Chương 2
Nhất Ninh bước xuống lầu khi đồng hồ vừa điểm mười giờ sáng. Từng bước chân của cô nặng nề như đeo chì, cơn đau âm ỉ nơi thắt lưng vẫn không ngừng nhắc nhở về sự thô bạo của người đàn ông đó đêm qua. Ở phòng khách, tiếng cười nói dịu dàng lạ lẫm vang lên, khác hẳn với không khí u ám thường ngày của Lục gia.
“Cận Ngôn, anh đừng ép em ăn nhiều thế, em không sao mà.”
Giọng nói ấy thanh tao, yếu ớt như tiếng chuông gió, nhưng khi lọt vào tai Nhất Ninh, nó lại giống như tiếng sấm nổ ngang tai. Cô đứng sững lại ở bậc cầu thang cuối cùng. Trên chiếc ghế sofa bằng da đắt tiền, Lục Cận Ngôn đang ngồi đó, nhưng không phải với vẻ mặt lãnh khốc thường ngày. Anh đang cẩn thận gọt từng miếng táo, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và che chở dành cho người con gái bên cạnh.
Lâm Dao. Cô ta quả nhiên đã xuất hiện.
Cô ta mặc một chiếc váy trắng thuần khiết, mái tóc dài xõa ngang vai, khuôn mặt tái nhợt càng làm nổi bật vẻ đẹp mong manh như sương khói. Vừa nhìn thấy Nhất Ninh, Lâm Dao khẽ giật mình, đôi mắt to tròn lập tức phủ một lớp sương mờ ảo, trông vô cùng đáng thương.
“Chị… chị Nhất Ninh…”
Lục Cận Ngôn lập tức quay đầu lại. Ngay khi nhìn thấy Nhất Ninh, sự dịu dàng trong mắt anh biến mất như chưa từng tồn tại, thay vào đó là sự chán ghét đến tột cùng.
“Xuống rồi sao? Xuống rồi thì qua đây chào hỏi Lâm Dao đi. Từ hôm nay, cô ấy sẽ dọn vào đây sống ở phòng khách cạnh phòng chúng ta để tôi tiện chăm sóc.”
Nhất Ninh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, giọng cô run lên:
“Anh nói cái gì? Cô ấy là em họ của tôi, nhưng đây là nhà của chúng ta, là phòng tân hôn của chúng ta! Anh đưa cô ấy vào đây là có ý gì?”
“Nhà của chúng ta?” – Lục Cận Ngôn cười nhạt, đứng dậy tiến về phía cô. Anh cao lớn, bóng đen của anh bao trùm lấy cô, tạo ra một áp lực bóp nghẹt – “Thẩm Nhất Ninh, đừng quên vị trí này cô có được là nhờ cái chết giả của cô ấy. Bây giờ cô ấy trở về, tôi để cô giữ lại cái danh hiệu Lục phu nhân đã là sự ban ơn lớn nhất rồi. Cô ấy vì tai nạn mà sức khỏe suy kiệt, cần người chăm sóc 24/24, tôi không để cô ấy ở cạnh mình thì để ở đâu?”
“Nhưng cô ta có nhà, có cha mẹ!” – Nhất Ninh quát lên, nước mắt uất ức trào ra.
“Chị Nhất Ninh, xin chị đừng trách anh Cận Ngôn.” – Lâm Dao lúc này mới yếu ớt lên tiếng, cô ta cố gắng đứng dậy nhưng rồi lại lảo đảo ngã vào lòng Lục Cận Ngôn. Anh lập tức vòng tay ôm chặt lấy cô ta, động tác tự nhiên đến mức khiến tim Nhất Ninh vỡ vụn – “Tại em… tại em không tốt. Em không nên trở về vào lúc này làm phiền anh chị. Em đi là được chứ gì…”
“Em không đi đâu cả!” – Cận Ngôn gắt khẽ, ánh mắt anh nhìn Nhất Ninh đầy đe dọa – “Kẻ phải đi, nếu muốn, là người khác.”
Bữa trưa hôm đó là một màn kịch dày vò tâm can. Mẹ chồng cô, bà Lục, vốn luôn lạnh nhạt với Nhất Ninh nay lại liên tục gắp thức ăn cho Lâm Dao, hỏi han ân cần. Nhất Ninh ngồi đó, như một kẻ thừa thãi trong chính ngôi nhà mình vừa mới bước chân vào làm chủ.
“Nhất Ninh này.” – Bà Lục đột nhiên lên tiếng, giọng điệu mang theo sự ra lệnh – “Dao Dao sức khỏe kém, thuốc đông y của nó cần người sắc rất kỹ. Tôi thấy cô rảnh rỗi, từ chiều nay hãy nhận việc này đi. Đừng để người làm làm, họ không cẩn thận đâu.”
Nhất Ninh siết chặt đôi đũa trong tay:
“Mẹ, con là con dâu nhà này, không phải người hầu.”
“Cô…” – Bà Lục biến sắc.
“Chỉ là sắc thuốc thôi mà, cô làm như tôi bảo cô đi chết không bằng?” – Lục Cận Ngôn lạnh lùng cắt ngang – “Hay là cô sợ cô ấy khỏe lại thì vị trí của cô sẽ lung lay?”
Sự dày vò không dừng lại ở đó. Buổi chiều, khi Nhất Ninh đang đứng trong bếp sắc thuốc theo yêu cầu, Lâm Dao chậm rãi bước vào. Cô ta không còn vẻ yếu đuối như lúc nãy trước mặt Cận Ngôn. Đôi mắt cô ta sắc sảo, mang theo sự thâm độc và đắc thắng.
“Chị họ, chị vất vả rồi.” – Lâm Dao dựa lưng vào kệ bếp, tay nghịch lọn tóc – “Chị có biết tại sao ba năm qua em không xuất hiện không? Vì Cận Ngôn bảo em hãy chờ. Chờ đến khi Thẩm gia của chị sắp phá sản, chờ đến khi chị tuyệt vọng nhất phải cầu xin anh ấy cưới, lúc đó em trở về mới là đòn kết liễu đau đớn nhất dành cho chị.”
Nhất Ninh bàng hoàng, chiếc quạt trên tay rơi xuống sàn:
“Cô nói dối! Cận Ngôn không phải hạng người như vậy!”
“Anh ấy yêu em, chị hiểu không? Yêu đến mức sẵn sàng biến chị thành một món đồ chơi để em mua vui.” – Lâm Dao tiến sát lại, thì thầm – “Chị có biết bát thuốc tránh thai sáng nay chị uống không? Thực ra nó không chỉ là thuốc tránh thai đâu… nó có chứa thành phần khiến tử cung chị suy yếu dần. Cận Ngôn nói, anh ấy không muốn người phụ nữ như chị có cơ hội mang thai dòng máu của anh ấy dù chỉ là một giây.”
“Câm miệng! Cô câm miệng lại cho tôi!”
Trong cơn điên loạn và đau đớn, Nhất Ninh vung tay muốn đẩy Lâm Dao ra xa. Nhưng cô ta chỉ chờ có thế. Ngay khi tay Nhất Ninh vừa chạm vào vai, Lâm Dao tự ngã nhào về phía sau, kéo theo cả siêu thuốc đang sôi sùng sục trên bếp.
“Aaaaa!”
Tiếng hét thảm thiết của Lâm Dao vang dội cả căn biệt thự. Nước thuốc nóng bỏng đổ lên tay cô ta, khói bốc nghi ngút. Đúng lúc đó, Lục Cận Ngôn lao vào bếp.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh không cần hỏi một câu, lập tức lao đến tát mạnh vào mặt Nhất Ninh một cú trời giáng. Cú tát mạnh đến mức Nhất Ninh ngã nhào, khóe môi lập tức rướm máu, tai cô ù đi.
“Con đàn bà rắn độc! Cô dám ra tay với cô ấy ngay trong nhà tôi?”
“Không… em không có… cô ta tự ngã…” – Nhất Ninh ôm mặt, giọng nói lạc đi trong tiếng nấc.
Lục Cận Ngôn không thèm nghe, anh bế xốc Lâm Dao đang khóc lóc thảm thiết lên, trước khi đi còn bỏ lại một câu nói khiến Nhất Ninh hoàn toàn sụp đổ:
“Nếu tay cô ấy có sẹo, tôi sẽ chặt đứt đôi bàn tay bẩn thỉu của cô để đền mạng. Thẩm Nhất Ninh, cô đợi đấy!”
Đêm đó, Lục Cận Ngôn không về phòng tân hôn. Anh ở lại phòng bên cạnh để chăm sóc Lâm Dao. Nhất Ninh ngồi cô độc trong bóng tối, nhìn qua bức tường ngăn cách, nơi chồng mình đang dỗ dành người đàn bà khác. Cô đưa tay sờ lên bụng mình, nơi vừa mới nạp vào bát thuốc độc địa theo lời Lâm Dao nói. Cơn đau co thắt từ tử cung bắt đầu ập đến, dữ dội và tàn nhẫn như muốn xé nát cô ra.
Cô không biết rằng, ở phòng bên cạnh, Lâm Dao đang mỉm cười đắc ý trong vòng tay Cận Ngôn, còn anh, đôi mắt nhìn vào khoảng không tối om, ẩn chứa một kế hoạch còn đáng sợ hơn gấp bội.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com