Chương 1
Ánh hoàng hôn cuối cùng của ngày đại hỷ dần tắt lịm, nhường chỗ cho bóng đêm thâm u phủ xuống căn biệt thự ngoại ô của nhà họ Lục. Trong căn phòng tân hôn được trang hoàng xa hoa theo tông màu đỏ thẫm cổ điển, Thẩm Nhất Ninh ngồi lặng lẽ trên mép giường. Màu đỏ của ga trải giường, của đôi nến long phụng đang cháy dở, và của bộ sườn xám thêu chỉ vàng trên người cô vốn tượng trưng cho hạnh phúc viên mãn, nhưng lúc này trong mắt Nhất Ninh, nó lại giống như những vệt máu khô khốc, báo hiệu cho một cuộc hôn nhân chết chóc.
Cô khẽ cử động, tiếng những hạt ngọc trai trên khăn voan chạm vào nhau phát ra âm thanh lanh lảnh trong không gian tĩnh mịch. Nhất Ninh đã ngồi như thế suốt bốn tiếng đồng hồ. Đôi vai cô mỏi nhừ, đôi chân tê dại dưới đôi giày cao gót chật chội, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự trống rỗng trong lòng.
Đột ngột, tiếng động cơ xe gầm rú từ dưới sân, cắt ngang sự yên lặng đáng sợ. Tim Nhất Ninh nảy lên một nhịp, rồi thắt lại. Cánh cửa phòng bật mở đầy thô bạo, va đập vào vách tường tạo nên một âm thanh chát chúa.
Lục Cận Ngôn bước vào.
Anh không mang theo dáng vẻ của một chú rể hạnh phúc. Cà vạt đã bị nới lỏng xộc xệch, chiếc áo sơ mi trắng mở phanh hai cúc đầu, để lộ khuôn ngực rắn chắc phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập. Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi Nhất Ninh, át đi hương hoa hồng lãng mạn đang tỏa ra từ tinh dầu trong phòng. Đôi mắt chim ưng của anh đỏ ngầu, không phải vì say, mà vì một cơn phẫn nộ đã kìm nén đến cực hạn.
Anh tiến lại gần, mỗi bước chân nện xuống sàn gỗ như một nhát búa đóng vào tim cô. Trước khi Nhất Ninh kịp lên tiếng, bàn tay to khỏe của anh đã thô bạo bóp lấy cằm cô, ép cô phải ngước khuôn mặt tái nhợt lên đối diện với anh.
“Thẩm Nhất Ninh, cô cuối cùng cũng toại nguyện rồi nhỉ?” – Giọng nói của anh trầm thấp, khàn đặc vì men rượu và sự khinh bỉ. – “Dùng mạng của Lâm Dao, dùng sự phá sản của Thẩm gia để uy hiếp mẹ tôi, ép tôi phải ký vào tờ giấy đăng ký kết hôn này… Cảm giác trở thành Lục phu nhân, đứng trên đỉnh cao danh vọng bằng cách giẫm lên xác người khác, có ngọt ngào như cô tưởng tượng không?”
Nhất Ninh đau đến mức nước mắt chực trào, nhưng cô cố chấp cắn chặt môi, ngăn không cho tiếng nấc phát ra. Bàn tay anh siết chặt đến mức cô cảm giác xương quai hàm mình sắp vỡ vụn.
“Cận Ngôn… em không có… Chuyện của Lâm Dao là tai nạn, em thực sự không muốn…”
“Câm miệng!” – Lục Cận Ngôn gầm lên, đôi mắt anh lóe lên tia nhìn tàn độc. – “Đừng dùng cái miệng bẩn thỉu đó để gọi tên cô ấy. Cô có biết mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt thanh tú, tỏ vẻ vô tội này của cô, tôi chỉ thấy buồn nôn không? Cô yêu tôi đến mức bất chấp thủ đoạn, vậy thì tối nay, tôi sẽ cho cô nếm trải cái gọi là ‘tình yêu’ của tôi.”
Dứt lời, anh thô bạo đẩy mạnh cô xuống giường. Nhất Ninh ngã nhào trên lớp đệm êm ái, nhưng cảm giác lạnh lẽo từ sống lưng truyền đến khiến cô rùng mình. Không có sự nâng niu, không có sự dịu dàng của một đêm tân hôn mà mọi cô gái đều hằng mơ ước. Lục Cận Ngôn giống như một con dã thú bị thương, đem tất cả sự thù hận dồn lên thân thể cô.
Anh thô bạo xé toạc bộ sườn xám đắt giá, tiếng vải lụa rách toạc nghe ghê người. Nhất Ninh co rúm lại, bàn tay nhỏ bé cố gắng đẩy lồng ngực vững chãi như bàn thạch của anh ra, nhưng tất cả đều vô vọng. Anh chiếm hữu cô một cách cuồng nhiệt nhưng đầy dày vò, như muốn dùng sự nhục nhã này để tẩy rửa đi nỗi đau mất đi người yêu trong lòng mình.
Trong cơn mê loạn, Nhất Ninh cảm nhận được sự tiếp xúc da thịt nóng bỏng, nhưng trái tim cô lại như rơi xuống hầm băng. Cô yêu người đàn ông này suốt mười năm, từ những ngày thanh xuân rực rỡ đến khi trưởng thành, cô đã luôn dõi theo bóng lưng anh. Cô đã từng nghĩ, chỉ cần cô chân thành, chỉ cần cô ở bên cạnh, trái tim đá của anh rồi cũng sẽ có ngày tan chảy. Nhưng cô đã lầm. Khoảng cách giữa cô và anh không phải là một tờ giấy kết hôn, mà là mạng sống của một người con gái mang tên Lâm Dao.
“Đau không?” – Anh thì thầm bên tai cô, hơi thở nồng mùi rượu phả vào làn da cổ trắng ngần, nhưng lời nói lại sắc lạnh như dao găm. – “Nỗi đau này chưa bằng một phần nghìn những gì Lâm Dao đã phải chịu đựng dưới vực sâu đó. Thẩm Nhất Ninh, đây mới chỉ là bắt đầu thôi. Tôi sẽ khiến mỗi ngày cô sống ở Lục gia đều là sự dằn vặt khôn cùng.”
Nhất Ninh nhắm nghiền mắt, để mặc nước mắt lặng lẽ lăn dài, thấm ướt gối đỏ. Cô không hút thuốc, không uống rượu, luôn sống đúng mực với tư cách một tiểu thư khuê các, nhưng giờ đây cô lại thấy mình bẩn thỉu hơn bất cứ ai. Đêm tân hôn dài dằng dặc như một thế kỷ, cô bị anh kéo vào địa ngục của dục vọng và thù hận, cho đến khi lịm đi vì kiệt sức.
Sáng hôm sau, khi ánh bình minh ló rạng bên ngoài khung cửa sổ cao kịch trần, Nhất Ninh tỉnh dậy với thân thể rã rời, đau nhức như vừa bị một cỗ xe nghiến qua. Vị trí bên cạnh cô đã trống rỗng, hơi ấm từ lâu đã tan biến, chỉ còn lại sự xộc xệch của tấm ga giường tố cáo sự kịch liệt của đêm qua.
Trên chiếc gối kê đầu, một tờ chi phiếu trị giá hai mươi tỷ cùng một tờ giấy nhắn viết bằng nét chữ cứng cỏi, lạnh lùng: “Tiền thù lao đêm qua của cô. Ra ngoài thì nhớ giữ thể diện cho Lục gia, đừng để bộ dạng thảm hại này làm bẩn mắt người khác.”
Nhất Ninh cười khổ, bàn tay run rẩy cầm tờ chi phiếu lên rồi xé vụn. Anh coi cô là gì? Một món hàng? Hay một công cụ để phát tiết?
Cửa phòng gõ nhẹ, quản gia Lâm bước vào với một khay trà, trên đó đặt một bát thuốc đen đặc, bốc lên mùi thuốc đông y nồng nặc và đắng ngắt.
“Thiếu phu nhân, Thiếu gia dặn người phải uống hết bát thuốc này trước khi xuống lầu.” – Quản gia Lâm cúi đầu, giọng nói không chút cảm xúc.
Nhất Ninh nhìn bát thuốc, trái tim vốn đã chằng chịt vết thương lại một lần nữa bị bóp nghẹt. Cô biết đây là gì. Lục Cận Ngôn thậm chí còn không cho cô một tia hy vọng nhỏ nhoi nhất về một đứa trẻ. Anh ghét cô đến mức không muốn bất cứ thứ gì liên quan đến dòng máu của cô tồn tại trong cuộc đời anh.
Cô bưng bát thuốc lên, vị đắng chát xộc thẳng vào cổ họng, xuống tận dạ dày, khiến cô muốn nôn mửa nhưng lại phải cố nuốt xuống. Từng ngụm, từng ngụm một, cô uống như uống chính những cay đắng của cuộc đời mình.
Vừa đặt bát xuống, điện thoại của cô trên bàn trang điểm bỗng rung lên liên hồi. Là một dãy số lạ. Nhất Ninh chần chừ một chút rồi mở ra. Một loạt hình ảnh hiện lên khiến đồng tử cô co rụt lại, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.
Trong hình là bối cảnh một phòng bệnh VIP sang trọng. Lục Cận Ngôn – người chồng vừa mới rời giường của cô – đang quỳ bên cạnh một chiếc giường bệnh, đôi bàn tay luôn lạnh lùng với cô lúc này lại đang nâng niu bàn tay của một cô gái trẻ. Cô gái đó có khuôn mặt xanh xao nhưng vẫn toát lên vẻ thanh thoát, yếu đuối khiến người ta muốn che chở.
Đó là Lâm Dao. Người em họ đã mất tích sau vụ tai nạn xe hơi ba năm trước, người mà mọi người đều tin rằng đã chết.
Kèm theo những bức ảnh là một dòng tin nhắn đầy khiêu khích: “Chị họ, cảm giác làm Lục phu nhân thay tôi có tốt không? Cận Ngôn nói đêm qua anh ấy rất ghê tởm chị. Chị thắng được danh phận, nhưng anh ấy mãi mãi thuộc về tôi. Chào mừng chị đến với địa ngục mà tôi đã cất công chuẩn bị.”
Nhất Ninh bàng hoàng ngã ngồi xuống ghế. Toàn thân cô run rẩy như lá rụng trước gió. Lâm Dao còn sống? Nếu cô ta còn sống, tại sao lại chọn đúng ngày hôm nay để xuất hiện? Tại sao Lục Cận Ngôn biết mà lại không nói với cô?
Một sự thật tàn khốc hiện ra trước mắt: Cuộc hôn nhân này vốn dĩ không phải là sự cứu vãn cho Thẩm gia, mà là một cái bẫy. Lục Cận Ngôn muốn đưa cô vào nhà họ Lục, danh chính ngôn thuận biến cô thành bia đỡ đạn cho Lâm Dao, để anh ta có thể công khai giày vò cô mà không ai có thể can thiệp.
Nhất Ninh nhìn mình trong gương, đôi mắt sưng mọng, trên cổ vẫn còn những dấu vết hoan lạc tím đỏ mà anh để lại. Cô thấy mình thật nực cười, thật thảm hại. Cô đã dùng cả tuổi thanh xuân để yêu một người, để rồi nhận lại một ván cờ mà ở đó cô là quân cờ duy nhất bị hy sinh.
Phía dưới lầu, tiếng cười nói của mẹ chồng cô – bà Lục – vọng lên. Bà vốn dĩ cũng không ưa gì Nhất Ninh, bà chỉ cần tiền từ Thẩm gia để lấp vào lỗ hổng ngân sách của tập đoàn. Nhất Ninh biết, từ giây phút này, mỗi hơi thở của cô trong căn nhà này đều sẽ bị bóp nghẹt bởi sự ghẻ lạnh, sự tính toán và lòng thù hận.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com