Chương 4
Đêm xuống, biệt thự Bán Sơn rực rỡ ánh đèn như một tòa lâu đài trong truyện cổ tích. Tiếng nhạc du dương, tiếng ly tách va chạm lanh canh và tiếng cười nói rộn rã của tầng lớp thượng lưu Bắc Kinh vang vọng khắp đại sảnh.
Hôm nay là sinh nhật lần thứ 24 của Tống Nhã – vị hôn thê cưng chiều của Lục Thiệu Huy.
Trái ngược với sự xa hoa lộng lẫy bên trong, ở hành lang dẫn từ nhà bếp ra phòng tiệc, Thẩm Ninh đang đứng dựa vào tường, thở dốc từng cơn nặng nhọc. Cô mặc một bộ váy hầu gái cách tân màu đen, ngắn cũn cỡn, để lộ đôi chân gầy guộc đầy vết bầm tím chưa tan.
Nhưng thứ bắt mắt nhất, và cũng là thứ nhục nhã nhất, chính là chiếc vòng cổ bằng da màu đen đang thắt chặt lấy chiếc cổ thanh mảnh của cô. Chiếc chuông bạc nhỏ xíu mỗi khi cô cử động lại phát ra tiếng “leng keng” vui tai, nhưng với cô, đó là tiếng chuông gọi hồn.
“Thẩm Ninh, cô còn đứng chết trân ở đó làm gì? Bữa tiệc bắt đầu rồi, mau mang rượu ra đây!” – Tiếng quát của quản gia Trần khiến cô giật mình.
Thẩm Ninh cắn môi, cố nén cơn đau âm ỉ từ vết thương ở bụng dưới – nơi tử cung bị tổn thương vẫn chưa lành hẳn sau trận cấp cứu đêm qua. Cô bưng khay rượu sâm banh, hít một hơi sâu, đẩy cửa bước vào đại sảnh.
Ánh đèn chùm pha lê chói lòa khiến cô hoa mắt. Hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía cô gái phục vụ có vẻ ngoài kỳ lạ. Những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên.
“Kìa, đó chẳng phải là Thẩm Ninh, đại tiểu thư nhà họ Thẩm sao?”
“Chính là cô ta. Nghe nói mới đi tù về. Trời ơi, sao lại ra nông nỗi này?”
“Nhìn cái vòng trên cổ cô ta xem… Chẳng lẽ Lục tổng coi cô ta là…”
Những lời đàm tiếu như những mũi kim châm vào tai Thẩm Ninh. Cô cúi gằm mặt, cố gắng bước đi thật nhanh để hoàn thành nhiệm vụ. Nhưng số phận đâu dễ dàng buông tha cô.
“A, người quen cũ đây rồi!”
Giọng nói ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn của Tống Nhã vang lên. Cô ta mặc một chiếc váy dạ hội màu đỏ rực rỡ như lửa, khoác tay Lục Thiệu Huy, bước tới như một nữ hoàng.
Lục Thiệu Huy hôm nay mặc vest trắng lịch lãm, đẹp trai đến mức khiến người ta nghẹt thở. Nhưng ánh mắt anh khi nhìn thấy Thẩm Ninh lại lạnh lẽo như băng ngàn năm. Anh nhìn chiếc vòng cổ trên cổ cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, hài lòng vì sự ngoan ngoãn của “con thú cưng” mới.
“Thiệu Huy, anh xem, bộ dạng này của cô ấy có phải rất hợp để góp vui cho bữa tiệc không?” – Tống Nhã cười khúc khích, cầm ly rượu vang trên tay lắc nhẹ.
“Em thích là được.” – Lục Thiệu Huy thản nhiên đáp, bàn tay anh siết nhẹ eo Tống Nhã đầy sủng ái.
Tống Nhã được đà lấn tới. Cô ta bước đến trước mặt Thẩm Ninh, ánh mắt lóe lên tia độc địa. Cô ta nghiêng ly rượu, đổ từ từ xuống sàn nhà, ngay dưới chân Thẩm Ninh.
“Ôi chết, trượt tay rồi.” – Tống Nhã giả vờ thốt lên. “Thẩm Ninh, rượu này đắt tiền lắm đấy. Cô mau lau đi. À quên mất, Thiệu Huy nói cô bây giờ không được phép đứng trước mặt anh ấy đúng không?”
Cô ta quay sang đám đông, cao giọng: “Mọi người có muốn xem màn biểu diễn đặc biệt không? Thẩm đại tiểu thư ngày xưa cao ngạo là thế, bây giờ sẽ lau sàn bằng cách nào đây?”
Tiếng cười cợt, tiếng huýt sáo vang lên hưởng ứng. Đám người này trước kia từng nịnh bợ Thẩm Ninh, giờ đây lại hả hê khi thấy cô sa cơ lỡ vận.
Thẩm Ninh nhìn vũng rượu đỏ trên sàn, rồi ngước nhìn Lục Thiệu Huy. Cô hy vọng tìm thấy một chút thương hại trong mắt anh. Nhưng không, anh chỉ đứng đó, lạnh lùng nhìn cô như đang xem một vở kịch hay, tay còn nhàn nhã nhấp một ngụm rượu.
Anh muốn xem cô sẽ vứt bỏ lòng tự trọng đến mức nào.
Tiếng chuông điện thoại trong túi tạp dề rung lên bần bật. Là tin nhắn từ bệnh viện: “Đã nhận được tiền cọc. Mẹ cô đang được đưa vào phòng phẫu thuật.”
Thẩm Ninh nhắm mắt lại. Vì mẹ. Cô phải chịu đựng.
“Leng keng…”
Tiếng chuông bạc vang lên khi Thẩm Ninh từ từ khuỵu gối xuống. Cô quỳ trên sàn đá lạnh buốt, đầu gối chạm vào nền cứng đau điếng. Cô rút chiếc khăn tay trong túi ra, cúi rạp người xuống, bắt đầu lau vết rượu.
Tư thế này… hèn mọn đến tận cùng. Chiếc váy ngắn bị kéo lên, để lộ đôi chân gầy gò trắng bệch, khiến vài gã đàn ông trong bữa tiệc nhìn cô với ánh mắt dâm tà, thèm khát.
“Chậc chậc, đúng là con chó ngoan.” – Một gã công tử bột say khướt bước tới, dùng mũi giày da bóng lộn nâng cằm Thẩm Ninh lên. “Em gái, lau sàn làm gì cho phí sức. Hay là liếm sạch đi? Anh sẽ bo cho em gấp đôi số tiền Lục tổng trả.”
Gã ta vừa nói vừa cười hô hố, bàn tay còn định sờ soạng lên đùi Thẩm Ninh.
Thẩm Ninh hoảng sợ rụt người lại, né tránh bàn tay dơ bẩn của gã.
Soạt!
Một ly rượu bay vèo qua không trung, đập thẳng vào trán gã công tử bột kia, vỡ tan tành. Máu và rượu chảy ròng ròng xuống mặt gã.
Cả khán phòng im bặt.
Lục Thiệu Huy đứng đó, sắc mặt đen như đít nồi, bàn tay vừa ném ly rượu vẫn còn giữ nguyên tư thế trên không trung. Sát khí tỏa ra từ người anh khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống âm độ.
“Cút!” – Anh gầm lên một tiếng.
Gã công tử bột sợ mất mật, ôm đầu lủi thủi chạy mất dạng, không dám ho he nửa lời.
Lục Thiệu Huy bước tới, nắm lấy sợi dây xích gắn trên vòng cổ của Thẩm Ninh, giật mạnh khiến cô ngã dúi dụi vào chân anh.
“Ai cho phép hắn chạm vào cô?” – Anh cúi xuống, giọng nói rít qua kẽ răng đầy ghen tuông và chiếm hữu. “Cô là chó của tôi. Chỉ có tôi mới có quyền đụng vào cô, hiểu không?”
“Tôi… tôi hiểu…” – Thẩm Ninh run rẩy, cổ họng nghẹn đắng.
Tống Nhã đứng bên cạnh, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay vì tức tối. Cô ta muốn Thẩm Ninh bị làm nhục, nhưng không ngờ Lục Thiệu Huy lại phản ứng mạnh như vậy. Anh vẫn còn để tâm đến con khốn này!
Để phá tan bầu không khí căng thẳng, Tống Nhã vội vàng vỗ tay, cười nói: “Thôi nào, đừng để chuyện cỏn con này làm mất vui. Đến giờ cắt bánh kem rồi! Thiệu Huy, anh cùng em cắt bánh nhé?”
Chiếc bánh kem 5 tầng khổng lồ được đẩy ra giữa sảnh. Ánh nến lung linh, bài hát “Happy Birthday” vang lên rộn rã.
Thẩm Ninh bị Lục Thiệu Huy kéo đứng dậy, ép đứng ngay bên cạnh để rót rượu, chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của bọn họ.
“Chúc mừng sinh nhật Tống tiểu thư!”
“Chúc hai người trăm năm hạnh phúc!”
Lục Thiệu Huy vòng tay ôm eo Tống Nhã, cùng nhau cầm dao cắt bánh. Tống Nhã cười rạng rỡ, quay sang hôn chụt vào má anh: “Cảm ơn anh, Thiệu Huy. Đây là sinh nhật hạnh phúc nhất đời em.”
Thẩm Ninh đứng trong góc tối, nhìn ngọn nến lung linh trên bánh kem, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Hôm nay… cũng là sinh nhật của cô.
Mười năm trước, vào ngày sinh nhật 14 tuổi, Lục Thiệu Huy từng hứa: “Ninh Ninh, sau này năm nào anh cũng sẽ tổ chức sinh nhật cho em, anh sẽ biến em thành công chúa hạnh phúc nhất thế gian.”
Lời hứa gió bay. Giờ đây, anh tổ chức sinh nhật cho người phụ nữ khác, ngay trước mặt cô, vào chính ngày sinh nhật của cô. Còn cô, chỉ là một con hầu đeo vòng cổ chó, đứng nhìn hạnh phúc của kẻ khác.
“Thẩm Ninh, cô khóc cái gì? Cô đang trù ẻo tôi sao?” – Tống Nhã tinh mắt nhìn thấy giọt nước mắt của cô, lập tức to tiếng quát.
Lục Thiệu Huy quay lại, nhìn thấy gương mặt đẫm lệ của Thẩm Ninh, lòng anh bỗng nhói lên một cái lạ lùng. Tại sao cô lại khóc bi thương đến thế?
“Hôm nay… là ngày gì?” – Lục Thiệu Huy đột nhiên hỏi, một ký ức mơ hồ nào đó xẹt qua đầu anh nhưng không bắt kịp.
Thẩm Ninh ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn anh, bi thương đến cùng cực: “Lục tổng không nhớ sao? Hay là… anh chưa bao giờ muốn nhớ?”
“Câm miệng!” – Tống Nhã vội vàng chen vào, sợ Lục Thiệu Huy nhớ ra. Cô ta cầm ly rượu đầy ắp, giả vờ trượt chân ngã về phía Thẩm Ninh.
“Á!”
Ly rượu vang đỏ hắt trọn vào mặt Thẩm Ninh, chảy xuống cổ áo, ướt đẫm ngực áo cô. Chất lỏng lạnh buốt khiến Thẩm Ninh rùng mình.
“Cô làm cái gì vậy? Cô dám đẩy tôi sao?” – Tống Nhã vừa ăn cướp vừa la làng, ngã vào lòng Lục Thiệu Huy.
Lục Thiệu Huy nhìn bộ dạng ướt sũng, thảm hại của Thẩm Ninh. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh khi ấm nước dính sát vào cơ thể, để lộ đường cong gầy gò và cả… những vết sẹo chằng chịt trên ngực trái.
Cơn giận vô cớ bùng lên. Anh giận vì cô bị người khác nhìn thấy cơ thể này. Anh giận vì cô khóc. Anh giận vì sự hiện diện của cô làm anh mất kiểm soát.
“Đủ rồi!”
Lục Thiệu Huy quát lớn, khiến cả khán phòng giật mình. Anh đẩy Tống Nhã ra, nắm lấy cổ tay Thẩm Ninh, lôi xềnh xệch cô đi về phía cầu thang.
“Thiệu Huy! Anh đi đâu vậy?” – Tống Nhã gọi với theo, nhưng anh không quay đầu lại.
“Tan tiệc! Mọi người về hết đi!”
Lục Thiệu Huy kéo Thẩm Ninh vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Anh đẩy mạnh cô vào phòng tắm, mở vòi hoa sen xối xả nước lạnh vào người cô.
“A… lạnh… Thiệu Huy… đừng…” – Thẩm Ninh co rúm người lại, hàm răng va vào nhau lập cập. Nước lạnh ngấm vào vết thương chưa lành ở bụng dưới khiến cô đau như bị dao cứa.
“Lạnh? Cô cũng biết lạnh sao?” – Lục Thiệu Huy đứng dưới vòi nước, quần áo ướt sũng, ánh mắt rực lửa giận dữ. Anh thô bạo cởi bỏ bộ đồ hầu gái ướt nhẹp trên người cô, để lộ cơ thể trần trụi đầy thương tích.
“Cô thích khóc lóc để đàn ông thương hại lắm đúng không? Cô thích để bọn chúng nhìn thấy cơ thể này lắm đúng không?”
Anh điên cuồng chất vấn, bàn tay thô ráp chà xát mạnh lên da thịt cô như muốn tẩy sạch những ánh nhìn dơ bẩn của gã đàn ông lúc nãy. Da cô đỏ ửng lên, đau rát.
“Tôi không có… tôi đau quá… xin anh…” – Thẩm Ninh khóc nấc lên, hai tay ôm lấy bụng. Máu… cô cảm thấy máu lại bắt đầu chảy ra từ hạ thân.
Nhưng Lục Thiệu Huy lúc này như con thú bị thương, anh không nghe thấy gì cả. Anh chỉ muốn chiếm hữu cô, muốn khẳng định cô thuộc về anh, dù là sống hay chết.
Anh ép cô vào tường đá lạnh lẽo, nâng một chân cô lên và xâm nhập mạnh mẽ.
“Ưm…” – Thẩm Ninh ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ đau đớn bị nuốt trọn bởi nụ hôn cuồng bạo của anh.
Nước lạnh từ vòi hoa sen xối xuống, hòa lẫn với mồ hôi, nước mắt và cả máu. Trong làn hơi nước mờ ảo, Lục Thiệu Huy nhìn thấy vết sẹo dài xấu xí trên bụng cô – vết sẹo do anh tưởng là mổ ruột thừa, nhưng thực chất là di chứng của lần sảy thai trong tù do bị đánh đập.
Anh cúi xuống, cắn mạnh lên vết sẹo đó. Một cảm giác đau lòng và hối hận len lỏi vào tim anh, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép anh thừa nhận.
“Thẩm Ninh, cô là của tôi. Cả đời này, cô chỉ có thể là con chó của Lục Thiệu Huy tôi thôi!”
Anh dày vò cô trong cơn điên loạn, vừa yêu vừa hận. Mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng tâm can, khiến Thẩm Ninh như chết đi sống lại.
Sau một hồi triền miên kịch liệt, Thẩm Ninh lả đi trong vòng tay anh. Cả người cô nóng hầm hập, cơn sốt cao ập đến.
Lục Thiệu Huy bế cô ra khỏi phòng tắm, đặt lên giường. Anh lau khô người cho cô, động tác lúc này mới có chút nhẹ nhàng.
Khi anh định tắt đèn đi ngủ, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc lịch để bàn.
Ngày 15 tháng 12.
Đồng tử Lục Thiệu Huy mở to hết cỡ. Trái tim anh như bị ai đó bóp nghẹt.
Ngày 15 tháng 12… Sinh nhật Thẩm Ninh.
Anh quay phắt lại nhìn người phụ nữ đang nằm mê man trên giường, gương mặt đỏ bừng vì sốt, hơi thở yếu ớt.
Hôm nay là sinh nhật cô.
Anh đã bắt cô phải phục vụ tiệc sinh nhật cho người tình của mình, bắt cô quỳ gối lau sàn, bắt cô chịu đủ mọi sỉ nhục… vào chính ngày sinh nhật của cô.
“Ninh Ninh…” – Anh run rẩy gọi tên cô, bàn tay chạm vào khuôn mặt nóng hổi của cô.
Thẩm Ninh trong cơn mê sảng, đôi môi khô nứt nẻ mấp máy, thốt ra những lời vụn vặt nhưng rõ ràng đến đau lòng:
“Thiệu Huy… em không lấy tiền… em không phản bội anh… đừng ghét em…”
“Mẹ ơi… cứu con… con đau quá…”
“Chúc mừng sinh nhật… Ninh Ninh… đừng khóc…”
Từng câu, từng chữ như những nhát dao đâm thấu tim Lục Thiệu Huy. Cô đang tự chúc mừng sinh nhật mình trong cơn mê.
Đột nhiên, Thẩm Ninh co giật nhẹ, máu từ mũi cô lại bắt đầu chảy ra, đỏ tươi thấm ướt gối trắng. Không chỉ máu mũi, mà ga giường dưới thân cô cũng bắt đầu loang lổ vết máu đỏ thẫm.
“Máu… sao lại nhiều máu thế này?” – Lục Thiệu Huy hoảng loạn tột độ. Anh lật chăn lên và chết lặng.
Băng gạc ở bụng dưới của cô đã bung ra, máu chảy ồ ạt không ngừng. Cơ thể cô như một con búp bê sứ đã vỡ nát, không thể gắn liền lại được nữa.
“Thẩm Ninh! Tỉnh lại! Anh ra lệnh cho em tỉnh lại!”
Lục Thiệu Huy gào lên, ôm chặt lấy cô vào lòng, nước mắt anh rơi xuống, hòa vào vũng máu trên giường. Lần đầu tiên sau ba năm, người đàn ông kiêu ngạo ấy biết sợ hãi. Sợ rằng lần này, anh thực sự sẽ mất cô mãi mãi.
Trong ngăn kéo tủ đầu giường bị mở tung do sự va chạm lúc nãy, một tờ giấy cũ kỹ rơi ra. Đó là tờ giấy ra trại của Thẩm Ninh, kẹp bên trong là một tấm ảnh siêu âm đã ố vàng từ ba năm trước.
Lục Thiệu Huy nhặt nó lên. Dòng chữ trên tấm ảnh siêu âm đập vào mắt anh như bản án tử hình:
Thai nhi: 8 tuần tuổi. Tình trạng: Đã ngừng phát triển do chấn thương ngoại lực.
Ba năm trước… cô đã mang thai con của anh? Và đứa bé đã chết trong tù?
“Aaaaaaa!!!”
Tiếng gào thét đau đớn và hối hận của Lục Thiệu Huy vang vọng khắp căn biệt thự Bán Sơn trong đêm mưa tuyết lạnh lẽo, báo hiệu một sự thật kinh hoàng đã được phơi bày muộn màng.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com