Chương 5
Lục gia chìm trong không khí tang tóc dù không có đám tang nào diễn ra. Lục Cận Ngôn ngồi trong phòng làm việc tối om, xung quanh là hàng chục chai rượu rỗng. Trên màn hình máy tính vẫn là đoạn video quay lại cảnh Nhất Ninh bị cưỡng ép lấy máu ba tháng trước. Anh cứ xem đi xem lại, mỗi lần nhìn thấy vũng máu dưới chân cô, tim anh như có hàng ngàn mũi kim đâm vào.
Dưới tầng hầm, tiếng gào thét của Lâm Dao đã khản đặc. Lục Cận Ngôn không đưa cô ta đến cảnh sát ngay lập tức. Anh muốn cô ta phải nếm trải cảm giác bị giam cầm, bị bỏ rơi và bị giày vò y như cách cô ta đã làm với Nhất Ninh.
“Cho cô ta uống bát thuốc đông y đó đi.” – Giọng Lục Cận Ngôn lạnh lùng vang lên qua bộ đàm – “Mỗi ngày một bát, loại đắng nhất, độc nhất mà cô ta đã từng chuẩn bị cho Nhất Ninh.”
Anh đứng dậy, loạng choạng bước ra khỏi nhà. Anh cần gặp cô. Dù bị khinh bỉ, dù bị sỉ nhục, anh cũng phải nhìn thấy cô.
Tại sảnh tòa nhà tập đoàn tài chính phương Nam, Lục Cận Ngôn đứng đợi suốt mười tiếng đồng hồ dưới cơn mưa tầm tã. Thân hình cao lớn vốn dĩ oai phong giờ đây trông xơ xác, chiếc áo sơ mi ướt sũng dán chặt vào người. Khi chiếc xe sang trọng của Cố Thừa Trạch trờ tới, anh lập tức lao ra.
“Nhất Ninh! Anh xin em… cho anh nói chuyện một chút thôi!”
Cố Thừa Trạch bước xuống xe, che ô cho Nhất Ninh. Cô bước ra, đôi giày cao gót sang trọng dừng lại ngay trước mũi giày ướt đẫm nước mưa của Cận Ngôn. Cô nhìn anh, ánh mắt không có lấy một tia căm hận, chỉ có sự thờ ơ lạnh lẽo – thứ cảm xúc còn đáng sợ hơn cả thù hận.
“Lục tổng, anh chặn đường xe của tôi là có ý gì?”
“Nhất Ninh, anh biết lỗi rồi… Những gì Lâm Dao làm, những gì anh đã gây ra cho em… Anh sẽ bù đắp. Thẩm gia, cổ phần, anh sẽ trả lại hết, thậm chí cả mạng sống này anh cũng giao cho em. Xin em đừng đi cùng hắn ta…” – Lục Cận Ngôn quỳ sụp xuống giữa làn mưa, bàn tay run rẩy định nắm lấy gấu váy của cô.
Nhất Ninh khẽ lùi lại, tránh né sự chạm vào bẩn thỉu đó:
“Bù đắp? Lục Cận Ngôn, anh định bù đắp thế nào cho đứa con chưa kịp hình thành của tôi? Anh định trả lại mạng sống cho cha tôi bằng cách nào? Tiền bạc và cổ phần của Lục gia, tôi sẽ tự tay lấy, không cần anh ban phát.”
Cô cúi người xuống, giọng nói nhẹ như gió thoảng nhưng lại nặng tựa ngàn cân:
“Anh biết không, đêm tân hôn đó, tôi đã từng cầu nguyện rằng dù anh không yêu tôi, chỉ cần anh cho tôi một chút tôn nghiêm, tôi sẽ dùng cả đời để bảo vệ anh. Nhưng chính anh đã tự tay đập nát niềm tin đó. Bây giờ anh quỳ ở đây cho ai xem? Cho sự hối hận muộn màng của anh hay cho lương tâm đang bị cắn rứt?”
“Nhất Ninh… anh yêu em… bây giờ anh mới nhận ra người anh yêu là em…” – Cận Ngôn nghẹn ngào, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt.
“Yêu sao?” – Nhất Ninh bật cười, nụ cười thê lương – “Tình yêu của anh quá đắt, tôi không trả nổi bằng máu và mạng sống nữa rồi. Cận Ngôn, nhìn tôi này. Tôi của bây giờ, không có tim, không có cảm xúc. Anh muốn cầu xin sự tha thứ? Được thôi, vậy anh hãy nếm thử cảm giác của tôi năm đó.”
Nhất Ninh lấy từ trong túi xách ra một chiếc lọ nhỏ, ném xuống trước mặt anh:
“Đây là loại thuốc khiến người ta rơi vào ảo giác về nỗi đau thể xác mà không bao giờ chết được. Anh uống hết nó đi, mỗi ngày quỳ trước ảnh thờ của cha tôi mười hai tiếng. Nếu anh làm được một năm, tôi sẽ cân nhắc việc nhìn anh thêm một lần.”
Lục Cận Ngôn nhìn chiếc lọ, không một chút do dự, anh mở nắp và uống cạn. Cơn đau lập tức ập đến, như có hàng ngàn con dao đang lóc xương thịt, nhưng anh vẫn cố mỉm cười:
“Chỉ cần em muốn… việc gì anh cũng làm…”
Nhất Ninh không nhìn thêm một giây nào, cô quay người bước vào tòa nhà cùng Cố Thừa Trạch. Trong xe, Cố Thừa Trạch hỏi:
“Cô thực sự định tha cho hắn sau một năm sao?”
“Tha thứ?” – Ánh mắt Nhất Ninh nhìn ra cửa sổ, nơi bóng dáng Lục Cận Ngôn đang gục ngã dưới mưa – “Trên đời này có những thứ chết đi rồi là vĩnh viễn không thể hồi sinh. Tôi chỉ muốn hắn hiểu, sự dày vò thực sự không nằm ở thể xác, mà nằm ở chỗ phải nhìn người mình yêu nhất hận mình đến xương tủy, mà bản thân lại không cách nào chết đi được.”
Trong khi đó, ở Lục gia, bà Lục đang phát điên vì cổ phiếu công ty rớt giá thảm hại. Nhất Ninh đã bí mật thu mua nợ xấu và bắt đầu quá trình thâu tóm thù địch. Từng bước một, cô đang lột sạch lớp vỏ hào nhoáng của gia đình đã từng chà đạp cô.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com