Chương 1
Ngày cô ký tên, gió ngoài cửa sổ vẫn thổi đều như mọi ngày, ánh nắng rơi lên mặt kính bàn làm việc thành những mảnh sáng mỏng, lạnh, sắc như dao. Tần Sơ Dã cúi đầu nhìn trang giấy, nhìn dòng chữ “Chuyển nhượng quyền sở hữu” nằm chễm chệ giữa những điều khoản dài dằng dặc, nhìn chỗ trống cuối cùng chờ chữ ký của mình, rồi bất giác mỉm cười, một nụ cười vừa tin tưởng vừa mệt mỏi, giống như người vừa đi qua một cơn bão mà vẫn cố tin bầu trời sẽ quang đãng.
“Chỉ là thủ tục thôi.” Giọng của Lục Tri Hành ở bên kia bàn, trầm và ổn, cách anh ta nói chuyện luôn khiến người khác cảm thấy mình đang được bảo vệ. “Anh đã nói rồi, công ty cần tái cấu trúc để tránh rủi ro. Em ký xong, mọi thứ sẽ ổn.”
Cô đưa mắt lên nhìn anh ta. Người đàn ông sắp trở thành chồng cô, bộ vest xám đậm chỉnh tề, cà vạt cài ngay ngắn, ánh mắt nhìn cô không hề dao động. Nếu không phải cô đã yêu anh ta quá lâu, có lẽ cô sẽ nhận ra trong sự bình tĩnh đó có một thứ lạnh lẽo hơn cả sự xa cách. Nhưng Tần Sơ Dã lúc này chỉ thấy mình may mắn: trong những biến động của đời người, có ai đó đứng yên như một cột mốc để cô bấu víu.
Bên cạnh anh ta là Tần Uyển Nhi, em gái ruột của cô, áo trắng đơn giản, tóc buộc thấp, đôi mắt hơi đỏ như vừa khóc. Uyển Nhi đặt tay lên tay cô, lòng bàn tay mềm và ấm, siết nhẹ.
“Chị, em xin lỗi…” Uyển Nhi nghẹn ngào, giọng run run. “Nếu không phải vì em… nếu không phải vì em sức khỏe cứ thế này, anh Tri Hành đã không phải chạy ngược chạy xuôi, chị cũng không phải chịu áp lực… Em không muốn trở thành gánh nặng.”
Tần Sơ Dã quay sang, nhìn đôi mắt trong veo ấy, nhìn vẻ yếu ớt ấy, nhìn dáng vẻ em gái cô tự trách. Cô bỗng thấy cổ họng mình cay. Từ nhỏ đến lớn, Uyển Nhi luôn là người đứng sau lưng cô, gọi cô là “chị” với tất cả niềm tin. Cô từng nghĩ, trên đời này, không ai có thể phản bội cô ngoài người dưng.
“Đừng nói vậy.” Sơ Dã dịu giọng. “Chị là chị của em.”
Uyển Nhi cúi đầu, những sợi tóc con rơi xuống trán, che đi ánh nhìn. “Chị ký đi… để anh ấy yên tâm. Anh ấy vì chị mà mệt quá rồi.”
Bên kia bàn, người phụ nữ trung niên mặc áo khoác màu be nhẹ, trang điểm tinh tế, là mẹ của cô, Tần phu nhân. Bà đẩy tách trà về phía cô như thể đang đẩy một quyết định.
“Sơ Dã.” Bà nói, giọng mềm nhưng có lực. “Con sắp cưới rồi, còn tính toán gì nữa. Tri Hành lo cho tương lai của hai đứa, con nên hiểu.”
Cha cô ngồi cạnh, không nói nhiều, chỉ gật đầu, ánh mắt nặng nề như thể đã cân nhắc kỹ. “Nghe lời mẹ con. Con gái lớn rồi.”
Tần Sơ Dã nghe từng câu từng chữ. Chúng nối lại thành một sợi dây thòng lọng mềm mại, siết chặt mà không đau ngay, khiến người ta còn tưởng đó là ôm ấp.
Luật sư đặt cây bút trước mặt cô. “Tần tiểu thư, mời cô ký ở đây, và ở đây nữa.”
Cô cầm bút, đầu bút chạm giấy. Ngay khoảnh khắc ấy, điện thoại trên bàn rung lên một cái, màn hình sáng. Một dòng thông báo hiện thoáng qua, không có âm thanh, nhưng đủ để mắt cô vô thức liếc.
Một tin nhắn từ một số lạ: “Nếu cô tin anh ta, cô sẽ mất hết. Đừng ký.”
Tần Sơ Dã khựng lại. Cảm giác như có giọt nước lạnh rơi thẳng vào gáy. Cô nhìn thêm một lần, tin nhắn đã biến mất khỏi màn hình vì máy tự khóa. Cô ngẩng lên, nhìn Lục Tri Hành.
Anh ta vẫn bình thản. Đôi mắt đen sâu như mặt nước không gợn.
“Em sao vậy?” anh ta hỏi, giọng dịu. “Mệt à?”
Uyển Nhi nghiêng người, lo lắng nhìn cô. “Chị… chị ổn không?”
Tần Sơ Dã hít một hơi. Từ số lạ. Một câu đe dọa vô căn cứ. Trong khi trước mặt cô là vị hôn phu, là em gái, là bố mẹ. Những người cô tin. Cô tự mắng mình đa nghi, tự thuyết phục rằng mọi chuyện chỉ là áp lực trước hôn lễ.
Cô đặt bút xuống, ký tên.
Nét chữ của cô vốn đẹp, sắc, có khí chất. Nhưng hôm nay nó lại giống như một nhát dao cắt đôi đời cô mà cô không biết.
Luật sư thu lại hồ sơ, gật đầu. “Hoàn tất.”
Lục Tri Hành đứng dậy, bước vòng qua bàn, cúi xuống hôn lên trán cô. Nụ hôn nhẹ, đúng chuẩn mực, không mang hơi thở nóng, không có sự vội vã của người đàn ông yêu đến phát điên. Nhưng trước giờ, anh ta luôn như vậy. Lý trí, kiềm chế, khiến cô tin anh ta là chỗ dựa đáng tin nhất.
“Cảm ơn em.” Anh ta nói sát bên tai cô. “Chờ anh xử lý xong. Hôn lễ sẽ không thay đổi.”
Tần Sơ Dã gật đầu. “Em tin anh.”
Câu nói vừa dứt, Uyển Nhi cũng đứng dậy, ôm lấy cô. Em gái cô ôm rất chặt, như thể muốn trốn vào người cô, giọng nức nở. “Chị tốt quá… Em không biết lấy gì trả cho chị…”
Tần Sơ Dã vỗ lưng Uyển Nhi. “Đừng nghĩ nhiều. Chị làm vì gia đình.”
Lúc ra khỏi văn phòng công chứng, trời đã chuyển âm u. Gió lạnh hơn ban nãy. Cô kéo áo khoác, đi song song với Lục Tri Hành. Anh ta nói về kế hoạch trăng mật, nói về biệt thự mới, nói về tương lai như thể mọi thứ đã an bài. Cô vừa nghe vừa mỉm cười, trong lòng có một vệt bất an mỏng, như sợi tóc vướng trong cổ họng, nuốt không trôi.
Khi đến bãi xe, điện thoại cô lại rung. Lần này là cuộc gọi đến từ một số lạ.
Cô nhìn màn hình. Chần chừ một giây.
Lục Tri Hành nhìn cô. “Ai vậy?”
“Em không biết.” Cô bắt máy, đưa lên tai. “A lô?”
Đầu dây bên kia im lặng vài nhịp. Rồi một giọng nam thấp, khàn nhẹ, như bị nhiễu sóng, nói từng chữ rõ ràng.
“Cô Tần, cô vừa ký rồi phải không.”
Tim cô giật mạnh. “Anh là ai?”
“Đừng hỏi tôi là ai.” Giọng nói ấy không vội, như người đứng trên cao nhìn xuống. “Cô chỉ cần biết, thứ cô vừa ký không phải ‘thủ tục’. Đó là bản án.”
Tần Sơ Dã lạnh cả người. “Anh nói gì?”
Bên cạnh, Lục Tri Hành hơi nhíu mày. “Sơ Dã?”
Cô đưa tay ra hiệu cho anh ta đợi, nhưng ngón tay cô đang run.
Giọng nói kia tiếp tục: “Cô có mười lăm phút. Về nhà kiểm tra két sắt của cô. Nếu cô còn kịp mở nó, cô sẽ hiểu.”
“Anh…” Cô chưa kịp hỏi thêm, đầu dây đã ngắt.
Cô đứng chết lặng. Không khí xung quanh như đặc lại.
Lục Tri Hành nhìn cô, ánh mắt tối hơn. “Ai?”
“Một số lạ.” Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng giọng vẫn lộ ra một chút đứt gãy. “Họ nói… bảo em về nhà kiểm tra két sắt.”
“Két sắt?” Anh ta lặp lại, như thể không hiểu. Rồi anh ta cười nhẹ. “Có lẽ trò đùa thôi. Dạo này lừa đảo nhiều.”
Uyển Nhi cũng cười gượng. “Chị, chắc là ai đó trêu. Chị đừng sợ.”
Nhưng Tần Sơ Dã lại không thể cười. Cảm giác bất an trong ngực cô bỗng nở ra như vết nứt trên kính. Cô nhớ đến tin nhắn lúc nãy. Nhớ đến sự vội vã của họ khi thúc cô ký. Nhớ đến ánh mắt mẹ cô khi nói “đừng tính toán”.
“Em muốn về nhà.” Cô nói, không nhìn ai, chỉ nắm chặt dây túi. “Bây giờ.”
Lục Tri Hành nhìn cô vài giây. “Được.” Anh ta mở cửa xe. “Anh đưa em về.”
Trên đường, thành phố mờ trong mưa phùn. Đèn đường kéo dài thành những vệt vàng nhòe, giống như ký ức sắp bị xóa. Cô ngồi ghế phụ, tay đặt lên bụng, móng tay bấm vào lòng bàn tay đến đau mà vẫn không thấy đủ. Lục Tri Hành lái xe rất vững, thỉnh thoảng quay sang nhìn cô như kiểm tra một thứ gì đó. Uyển Nhi ngồi ghế sau, im lặng bất thường.
Đến nhà, Tần Sơ Dã lao thẳng vào phòng làm việc. Két sắt của cô đặt sau bức tranh treo tường, khóa bằng mật mã cô tự đặt. Cô run tay kéo tranh ra, nhập mã.
Màn hình hiện đỏ: “Sai mật khẩu.”
Cô sững người.
Cô nhập lại. Sai.
Cô nhập lại lần thứ ba. Sai.
Một mồ hôi lạnh chạy dọc sống lưng. Két sắt bắt đầu phát ra tiếng bíp cảnh báo, rồi khóa tự động.
Tần Sơ Dã quay phắt lại, nhìn Lục Tri Hành đứng ở cửa. Anh ta không bước vào, chỉ dựa nhẹ vào khung cửa như đang xem một vở kịch.
“Tri Hành…” Cô nói, giọng khàn. “Anh có động vào két sắt của em không?”
Anh ta nhìn cô, ánh mắt không còn ấm. “Em bị sao vậy? Két sắt là của em. Anh động làm gì.”
Cô quay sang Uyển Nhi. “Em có biết mật khẩu của chị không?”
Uyển Nhi giật mình, lùi lại một bước, đôi mắt đỏ hoe. “Chị… chị nghi em à? Em làm sao có thể…”
Tần phu nhân từ phòng khách bước vào, giọng khó chịu. “Con đang làm loạn gì vậy? Chỉ vì một cuộc gọi vô danh mà con nghi cả nhà?”
Cha cô cũng đi theo, mặt trầm xuống. “Sơ Dã, bình tĩnh.”
Bình tĩnh. Lúc nào cũng là “bình tĩnh”. Giống như chỉ cần cô bình tĩnh thì mọi thứ sẽ tự trở lại đúng vị trí. Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô hiểu ra, có những thứ một khi lệch khỏi quỹ đạo thì không bao giờ quay lại.
Cô nhìn họ, từng người một. Vị hôn phu đứng thẳng, em gái đứng sau lưng anh ta, bố mẹ đứng phía sau em gái. Một đội hình hoàn chỉnh.
Không ai đứng về phía cô.
Trong đầu cô, giọng nói lúc nãy vang lên: “Đó là bản án.”
Tần Sơ Dã bước lùi lại, lưng chạm vào bàn làm việc, mắt cô đỏ lên nhưng không rơi nước mắt. “Nếu không ai động vào… vậy tại sao mật khẩu của em sai?”
Lục Tri Hành bước vào một bước, giọng anh ta chậm rãi, từng chữ lạnh như đá. “Vì em quên.”
Cô bật cười, cười đến run. “Em quên?”
“Ừ.” Anh ta nhìn cô, ánh mắt như nhìn một người phiền phức. “Dạo này em bận, em stress. Em quên cũng bình thường.”
Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Anh nói dối.”
Khoảnh khắc ấy, Lục Tri Hành thoáng chững lại, như bị chọc trúng. Rồi anh ta nhếch môi, nụ cười mỏng.
“Dối?” Anh ta lặp lại, như thể nghe một câu chuyện buồn cười. “Sơ Dã, em đừng làm quá. Anh đã nói rồi, tất cả vì tương lai. Em ký rồi, không có đường lui.”
Không có đường lui.
Câu đó như một nhát tát. Tần Sơ Dã đứng im, nghe tiếng tim mình đập dồn, nghe máu dội vào tai.
“Anh vừa nói gì?” Cô hỏi, giọng nhỏ đến mức chính cô cũng không nhận ra. “Không có đường lui… nghĩa là gì?”
Uyển Nhi bỗng bước lên, nhưng lần này không còn vẻ yếu ớt. Em gái cô nhìn cô, ánh mắt lóe lên một tia gì đó rất nhanh, rồi lại biến mất, thay bằng vẻ đáng thương quen thuộc. “Chị… chị đừng làm anh ấy khó xử… Chị đã ký rồi mà…”
Tần Sơ Dã nhìn em gái, cảm giác lạnh chạy từ đầu đến chân. “Uyển Nhi… em đang đứng về phía ai?”
Uyển Nhi cúi đầu, giọng nghẹn. “Em… em chỉ không muốn gia đình tan nát…”
Tần phu nhân quát khẽ. “Đủ rồi! Con có thôi đi không? Sắp cưới còn làm trò!”
Cô quay sang mẹ, cười nhạt. “Mẹ cũng nghĩ con đang làm trò?”
Người phụ nữ ấy nhìn cô, ánh mắt không hề dao động. “Mẹ nghĩ con đang ích kỷ.”
Một chữ “ích kỷ” như đóng dấu lên cả cuộc đời cô. Tần Sơ Dã cảm giác như có thứ gì đó trong ngực mình vỡ ra, không phải nước mắt, mà là niềm tin.
Trong khoảng im lặng ấy, điện thoại cô lại rung. Một tin nhắn mới, từ cùng số lạ.
“Cô mở được két sắt chưa? Nếu chưa, cô hãy nhìn vào ngón tay áp út của Uyển Nhi. Có vết hằn của nhẫn. Và chiếc nhẫn đó không phải của ai khác.”
Tần Sơ Dã ngẩng phắt lên.
Ánh mắt cô khóa chặt vào tay trái của Uyển Nhi.
Uyển Nhi giật mình, lập tức co tay lại sau lưng, nhưng đã muộn. Trên ngón áp út của em gái cô có một vệt hằn mờ, vừa mới tháo nhẫn ra, da còn nhạt màu.
Tần Sơ Dã đứng bất động. Cả người cô như bị dìm vào nước đá.
Lục Tri Hành cũng nhìn thấy. Nhưng anh ta không hề hoảng. Trái lại, anh ta hơi nhếch môi, như thể cuối cùng cũng không cần đóng kịch nữa.
“Thấy rồi à?” Anh ta nói.
Tần Sơ Dã nghe giọng mình khàn đặc. “Hai người…”
Uyển Nhi bật khóc, nhưng lần này tiếng khóc không còn run rẩy mà sắc, như cố tình. “Chị… chị đừng ép em… Em cũng không muốn… nhưng em yêu anh ấy…”
Tần Sơ Dã nhìn em gái mình, nhìn vị hôn phu mình. Mọi thứ bỗng nối lại thành một bức tranh hoàn chỉnh: sự vội vàng, những lời thúc giục, sự đồng thuận của bố mẹ, chiếc két sắt đổi mật khẩu, vết hằn nhẫn.
Cô chợt hiểu, hôm nay không phải ngày cô ký giấy tờ.
Hôm nay là ngày họ ký án tử lên cuộc đời cô.
Tần Sơ Dã chậm rãi đứng thẳng, bàn tay đang run bỗng dừng lại. Ánh mắt cô trở nên bình tĩnh một cách đáng sợ. “Vậy ra… từ đầu đến cuối, em mới là kẻ bị lừa.”
Lục Tri Hành nhìn cô như nhìn một người cuối cùng cũng chịu hiểu bài. “Sơ Dã, em thông minh mà. Đừng khiến mọi chuyện xấu hơn.”
Cô cười, nhưng trong mắt không có chút nhiệt độ nào. “Xấu hơn?” Cô hỏi, từng chữ như rơi xuống đất. “Anh nghĩ… còn có thể xấu hơn sao?”
Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu nặng hạt. Tiếng mưa đập lên kính như tiếng vỗ tay chậm rãi cho một màn kịch thành công.
Tần Sơ Dã nhìn họ, rồi quay người bước ra cửa, không lấy áo, không mang ô. Cô đi thẳng vào mưa, bước chân không hề chậm lại, như thể nếu cô dừng lại một giây, cô sẽ gục xuống ngay tại đó.
Sau lưng cô, giọng mẹ vang lên, lạnh lùng và dứt khoát. “Con đi đâu thì đi. Nhưng đừng hối hận.”
Tần Sơ Dã không quay đầu.
Trong mưa, cô nghe thấy tiếng tim mình đập rõ, như một lời thề.
Cô mất tất cả hôm nay.
Nhưng cô sẽ lấy lại tất cả.
Và lần này, cô sẽ không tin bất kỳ ai nữa.
Chỉ có một điều cô chưa biết: ở một nơi khác, người đàn ông được gọi là “lão ngũ số 1 của đại lục” đang nhìn vào hồ sơ về cô, đầu ngón tay lướt qua bức ảnh chụp cô cười rực rỡ năm hai mươi tuổi, rồi khẽ dừng lại, như thể đã chờ rất lâu.
Anh ta nói với trợ lý một câu, giọng bình thản nhưng sắc như lưỡi dao.
“Ba năm. Để cô ấy trưởng thành. Rồi đưa cô ấy về.”
Cánh cửa trong mưa khép lại. Một chương đời của Tần Sơ Dã vừa bị đẩy vào tận cùng.
Và một chương khác, đẫm lửa, vừa bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com