Chương 5
Bệnh viện Quốc tế Bắc Kinh, ba giờ sáng.
Hành lang khu vực cấp cứu vắng lặng như tờ, chỉ có tiếng bước chân dồn dập của những y bác sĩ đang chạy đua với tử thần. Mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo hòa lẫn với mùi máu tanh nồng tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.
Lục Thiệu Huy ngồi gục đầu trên băng ghế chờ, hai bàn tay đan chặt vào mái tóc rối bời. Trên chiếc áo sơ mi trắng nhuốm máu của anh, tấm ảnh siêu âm ố vàng vẫn nằm chễm chệ trong túi áo ngực, ngay sát trái tim đang đập lỗi nhịp của anh.
“Tạch… tạch…”
Tiếng giày da nện xuống sàn nhà vang lên đều đều. Trợ lý đặc biệt của Lục Thiệu Huy – Hạo Nhiên, bước tới với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy. Trên tay cậu ta là một tập hồ sơ dày cộp.
“Lục tổng, đã điều tra xong toàn bộ sự việc ba năm trước.” – Giọng Hạo Nhiên run run, dường như chính cậu ta cũng không dám tin vào những gì mình vừa tìm được.
Lục Thiệu Huy ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu vằn tia máu:
“Nói.”
Hạo Nhiên nuốt nước bọt, mở tập hồ sơ ra, đưa cho anh xem những bản sao kê ngân hàng và trích xuất camera cũ:
“Thứ nhất, về số tiền 500 vạn tệ. Tài khoản của Thẩm tiểu thư đúng là có nhận được số tiền này từ đối thủ cạnh tranh. Tuy nhiên…”
Hạo Nhiên lật sang trang sau:
“Ngay ngày hôm sau, số tiền đó đã được chuyển toàn bộ vào tài khoản bí mật của bệnh viện nơi mẹ ngài đang điều trị ung thư giai đoạn cuối khi đó. Thẩm tiểu thư không dùng một xu nào cho bản thân. Cô ấy nhận tiền… là để cứu mẹ ngài.”
Lục Thiệu Huy chết sững. Cả người anh cứng đờ như bị sét đánh. Mẹ anh? Năm đó công ty phá sản, tài sản bị niêm phong, anh bất lực nhìn mẹ đau đớn vì thiếu thuốc. Đột nhiên viện phí được thanh toán đầy đủ, anh cứ ngỡ là do chú bác giúp đỡ. Hóa ra… là cô?
“Còn nữa…” – Hạo Nhiên tiếp tục, giọng nói trở nên căm phẫn. – “Vụ tai nạn giao thông năm đó. Camera hành trình đã bị ai đó cố tình xóa, nhưng tôi đã tìm được bản sao lưu từ một nhân chứng. Người cầm lái… thực sự là ngài. Thẩm tiểu thư đến hiện trường sau đó, cô ấy đã kéo ngài ra ghế phụ và tự mình ngồi vào ghế lái để nhận tội thay.”
“Tại sao…” – Lục Thiệu Huy thì thào, giọng vỡ vụn. – “Tại sao cô ấy lại nhận tội?”
“Vì khi đó ngài đang trong giai đoạn tranh cử dự án quan trọng nhất để vực dậy Lục thị. Nếu ngài dính líu đến pháp luật, Lục thị sẽ sụp đổ hoàn toàn. Cô ấy… đã dùng tự do của mình để đổi lấy tương lai cho ngài.”
Nước mắt nóng hổi trào ra khỏi hốc mắt khô khốc của Lục Thiệu Huy. Từng sự thật được phơi bày như những nhát dao đâm nát tim gan anh. Anh đã làm gì thế này? Anh đã hận thù, đã hành hạ, đã sỉ nhục người phụ nữ đã hy sinh tất cả vì mình.
“Còn chuyện trong tù?” – Lục Thiệu Huy hỏi, giọng run rẩy như người sắp chết đuối. – “Tại sao cô ấy lại bị đánh đập? Tại sao lại sảy thai?”
Hạo Nhiên im lặng một lúc lâu, rồi rút ra một xấp ảnh chụp lén và ghi âm cuộc gọi.
“Là do… Tống Nhã tiểu thư.”
Cái tên “Tống Nhã” vang lên như tiếng sấm nổ bên tai Lục Thiệu Huy.
“Tống Nhã đã mua chuộc quản giáo và các tù nhân đầu gấu. Cô ta ra lệnh: ‘Không cần đánh chết, nhưng phải đánh cho sống không bằng chết. Đặc biệt là cái bụng, phải đánh cho sảy thai mới thôi’. Thẩm tiểu thư trong tù không phải vì đánh bạc mà nợ nần, mà là bị bọn chúng ép ký giấy nợ, nếu không ký sẽ bị đánh gãy chân. Vết sẹo ở bụng, ở chân, ở ngực… tất cả đều là tác phẩm của Tống Nhã.”
“Rầm!”
Lục Thiệu Huy đấm mạnh vào bức tường bệnh viện, máu từ tay anh túa ra nhưng anh không hề cảm thấy đau. Cơn đau thể xác này sao sánh được với sự dày vò tâm can anh đang chịu đựng.
Anh nhớ lại những giọt nước mắt của Thẩm Ninh, nhớ lại ánh mắt van xin của cô: “Tôi không có… anh không tin tôi…”
Anh nhớ lại cảnh mình ép cô quỳ gối lau sàn, cảnh mình cưỡng bức cô khi cô đang mang thương tích đầy mình, cảnh mình đeo vòng chó vào cổ cô…
“Tao là cầm thú… Tao là một thằng khốn nạn!” – Lục Thiệu Huy ôm đầu gào lên, tiếng khóc đau đớn vang vọng khắp hành lang vắng.
Đúng lúc này, tiếng giày cao gót lanh lảnh vang lên. Tống Nhã xuất hiện ở cuối hành lang, trên tay xách theo một cặp lồng canh, gương mặt trang điểm kỹ càng, vẫn giữ vẻ ngây thơ vô tội.
“Thiệu Huy, anh sao vậy? Em nghe nói Thẩm Ninh đang cấp cứu, em lo quá nên…”
Chưa kịp dứt lời, Lục Thiệu Huy đã lao tới như một con thú điên. Anh túm lấy cổ Tống Nhã, ép cô ta vào tường, bàn tay siết chặt lấy yết hầu mảnh khảnh của cô ta.
“Ưm… Thiệu… Huy… anh làm gì…” – Tống Nhã hoảng sợ tột độ, cặp lồng canh rơi xuống đất văng tung tóe.
“Lo lắng?” – Lục Thiệu Huy cười gằn, đôi mắt đỏ ngầu như quỷ dữ. – “Cô lo cô ấy chưa chết hẳn đúng không? Tống Nhã, gan cô cũng lớn lắm. Dám giết con của tôi, dám hành hạ người phụ nữ của tôi ngay trước mắt tôi!”
Mặt Tống Nhã cắt không còn giọt máu. Cô ta lắp bắp: – “Anh… anh biết hết rồi sao?”
“Tôi biết đủ để tống cô vào tù mọt gông!” – Lục Thiệu Huy gầm lên, siết chặt tay hơn khiến Tống Nhã bắt đầu trợn trắng mắt vì thiếu oxy. – “Cô thích đánh người đúng không? Thích hành hạ người khác đúng không? Tôi sẽ cho cô toại nguyện. Tôi sẽ tống cô vào đúng cái nhà tù mà Thẩm Ninh đã ở, sẽ thuê đúng những kẻ mà cô đã thuê để ‘chăm sóc’ cô gấp mười lần, gấp trăm lần những gì cô đã làm với cô ấy!”
Anh hất mạnh tay, ném Tống Nhã xuống sàn nhà lạnh lẽo như ném một bao rác.
“Hạo Nhiên! Gọi cảnh sát! Giao nộp toàn bộ bằng chứng. Báo cho luật sư, tôi muốn cô ta phải nhận mức án cao nhất. Và nhắn với bên trại giam, hãy ‘chiêu đãi’ Tống tiểu thư thật chu đáo vào!”
Tống Nhã gào khóc, van xin, ôm lấy chân anh nhưng Lục Thiệu Huy chỉ lạnh lùng đá cô ta ra. Trong mắt anh bây giờ, người phụ nữ này còn ghê tởm hơn cả loài sâu bọ.
Giải quyết xong Tống Nhã, Lục Thiệu Huy quay người, bước chân nặng trĩu đi về phía phòng hồi sức tích cực. Cánh cửa phòng bệnh mở ra, bác sĩ Tần bước ra, lắc đầu thở dài.
“Cô ấy tỉnh rồi. Nhưng Thiệu Huy… chuẩn bị tâm lý đi. Cô ấy… lạ lắm.”
Lục Thiệu Huy bước vào phòng bệnh.
Thẩm Ninh nằm đó, trên người cắm đầy dây dựa, ống truyền dịch. Khuôn mặt cô trắng bệch, hòa lẫn với màu trắng của ga giường. Cô đang mở mắt nhìn ra cửa sổ, nơi những bông tuyết đầu mùa đang rơi lả tả.
Anh bước lại gần, quỳ sụp xuống bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay gầy guộc lạnh ngắt của cô.
“Ninh Ninh…” – Giọng anh nghẹn ngào, vỡ vụn.
Thẩm Ninh không quay đầu lại, cũng không rút tay về. Cô vẫn nhìn ra cửa sổ, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ chết. Không còn yêu, không còn hận, không còn bi thương, chỉ còn lại sự trống rỗng đến rợn người.
“Ninh Ninh, anh biết hết rồi. Anh sai rồi. Anh là thằng khốn nạn. Anh xin em… hãy mắng anh, hãy đánh anh, thậm chí giết anh cũng được. Đừng im lặng như thế…” – Lục Thiệu Huy gục đầu vào lòng bàn tay cô, nước mắt thấm ướt da thịt cô.
Thẩm Ninh từ từ quay đầu lại. Cô nhìn anh, ánh mắt xa lạ như nhìn một người qua đường.
“Lục tổng, anh đang làm gì vậy?” – Giọng cô khàn khàn, nhẹ bẫng.
“Đừng gọi anh là Lục tổng… Gọi anh là Thiệu Huy… Xin em…”
Thẩm Ninh khẽ cười, nụ cười nhạt thếch, chua chát:
“Thiệu Huy? Thiệu Huy chết rồi. Chết vào cái đêm ba năm trước, khi tôi bước chân vào tù. Chết vào cái đêm mưa tuyết anh ép tôi bán thân trả nợ. Chết vào cái lúc anh đeo vòng chó vào cổ tôi.”
Cô rút tay mình ra khỏi tay anh, động tác dứt khoát đến tàn nhẫn.
“Lục Thiệu Huy, anh biết không? Trong ba năm ở tù, ngày nào tôi cũng tự nhủ: Chỉ cần ra tù, tôi sẽ giải thích với anh, chúng ta sẽ làm lại từ đầu. Tôi đã cố gắng sống sót qua những trận đòn roi, qua những cơn đói khát, chỉ để được gặp lại anh.”
Cô dừng lại, hít một hơi khó nhọc, rồi chỉ tay vào bụng mình:
“Nhưng khi đứa con của chúng ta tuột khỏi cơ thể tôi, chảy thành một vũng máu trên nền xi măng lạnh lẽo… tình yêu của tôi dành cho anh cũng theo đó mà trôi đi mất rồi.”
“Không! Ninh Ninh, chúng ta có thể làm lại! Anh sẽ bù đắp cho em! Cả đời này anh sẽ làm trâu làm ngựa để chuộc lỗi với em!” – Lục Thiệu Huy hoảng loạn nắm lấy vai cô.
Thẩm Ninh nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô trong veo nhưng sắc lạnh như dao:
“Bù đắp? Anh lấy gì để bù đắp? Lấy lại tử cung cho tôi? Lấy lại đứa con cho tôi? Hay lấy lại nhân phẩm mà anh đã chà đạp dưới gót giày?”
Cô mệt mỏi nhắm mắt lại:
“Lục Thiệu Huy, tôi không hận anh. Vì hận một người cũng cần tốn sức lực. Tôi chỉ thấy… ghê tởm. Ghê tởm chính bản thân mình vì đã từng yêu một người như anh.”
Từng lời của cô như đóng đinh anh vào thập tự giá của sự hối hận. Lục Thiệu Huy buông thõng hai tay, cả người sụp đổ hoàn toàn. Anh biết, anh đã mất cô thật rồi. Không phải mất đi thân xác, mà là mất đi linh hồn của người con gái yêu anh nhất trên đời này.
Một tháng sau.
Thẩm Ninh xuất viện. Lục Thiệu Huy lái chiếc xe sang trọng đến đón cô, dự định đưa cô về biệt thự Bán Sơn – nơi anh đã cho trồng lại toàn bộ hoa hồng tường vi, đập bỏ những gì Tống Nhã từng chạm vào.
Nhưng phòng bệnh trống trơn.
Trên giường bệnh được xếp gọn gàng chỉ còn lại một tờ giấy và chiếc vòng cổ chó bằng da có gắn chuông bạc.
Lục Thiệu Huy cầm tờ giấy lên, nét chữ thanh mảnh quen thuộc đập vào mắt anh:
“Mẹ tôi đã qua đời sáng nay. Bà ra đi thanh thản vì nghĩ tôi đã tìm được hạnh phúc. Cảm ơn anh vì số tiền phẫu thuật, coi như đó là tiền bán thân của tôi trong một tháng qua. Chúng ta sòng phẳng.
Đừng tìm tôi. Nếu anh còn chút lương tâm sót lại, hãy để tôi biến mất khỏi cuộc đời anh. Sự tồn tại của anh chỉ nhắc nhở tôi về những ngày tháng nhục nhã nhất cuộc đời.
Vĩnh biệt, Lục Thiệu Huy.”
Lục Thiệu Huy lao ra khỏi bệnh viện như kẻ điên. Anh huy động toàn bộ nhân lực, lật tung cả cái Bắc Kinh này lên, lục tung mọi sân bay, bến tàu.
Nhưng Thẩm Ninh như bốc hơi khỏi thế gian. Không một dấu vết.
Cô đã thực hiện đúng lời nguyền rủa của anh năm nào: Biến mất không một tin tức. Chỉ khác là lần này, cô đi mang theo sự tự do, bỏ lại anh trong cái nhà tù của sự dằn vặt.
Năm năm sau.
Bắc Kinh lại đón một mùa tuyết rơi.
Tại một thị trấn nhỏ ven biển miền Nam, trong một tiệm hoa nhỏ xinh xắn tràn ngập sắc màu. Một người phụ nữ gầy gò, mặc chiếc váy len trắng đang cẩn thận tỉa từng cành hoa hồng. Mặc dù khuôn mặt cô có phần xanh xao và đi lại hơi khập khiễng, nhưng nụ cười trên môi cô lại bình yên đến lạ.
“Cô chủ Thẩm, có người muốn mua bó hoa hồng tường vi lớn nhất tiệm!” – Cô bé nhân viên chạy vào gọi.
Thẩm Ninh mỉm cười, ôm bó hoa bước ra ngoài.
Bên kia đường, một chiếc xe Maybach màu đen đỗ lặng lẽ dưới tán cây bàng. Cửa kính xe hạ xuống một nửa, để lộ đôi mắt phượng hẹp dài nhưng u sầu của một người đàn ông.
Lục Thiệu Huy ngồi trong xe, tham lam nhìn ngắm hình bóng người phụ nữ ấy qua màn mưa bụi. Tóc cô đã dài hơn, nụ cười của cô đã trở lại, nhưng không phải dành cho anh.
Anh đã tìm thấy cô từ hai năm trước. Nhưng anh không dám bước xuống xe, không dám xuất hiện trước mặt cô. Anh sợ nhìn thấy ánh mắt ghê tởm của cô, sợ phá vỡ sự bình yên khó khăn lắm cô mới có được.
Anh nhìn thấy cô cười với những người khách, nhìn thấy cô sống cuộc đời giản dị mà cô mong muốn.
“Lục tổng, chúng ta có xuống không ạ?” – Hạo Nhiên ngồi ghế lái khẽ hỏi.
Lục Thiệu Huy lắc đầu, bàn tay anh vô thức siết chặt chiếc vòng cổ gắn chuông bạc cũ kỹ trong túi áo – vật bất ly thân của anh suốt năm năm qua.
“Không. Đi thôi.”
Chiếc xe từ từ lăn bánh, để lại thị trấn nhỏ bình yên phía sau.
Lục Thiệu Huy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Anh là một doanh nhân thành đạt, nắm trong tay cả đế chế kinh doanh, người người kính sợ. Nhưng anh cũng là một kẻ trắng tay, một tù nhân mang bản án chung thân của lương tâm.
Anh sẽ dành cả phần đời còn lại để đứng từ xa nhìn cô hạnh phúc. Đó là cách duy nhất anh có thể yêu cô lúc này.
Bởi vì anh là… Tội đồ của riêng cô.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com