Chương 2
Đêm đó, Tần Sơ Dã không biết mình đã đi bao lâu trong mưa. Đường phố loang loáng ánh đèn, từng chiếc xe lướt qua bắn nước lên gấu váy, lạnh buốt. Cô không né. Cũng không còn sức để né. Mỗi bước chân giống như giẫm lên một lớp kính vỡ vô hình, không phát ra tiếng, nhưng cứa vào da thịt.
Điện thoại trong túi rung lên không ngừng. Cô không cần nhìn cũng biết là ai. Lục Tri Hành. Mẹ cô. Cha cô. Có lẽ cả Uyển Nhi nữa. Những cái tên từng là gia đình, từng là chốn quay về, giờ chỉ khiến cô buồn nôn.
Cô tắt nguồn.
Thế giới bỗng yên tĩnh một cách đáng sợ.
Mưa nặng hạt hơn. Tóc cô ướt sũng, bết vào má, vào cổ. Lạnh, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến lạ. Những hình ảnh ban chiều liên tục lặp lại, chậm rãi, rõ ràng, từng chi tiết một, như một đoạn phim tua ngược mà lần này cô buộc phải xem bằng đôi mắt đã mở.
Vết hằn nhẫn trên tay Uyển Nhi. Ánh mắt Lục Tri Hành khi nói “không có đường lui”. Câu “ích kỷ” của mẹ cô. Và cái gật đầu trầm mặc của cha cô, như một sự chấp thuận im lặng.
Không phải phản bội nhất thời.
Là một ván cờ.
Và cô là con cờ bị hiến tế sớm nhất.
Cô dừng lại trước một quán cà phê nhỏ còn sáng đèn, kính mờ vì hơi nước. Cô đứng rất lâu, nhìn vào bên trong. Một cặp đôi ngồi sát nhau, người đàn ông cúi xuống lau nước trên trán người phụ nữ, động tác quen thuộc đến mức khiến tim cô nhói lên.
Cô quay đi.
Cuối cùng, cô dừng lại trước một khách sạn nhỏ, bảng hiệu cũ, ánh đèn vàng mệt mỏi. Cô bước vào, giày ướt để lại dấu nước dài trên sàn. Nhân viên lễ tân nhìn cô một giây, không hỏi nhiều, chỉ đưa chìa khóa.
“Phòng đơn. Thanh toán trước.”
Cô gật đầu, rút thẻ. Khi máy quẹt thẻ kêu “tít” một tiếng, cô chợt khựng lại. Thẻ vẫn dùng được. Ít nhất là bây giờ.
Căn phòng nhỏ, sạch nhưng lạnh. Cô đóng cửa, dựa lưng vào đó, trượt xuống ngồi bệt trên sàn. Lần đầu tiên trong đêm, nước mắt rơi. Không thành tiếng. Chỉ lặng lẽ, như thể ngay cả khóc cũng là một việc xa xỉ.
Cô ôm lấy đầu gối, trán áp vào đó. Trong đầu cô, một câu hỏi duy nhất xoáy lên không dứt.
Mình đã sai từ đâu.
Cô nhớ lại những năm tháng trước. Khi cô còn là Tần Sơ Dã rực rỡ nhất, bước vào thương trường với đôi giày cao gót mười phân, nụ cười sắc và đầu óc tỉnh táo. Khi cô ký hợp đồng, đàm phán, không ai dám coi thường. Khi người ta nhắc đến Tần gia, không chỉ nhắc đến cô em gái yếu ớt, mà còn nhắc đến cô, người thừa kế sáng giá nhất.
Rồi từ lúc nào, cô bắt đầu lùi lại.
Lục Tri Hành nói với cô, anh ta không thích phụ nữ quá sắc sảo. Anh ta nói, anh ta muốn một gia đình yên ổn. Anh ta nói, nếu cô bớt xuất đầu lộ diện, cuộc sống sẽ dễ chịu hơn.
Cô đã tin.
Cô rút lui từng bước. Giao công việc. Rời khỏi những cuộc họp. Đứng phía sau anh ta, làm vị hôn thê dịu dàng, làm chị gái biết hy sinh. Cô tưởng đó là trưởng thành. Hóa ra chỉ là tự trói tay mình.
Cô cười khẽ, tiếng cười khô và đắng.
Trong phòng tắm, nước nóng xối xuống, hơi nước mù mịt. Cô đứng dưới vòi sen rất lâu, để nước cuốn trôi mùi mưa, mùi lạnh, mùi của một ngày tan nát. Nhưng khi ngẩng đầu lên nhìn gương, người phụ nữ trong đó khiến cô suýt không nhận ra.
Mặt tái, môi nhợt, mắt sưng đỏ. Không còn chút rực rỡ nào.
“Đừng khóc nữa.” Cô nói với chính mình, giọng khàn. “Chưa chết.”
Cô quấn khăn, bước ra ngoài. Điện thoại nằm im trên bàn. Cô mở nguồn lại.
Hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ.
Hơn ba mươi tin nhắn.
Cô lướt qua nhanh. Không đọc. Cho đến khi một tin nhắn từ số lạ hiện lên, mới nhất, gửi cách đây mười phút.
“Cô vẫn ổn chứ.”
Tần Sơ Dã nhìn màn hình, tim đập chậm lại. Cô gõ: “Anh là ai.”
Tin nhắn trả lời gần như ngay lập tức. “Một người không đứng về phía họ.”
Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Rồi lại gõ: “Tại sao anh giúp tôi.”
Bên kia im lặng vài giây. Ba giây. Bốn giây. Năm giây. Rồi màn hình sáng lên.
“Vì nếu không có ai kéo cô ra khỏi ván cờ đó, cô sẽ chết rất nhanh.”
Ngón tay cô khựng lại.
“Anh muốn gì.” Cô hỏi, không vòng vo.
“Chưa muốn gì cả.” Câu trả lời bình thản. “Hôm nay, cô chỉ cần sống sót.”
Một câu rất kỳ lạ. Nhưng trong đêm mưa này, nó lại là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy mình không hoàn toàn đơn độc.
Cô gõ: “Tài sản của tôi… họ đã lấy hết chưa.”
Lần này, đối phương im lặng lâu hơn. Rất lâu.
Rồi trả lời: “Gần hết. Những thứ đứng tên cô đã được chuyển nhượng. Những thứ chưa kịp, họ cũng đang chuẩn bị.”
Tần Sơ Dã nhắm mắt. Trong đầu cô không còn tiếng ồn. Chỉ là một khoảng trống lạnh.
“Bao lâu.” Cô hỏi.
“Nhanh thì một tuần.”
Cô mở mắt, ánh nhìn dần dần trở nên rõ ràng. “Tôi còn gì.”
“Cô còn bản thân mình.” Tin nhắn đáp. “Và một cơ hội.”
Cô cười nhạt. “Cơ hội?”
“Rời đi.” Ba chữ hiện lên. “Cắt đứt hoàn toàn. Biến mất.”
Cô siết chặt điện thoại. Rời đi. Bỏ lại tất cả. Gia đình. Danh phận. Quá khứ. Một phần trong cô run lên vì sợ. Phần còn lại, sâu hơn, lại cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
“Ba năm.” Tin nhắn tiếp theo đến. “Nếu cô muốn quay lại. Ba năm là đủ.”
Tần Sơ Dã nhìn chằm chằm vào con số đó. Ba năm. Không dài, không ngắn. Đủ để chôn vùi một người. Đủ để tái sinh một người khác.
“Anh nghĩ tôi có thể làm được sao.” Cô hỏi.
Bên kia trả lời rất nhanh, như thể chưa từng nghi ngờ. “Cô vốn dĩ làm được. Chỉ là trước giờ không ai cho cô cơ hội.”
Cô đặt điện thoại xuống, ngồi trên giường. Trong đầu cô, những mảnh vỡ bắt đầu ghép lại. Không còn là cảm xúc hỗn loạn, mà là những suy nghĩ rành mạch đến lạnh lùng.
Họ đã lấy của cô tất cả. Tiền. Công ty. Nhà cửa. Thậm chí cả gia đình.
Nhưng họ đã phạm một sai lầm.
Họ nghĩ, khi lấy hết những thứ đó, cô sẽ không còn gì.
Họ quên mất, thứ nguy hiểm nhất của Tần Sơ Dã chưa từng nằm trên giấy tờ.
Nằm trong đầu cô.
Cô cầm điện thoại lên lần nữa, gõ chậm rãi, từng chữ chắc nịch.
“Được. Tôi rời đi.”
Tin nhắn trả lời đến ngay. “Tốt.”
“Nhưng tôi có một điều kiện.” Cô tiếp tục.
“Cô nói.”
“Khi tôi quay lại.” Tần Sơ Dã dừng một giây, rồi gõ tiếp. “Tôi muốn tất cả những gì hôm nay họ cười, sau này phải trả lại gấp đôi.”
Bên kia im lặng.
Rồi một tin nhắn duy nhất hiện lên, ngắn gọn.
“Tôi sẽ đứng sau cô.”
Tần Sơ Dã tựa lưng vào đầu giường, ngẩng mặt nhìn trần nhà. Bên ngoài, mưa đã nhỏ dần. Cô đưa tay lên che mắt, nhưng lần này không phải để khóc.
Trong bóng tối, môi cô cong lên thành một nụ cười rất nhẹ, rất lạnh.
Lục Tri Hành. Tần Uyển Nhi. Gia đình họ Tần.
Hôm nay các người lấy đi của tôi mọi thứ.
Ngày tôi quay lại, tôi sẽ lấy lại không chỉ là tài sản.
Mà là mạng sống kiêu ngạo của các người.
Ngoài cửa sổ, mưa dừng hẳn.
Đêm đầu tiên của Tần Sơ Dã trong thân phận mới vừa bắt đầu.
Và từ giây phút này, cô không còn là người để bị ruồng bỏ nữa.
Cô là người sẽ trở về.
Để đòi nợ.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com