rồi “vô tình” đẩy nhẹ một cái.
Xoảng!
Chiếc bình vỡ tan tành. Những mảnh gốm sắc nhọn văng tung tóe trên sàn nhà lát đá cẩm thạch.
“Ôi chết, em lỡ tay rồi!” – Tống Nhã thốt lên, giọng điệu chẳng có chút gì là hối lỗi. Cô ta quay sang nhìn Thẩm Ninh, ra lệnh: “Này cô kia, còn đứng đó làm gì? Mau lại đây dọn dẹp đi. Cẩn thận đừng để sót mảnh nào, lát nữa Thiệu Huy đi qua mà dẫm phải thì cô gánh không nổi đâu.”
Thẩm Ninh cắn môi, im lặng đi lấy chổi và hót rác. Cô quỳ xuống sàn, cẩn thận thu dọn từng mảnh vỡ. Đây không chỉ là mảnh sành, đây là trái tim cô đang vỡ vụn từng mảnh.
“Dùng tay nhặt.”
Giọng nói lạnh lùng của Lục Thiệu Huy vang lên trên đỉnh đầu.
Thẩm Ninh ngẩng lên, sững sờ: “Lục tổng… anh nói gì?”
Lục Thiệu Huy nhấp một ngụm cà phê, mắt không rời tờ báo kinh tế trên tay, thản nhiên lặp lại: “Tôi nói dùng tay nhặt. Chổi không quét sạch được bụi gốm đâu. Tiểu Nhã da dẻ nhạy cảm, nếu còn sót lại bụi bẩn làm cô ấy bị thương thì sao?”
Tống Nhã che miệng cười khúc khích: “Đúng đấy, cô chịu khó chút nhé. Dù sao da cô cũng dày, chắc không sợ đau đâu nhỉ?”
Thẩm Ninh nhìn những mảnh gốm sắc lẻm, rồi nhìn vẻ mặt lạnh tanh của người đàn ông cô yêu. Cô hiểu rồi, anh muốn hành hạ cô, muốn chà đạp cô để thỏa mãn cơn hận thù.
Cô đặt chổi xuống, vươn đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sạn ra, nhặt từng mảnh vỡ bỏ vào thùng rác. Một mảnh gốm sắc nhọn cứa vào ngón tay trỏ, máu tươi túa ra, nhỏ giọt xuống sàn nhà trắng muốt.
Đau. Nhưng cái đau này có thấm vào đâu so với nỗi đau trong lòng.
Lục Thiệu Huy liếc nhìn giọt máu đỏ tươi kia, đồng tử co rút lại. Anh cảm thấy một cơn khó chịu dâng lên trong ngực, bực bội ném tờ báo xuống bàn: “Dọn nhanh lên! Nhìn bộ dạng lề mề của cô tôi thấy phát ớn.”
Buổi tối, biệt thự Bán Sơn lên đèn rực rỡ.
Bữa tối được dọn ra với những món sơn hào hải vị: bào ngư, vi cá, bò Wagyu… Mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp phòng ăn, đối lập hoàn toàn với cái bụng đói cồn cào của Thẩm Ninh. Cả ngày hôm nay cô chỉ được ăn một chiếc bánh bao nguội lạnh.
“Thẩm Ninh, cô đứng đó làm gì? Mau rót rượu cho tôi và Thiệu Huy.” – Tống Nhã ra lệnh, giọng điệu hách dịch như một bà chủ thực thụ.
Thẩm Ninh cầm chai rượu vang đỏ, bước đến bên bàn ăn. Chân cô đau nhức dữ dội vì phải quỳ lau nhà suốt mấy tiếng đồng hồ, khiến dáng đi trở nên tập tễnh khó coi.
Khi cô nghiêng chai rượu rót vào ly của Tống Nhã, đột nhiên Tống Nhã giơ tay lên vén tóc, khuỷu tay va mạnh vào tay Thẩm Ninh.
Dòng rượu đỏ thẫm chệch hướng, đổ ập xuống chiếc váy lụa màu kem đắt tiền của Tống Nhã và bắn cả lên bàn tay cô ta.
“Á!!! Nóng quá!” – Tống Nhã hét lên chói tai, bật dậy khỏi ghế. Dù rượu vang không nóng, nhưng cô ta diễn như thể vừa bị tạt axit. “Cô làm cái gì vậy? Cô muốn giết tôi à?”
“Tôi… tôi không cố ý…” – Thẩm Ninh hoảng hốt, vội vàng đặt chai rượu xuống, cầm khăn ăn định lau cho Tống Nhã.
Chát!
Một cái tát giáng mạnh vào mặt Thẩm Ninh khiến cô loạng choạng ngã xuống sàn. Má cô nóng rát, vị tanh của máu rỉ ra nơi khóe miệng.
Lục Thiệu Huy đứng bật dậy, khuôn mặt đen sầm lại như hung thần. Anh không quan tâm đến Thẩm Ninh đang nằm dưới đất, vội vàng nắm lấy tay Tống Nhã, xem xét kỹ lưỡng: “Em có sao không? Có bị bỏng không?”
Tống Nhã rưng rưng nước mắt, nép vào lòng anh nức nở: “Huhu, Thiệu Huy, cô ta chắc chắn là cố ý trả thù em chuyện lúc sáng. Tay em đau quá…”
Lục Thiệu Huy quay phắt lại, ánh mắt nhìn Thẩm Ninh ngập tràn sát khí. Anh bước tới, túm lấy cổ áo đồng phục của cô, xốc ngược cô dậy.
“Thẩm Ninh, tôi đã cảnh cáo cô rồi. Cô đụng đến tôi thì được, nhưng đụng đến Tiểu Nhã thì đừng trách tôi tàn độc.”
“Anh tin cô ta… anh không tin tôi…” – Thẩm Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, giọng nói khàn đặc, tuyệt vọng. Ba năm trước anh không tin cô, ba năm sau vẫn vậy. Trong mắt anh, cô vĩnh viễn là kẻ ác độc.
“Tin cô?” – Lục Thiệu Huy cười gằn, ghé sát mặt cô. “Một kẻ từng đi tù, từng lừa dối tôi, có tư cách gì để tôi tin? Cô làm bẩn váy của Tiểu Nhã, làm cô ấy hoảng sợ. Được lắm, tôi sẽ cho cô nếm mùi đau khổ gấp trăm lần.”
Anh quay sang quản gia Trần đang đứng im thin thít: “Đưa Tiểu Nhã lên phòng nghỉ ngơi, gọi bác sĩ đến kiểm tra cho cô ấy.”
Sau đó, anh lôi xềnh xệch Thẩm Ninh về phía cầu thang, hướng lên tầng 2.
“Anh… anh đưa tôi đi đâu?” – Thẩm Ninh giãy giụa, nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô.
“Đi đâu à? Đi trả nợ!”
Lục Thiệu Huy đá văng cánh cửa phòng ngủ chính – căn phòng từng được thiết kế dành riêng cho hai người họ. Anh ném mạnh Thẩm Ninh xuống chiếc giường kingsize rộng lớn, ga trải giường màu xám đen lạnh lẽo.
Thẩm Ninh chưa kịp ngồi dậy thì thân hình to lớn của anh đã đè xuống, giam cầm cô trong lồng ngực rắn chắc.
“Lục Thiệu Huy, anh điên rồi! Tống Nhã đang ở phòng bên cạnh…”
“Thì sao?” – Anh cắt ngang lời cô, bàn tay thô bạo xé toạc bộ đồng phục người hầu trên người cô. Tiếng vải rách toạc vang lên chói tai trong đêm tĩnh lặng. “Cô sợ cô ấy nghe thấy à? Hay là cô sợ chính bản thân cô sẽ rên rỉ dưới thân tôi?”
“Không! Đừng… xin anh…” – Thẩm Ninh khóc lóc van xin, hai tay đấm thùm thụp vào vai anh. Nhưng sự phản kháng yếu ớt đó chỉ càng kích thích thú tính của người đàn ông đang bị cơn giận làm mờ mắt.
Lục Thiệu Huy nhìn cơ thể trần trụi của cô dưới ánh đèn ngủ vàng vọt. Không còn là làn da trắng mịn màng như ngọc của ba năm trước, cơ thể cô giờ đây gầy trơ xương, đầy rẫy những vết sẹo lớn nhỏ chằng chịt. Sẹo do đánh đập, sẹo do lao động khổ sai, và cả vết sẹo mổ ruột thừa cô phải tự chịu đựng một mình trong trạm xá nhà tù.
Ánh mắt anh khựng lại trong giây lát khi nhìn thấy những vết sẹo đó. Một cảm giác nhói đau xẹt qua tim, nhưng ngay lập tức bị anh phủ nhận.
“Nhìn xem, cơ thể cô bây giờ xấu xí đến mức nào.” – Anh buông lời cay độc, cố tình dùng lời nói để tổn thương cô, cũng là để che giấu sự xao động trong lòng mình. “Nhìn cô chẳng khác nào một cái xác khô. Nhưng biết làm sao được, tôi là người hoài cổ, đồ cũ dùng tạm cũng được.”
Dứt lời, anh không dạo đầu, không hôn môi, trực tiếp tách hai chân cô ra và xâm nhập một cách thô bạo.
“Aaaaa!!!”
Thẩm Ninh hét lên đau đớn, móng tay cào cấu vào ga giường. Cơn đau thể xác cộng với sự nhục nhã tinh thần khiến cô muốn chết đi ngay lập tức. Anh coi cô là gì? Là công cụ phát tiết? Là nơi trút giận?
Lục Thiệu Huy di chuyển điên cuồng, mỗi cú thúc đều mang theo sự trừng phạt. Anh cúi xuống, cắn mạnh lên xương quai xanh của cô, để lại những dấu răng rớm máu.
“Đau không? Hả?” – Anh gầm gừ bên tai cô. “Nỗi đau này có bằng một góc nỗi đau tôi chịu đựng ba năm qua không? Khi tôi nằm viện thập tử nhất sinh, cô ở đâu? Cô đang ở trong tù đếm tiền bán đứng tôi đúng không?”
“Tôi không có… ưm… đau quá… Thiệu Huy…”
“Đừng gọi tên tôi!” – Anh bịt miệng cô lại, ánh mắt đỏ ngầu. “Cái miệng dối trá của cô không xứng đáng gọi tên tôi.”
Cuộc ân ái diễn ra như một trận tra tấn. Thẩm Ninh như con thuyền nhỏ tròng trành trong cơn bão tố, bị sóng dữ vùi dập tơi tả. Cô nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy dài thấm ướt gối. Cô không còn sức để giải thích, cũng không còn hy vọng anh sẽ hiểu.
Chỉ có trái tim cô, trong từng nhịp đập đau đớn, vẫn thì thầm một sự thật mà anh không bao giờ biết: Thiệu Huy, em yêu anh. Vì yêu anh nên em mới trở nên thế này…
Sau một hồi giày vò, Lục Thiệu Huy gầm lên, trút hết tinh hoa vào trong cơ thể cô. Anh gục xuống bên cạnh, hơi thở nặng nhọc dần trở nên đều đặn.
Căn phòng chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng khóc thút thít nhỏ như tiếng mèo kêu của Thẩm Ninh.
Lục Thiệu Huy nằm đó một lúc, rồi chồm dậy, khuôn mặt đã khôi phục vẻ lạnh lùng vốn có. Anh nhìn Thẩm Ninh đang co ro, run rẩy, trên người đầy những dấu vết xanh tím do anh tạo ra.
“Mặc quần áo vào và cút về phòng chứa củi.” – Anh ra lệnh, giọng nói không chút hơi ấm. “Đừng để tôi thấy mặt cô ở đây vào sáng mai. Mùi trên người cô khiến tôi buồn nôn.”
Thẩm Ninh cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng gượng dậy với cơ thể rã rời. Cô vơ lấy bộ quần áo rách nát, lảo đảo bước xuống giường. Chân cô mềm nhũn, ngã khuỵu xuống sàn nhưng cô cắn răng không kêu một tiếng, vịn vào tường đứng dậy.
Cô không quay đầu nhìn anh, bước thấp bước cao ra khỏi phòng.
Khi cánh cửa đóng lại, Lục Thiệu Huy ngồi trên giường, đưa tay day day thái dương đau nhức. Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình, nơi vừa chạm vào những vết sẹo lồi lõm trên da thịt cô.
“Tại sao?” – Anh tự hỏi vào hư không. “Tại sao cô lại có nhiều vết sẹo như vậy? Tại sao cô lại gầy đến thế?”
Ba năm qua, anh luôn nghĩ cô sống sung sướng với số tiền bán đứng anh. Nhưng thực tế trước mắt lại hoàn toàn trái ngược. Có điều gì đó anh đã bỏ sót sao?
Bên ngoài hành lang tối om, Thẩm Ninh dựa lưng vào tường, trượt dần xuống đất. Cô ôm lấy bụng dưới đang đau quặn thắt từng cơn. Cơn đau này không bình thường. Nó giống như có hàng ngàn mũi kim đang châm chích vào tử cung cô.
Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm trán. Thẩm Ninh cắn chặt tay áo để không hét lên. Trong bóng tối, cô cảm nhận được một dòng dịch ấm nóng đang chảy ra từ hạ thân, ồ ạt hơn cả lúc nãy.
Cô đưa tay chạm vào, rồi đưa lên trước mặt. Dưới ánh trăng yếu ớt hắt qua cửa sổ, bàn tay cô nhuộm đầy máu tươi.
Không phải máu trinh nguyên, cũng không phải kinh nguyệt. Đó là máu của sự tổn thương sâu sắc từ bên trong.
Ý thức Thẩm Ninh dần mơ hồ. Trước khi ngất lịm đi, trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh khuôn mặt giận dữ của Lục Thiệu Huy và nụ cười đắc thắng của Tống Nhã.
Hóa ra, địa ngục trần gian không phải là nhà tù số 4, mà là nơi có anh.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com