Chương 6
Một năm sau.
Tòa nhà Lục thị từng là biểu tượng của sự phồn vinh giờ đây đã đổi chủ, tấm biển tên “Thẩm thị” rực rỡ dưới ánh nắng như một minh chứng cho sự hồi sinh từ đống tro tàn. Lâm Dao đã phát điên sau chuỗi ngày bị giam cầm trong sự sợ hãi và tác dụng phụ của thuốc, hiện đang sống những ngày còn lại trong một viện tâm thần biệt lập, nơi mỗi ngày cô ta đều gào thét vì ảo giác thấy một đứa trẻ đỏ hỏn đến đòi mạng.
Nhưng kẻ thảm hại nhất vẫn là Lục Cận Ngôn.
Anh không chết, đúng như ý nguyện của Nhất Ninh. Thuốc của cô khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết để cảm nhận từng cơn đau co thắt trong tim. Mỗi ngày, đúng mười hai tiếng, anh quỳ trước di ảnh của cha Nhất Ninh tại ngôi nhà cũ của Thẩm gia. Đôi chân anh đã sớm chai sạn, khuôn mặt hốc hác, đôi bàn tay vốn dĩ chỉ biết ký những hợp đồng bạc tỷ giờ đây đầy những vết sẹo do chính anh tự rạch mỗi khi nỗi nhớ và tội lỗi vượt quá sức chịu đựng.
Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ hạn một năm.
Nhất Ninh xuất hiện tại Thẩm gia. Cô mặc một bộ váy lụa trắng đơn giản, thanh khiết như lần đầu anh gặp cô mười năm trước. Lục Cận Ngôn ngước nhìn, đôi mắt vốn dĩ đã khô cạn nước mắt bỗng chốc rực lên một tia hy vọng cuối cùng.
“Nhất Ninh… một năm rồi. Anh đã làm đúng những gì em nói. Anh… anh có thể xin em một cơ hội để bắt đầu lại không? Dù là người làm, hay nô lệ của em cũng được…”
Nhất Ninh lặng lẽ nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Anh ta không còn là Lục tổng kiêu ngạo của ngày xưa, chỉ là một cái xác không hồn đang bấu víu vào một hy vọng hão huyền. Cô chậm rãi lấy từ trong túi xách ra một chiếc hộp nhỏ, đặt lên bàn.
“Cận Ngôn, anh còn nhớ chiếc lọ này không?”
Đó là chiếc lọ đựng tro cốt của đứa trẻ chưa kịp chào đời mà cô đã bí mật giữ lại. Ánh mắt Lục Cận Ngôn run rẩy.
“Sự tha thứ mà anh muốn, tôi không có quyền cho. Người có quyền tha thứ cho anh, đã nằm lại trong chiếc lọ này và dưới nấm mồ của cha tôi rồi.”
Cô tiến lại gần, ngón tay thanh mảnh nâng cằm anh lên, nhưng trong mắt không hề có một chút tình ý nào:
“Anh hỏi tôi có thể bắt đầu lại không? Được thôi. Nếu anh có thể khiến thời gian quay ngược lại đêm tân hôn đó, nếu anh có thể khiến hơi ấm trở lại trong cơ thể đứa trẻ này, và nếu anh có thể khiến cha tôi mở mắt nhìn tôi một lần nữa… thì lúc đó, tôi sẽ yêu anh.”
“Nhất Ninh… đừng tàn nhẫn như vậy…” – Cận Ngôn gục đầu xuống sàn, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ vụn.
“Tàn nhẫn?” – Nhất Ninh đứng dậy, bóng lưng cô đổ dài trên mặt đất – “So với những gì anh đã làm, tôi thấy mình vẫn còn quá dịu dàng. Lục Cận Ngôn, một năm qua tôi để anh sống là để anh hiểu: Cái chết là sự giải thoát, còn sống mà nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác, nhìn những gì mình từng có tan biến thành mây khói, đó mới là hình phạt cao nhất.”
Phía ngoài cổng, tiếng còi xe vang lên. Cố Thừa Trạch bước vào, tự nhiên vòng tay qua eo Nhất Ninh, đặt lên trán cô một nụ hôn dịu dàng.
“Xong chưa em? Chúng ta còn chuyến bay đến Paris dự lễ cưới của chúng mình.”
Nhất Ninh mỉm cười, một nụ cười chân thật và rạng rỡ nhất mà Lục Cận Ngôn từng thấy. Cô gật đầu, quay sang nói lời cuối cùng với người đàn ông đang quỳ trên sàn:
“Cận Ngôn, từ nay về sau, đừng tìm tôi nữa. Tôi đã xóa sạch anh khỏi cuộc đời mình. Khoản nợ máu anh đã trả bằng một năm dằn vặt này, coi như thanh thản. Nhưng tình cảm mười năm của tôi dành cho anh… nó đã chết cùng đứa trẻ đó rồi. Vĩnh biệt.”
Họ rời đi, bỏ lại Lục Cận Ngôn trong căn nhà trống trải. Anh điên cuồng lao theo, nhưng đôi chân quỳ lâu ngày đã khuỵu xuống ngay bậc cửa. Anh trơ mắt nhìn chiếc xe chở người con gái anh yêu nhất rời xa, mang theo cả ánh sáng duy nhất của cuộc đời anh.
Gió lạnh thổi qua, làm rung rinh di ảnh trên bàn thờ. Lục Cận Ngôn ôm lấy chiếc hộp tro cốt lạnh lẽo vào lòng, cười như điên dại rồi lại khóc nấc lên. Anh nhận ra, sự trả thù đau đớn nhất không phải là lấy mạng người, mà là ban cho họ sự sống trong một thế giới vĩnh viễn không có tình yêu.
Bình minh ló rạng trên bầu trời, nhưng với Lục Cận Ngôn, bóng tối chỉ vừa mới bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com