Chương 1
Cơn đau thấu tim phổi như hàng ngàn mũi kim châm chích đột ngột ập đến, khiến Tạ Lâm Uyên giật mình mở bừng mắt.
Hắn thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng kịch liệt như người vừa thoát chết đuối. Mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo, hàn khí từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Đây là đâu?
Không phải là ngục thất tối tăm ẩm thấp, nơi hắn bị vu oan tội mưu phản rồi chết dần chết mòn trong sự ghẻ lạnh của thế gian sao? Không phải là nơi mà trước khi trút hơi thở cuối cùng, hắn mới biết được sự thật đau lòng rằng người vợ tào khang hắn từng ruồng rẫy – Thẩm Ninh – đã bán hết của cải, quỳ gối ba ngày ba đêm trước cửa cung điện để xin nhặt xác hắn về chôn cất sao?
Trước mắt hắn không phải là vách tường đá rêu phong, mà là thư phòng quen thuộc tại Tạ phủ. Mùi trầm hương thoang thoảng quyện với mùi mực tàu chưa khô. Ánh nến chập chờn hắt lên giá sách gỗ lim bóng loáng.
Và đứng đó, cách hắn chỉ ba bước chân, là nàng.
Thẩm Ninh.
Nàng mặc một bộ y phục màu lam nhạt đơn bạc, dáng người gầy guộc như cành liễu trước gió. Khuôn mặt nàng trắng bệch không còn chút huyết sắc, đôi mắt vốn dĩ luôn nhìn hắn với vẻ nhu tình như nước giờ đây chỉ còn lại một hố sâu tuyệt vọng và tro tàn.
Trên tay nàng đang cầm một tờ giấy. Mực vẫn còn chưa khô hẳn.
Tạ Lâm Uyên bàng hoàng nhìn xuống bàn tay mình. Hắn đang cầm cây bút lông, đầu bút còn rỏ mực xuống mặt bàn gỗ phát ra tiếng “tách” khô khốc.
“Tướng quân, ngài đã toại nguyện rồi.”
Giọng nói của Thẩm Ninh vang lên, khàn đặc và run rẩy, như tiếng lá khô bị giẫm nát. Nàng cúi đầu nhìn tờ giấy trong tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười thê lương còn khó coi hơn cả khóc.
“Từ nay về sau, nam cưới nữ gả, đôi bên không ai nợ ai. Chúc ngài cùng Liễu tiểu thư… bách niên giai lão.”
Từng câu từng chữ của nàng như sấm sét đánh thẳng vào đại não Tạ Lâm Uyên. Hắn cúi đầu nhìn tờ giấy trên bàn, ba chữ “Thư Hưu Thê” viết bằng nét chữ rồng bay phượng múa của chính hắn đập vào mắt, nhức nhối đến tận tâm can.
Ký ức ùa về như thác lũ.
Hắn nhớ ra rồi. Năm đó là năm Vĩnh An thứ bảy. Hắn vừa đại thắng trở về, được phong làm Trấn Quốc Đại Tướng Quân, quyền khuynh triều dã. Vì say mê nhan sắc và sự phóng khoáng của Liễu Yên Nhiên – con gái Thừa tướng, lại thêm bị kẻ gian xúi giục rằng Thẩm Ninh mệnh khắc phu, cản trở đường công danh, hắn đã nhẫn tâm viết hưu thư đuổi người vợ kết tóc se tơ ba năm ra khỏi nhà ngay trong đêm mưa gió.
Kiếp trước, ngay khoảnh khắc này, hắn đã lạnh lùng nhìn nàng quay lưng đi, để rồi nàng bước ra khỏi cửa phủ, dầm mưa suốt đêm dẫn đến hàn khí nhập thể, bệnh căn dây dưa suốt đời không khỏi. Sau đó, nàng sống vất vưởng ở ngoại thành, chịu đủ mọi sự sỉ nhục, cuối cùng vẫn vì hắn mà hy sinh tất cả. Còn hắn, rước Liễu Yên Nhiên về, để rồi bị chính ả ta và gia tộc họ Liễu hãm hại đến mức thân bại danh liệt, chết không nhắm mắt.
Trời cao có mắt, cho hắn làm lại từ đầu. Cho hắn quay lại đúng ngay khoảnh khắc sai lầm chí mạng này.
“Không!”
Tạ Lâm Uyên gầm lên một tiếng, thanh âm khàn đục nhưng đầy sự kinh hoàng. Hắn vứt cây bút trong tay, lao về phía trước như một con thú điên, giật phăng tờ hưu thư trên tay Thẩm Ninh.
“Xoẹt!”
Tờ giấy mỏng manh bị xé nát vụn trong nháy mắt. Những mảnh giấy trắng lả tả rơi xuống sàn nhà như tuyết mùa đông.
Thẩm Ninh sững sờ. Nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc nhìn người đàn ông trước mặt. Chỉ mới tích tắc trước, hắn còn dùng ánh mắt chán ghét nhìn nàng, dùng những lời lẽ cay nghiệt nhất để ép nàng ký tên, vậy mà giờ đây, khuôn mặt tuấn tú kia lại vặn vẹo vì đau đớn, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn sự hối hận điên cuồng.
“Ngài… ngài làm cái gì vậy?” Thẩm Ninh lùi lại một bước, giọng nói đầy sự đề phòng. “Chẳng phải ngài nói nhìn thấy nét mặt sầu bi của ta là thấy xui xẻo sao? Chẳng phải ngài nói cần dọn chỗ cho Liễu tiểu thư sao? Hưu thư đã viết, ta cũng đã nhận, ngài còn muốn xé bỏ để làm nhục ta thêm lần nữa ư?”
“Ninh Nhi, không phải…”
Tạ Lâm Uyên vươn tay muốn nắm lấy vai nàng, nhưng Thẩm Ninh phản ứng cực nhanh, nàng lùi phắt lại, né tránh cái chạm của hắn như tránh tà ma.
“Đừng chạm vào ta!” Nàng quát lên, nước mắt kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng trào ra. “Tạ Lâm Uyên, ta tuy xuất thân không cao quý bằng Liễu tiểu thư, nhưng Thẩm gia ta cũng là dòng dõi thư hương. Ngài muốn bỏ vợ, ta chấp nhận. Nhưng xin ngài giữ lại cho ta chút tôn nghiêm cuối cùng. Đừng hành hạ ta nữa.”
Bàn tay Tạ Lâm Uyên khựng lại giữa không trung. Trái tim hắn co thắt dữ dội.
Hắn nhìn nàng – người con gái đã từng dùng cả thanh xuân để yêu hắn, chăm sóc mẹ hắn khi lâm bệnh, quản lý Tạ phủ trong ngoài đâu ra đấy khi hắn chinh chiến sa trường. Vậy mà hắn đã báo đáp nàng bằng gì? Bằng sự lạnh nhạt, bằng những đêm không về nhà, và cuối cùng là một tờ hưu thư.
Sự dày vò của lương tâm khiến hắn muốn quỳ xuống ngay lập tức, nhưng hắn biết, nếu bây giờ hắn quỳ xuống, Thẩm Ninh sẽ chỉ nghĩ hắn bị điên hoặc đang âm mưu gì đó đáng sợ hơn.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn sóng lòng đang cuộn trào, giọng nói trầm xuống, khàn khàn nhưng kiên định:
“Sẽ không có hưu thư nào cả. Ta… vừa rồi là ta hồ đồ. Ta bị ma đưa lối quỷ dẫn đường. Ninh Nhi, nàng quên chuyện vừa rồi đi được không? Ta sẽ không cưới Liễu Yên Nhiên, cũng không đuổi nàng đi.”
Thẩm Ninh nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt không có lấy một tia tin tưởng. Nàng cười lạnh, tiếng cười nghe sao mà chua xót.
“Tướng quân, ngài đang diễn trò gì vậy? Vừa nãy ngài còn ném nghiên mực suýt trúng đầu ta, mắng ta là tảng đá vô vị. Bây giờ lại nói là hồ đồ? Ngài coi ta là con ngốc sao? Hay là Liễu tiểu thư đột nhiên đổi ý không muốn làm bình thê mà muốn làm chính thất ngay lập tức, nên ngài muốn giữ ta lại để từ từ hành hạ cho bõ ghét?”
“Ta thề với trời đất!” Tạ Lâm Uyên giơ ba ngón tay lên, ánh mắt rực lửa nhìn thẳng vào nàng. “Nếu Tạ Lâm Uyên ta còn có ý định ruồng bỏ Thẩm Ninh, ta sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm, chết không toàn thây!”
Lời thề độc địa vang lên giữa thư phòng tĩnh mịch khiến Thẩm Ninh giật mình. Nàng biết Tạ Lâm Uyên là võ tướng, trọng nhất là lời hứa và khí tiết, chưa bao giờ hắn đem cái chết ra để nói đùa.
Nhưng vết thương lòng hắn gây ra cho nàng quá sâu, không phải một lời thề là có thể xóa nhòa. Trái tim nàng đã chết lặng ngay khoảnh khắc hắn đặt bút viết hai chữ “Hưu Thư”.
Nàng nhắm mắt lại, hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, rồi lạnh lùng nói:
“Lời thề của ngài, ta không dám nhận. Tờ hưu thư ngài đã xé, nhưng ý định bỏ vợ của ngài thì cả cái kinh thành này ai cũng biết. Tạ Lâm Uyên, bát nước đổ đi không lấy lại được. Ta mệt rồi.”
Nói xong, nàng xoay người định bước ra cửa.
“Nàng đi đâu?” Tạ Lâm Uyên hoảng hốt, bước dài tới chắn trước mặt nàng. Thân hình cao lớn của hắn che khuất ánh nến, bao trùm lấy nàng. Hắn ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng trên người nàng – mùi hương đã từng khiến hắn an tâm trong những giấc mộng, nhưng kiếp trước hắn lại ngu ngốc chê nó quê mùa.
“Tránh ra.” Thẩm Ninh ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm.
“Ta hỏi nàng đi đâu?” Hắn cố chấp không nhường đường, bàn tay vô thức nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng. Lạnh quá. Tay nàng lạnh như băng.
“Buông tay!” Thẩm Ninh vùng vẫy nhưng sức lực của nàng sao so được với một vị tướng quân quanh năm cầm kiếm. Sự tiếp xúc da thịt này không khiến nàng rung động, mà chỉ khiến nàng cảm thấy ghê tởm và uất ức.
“Tạ Lâm Uyên, nam nữ thụ thụ bất thân. Chúng ta tuy chưa chính thức ly hôn trên giấy tờ, nhưng tình nghĩa đã cạn. Chồng cũ, thỉnh tự trọng!”
Bốn chữ “Chồng cũ, thỉnh tự trọng” như bốn nhát dao đâm thẳng vào tim Tạ Lâm Uyên.
Hắn cứng đờ người, bàn tay đang nắm cổ tay nàng run lên nhè nhẹ nhưng vẫn không buông. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, thấy rõ sự chán ghét và quyết tuyệt trong đó.
Hắn biết, nàng thực sự muốn rời đi.
Nhưng hắn không thể để nàng đi. Bên ngoài trời đang mưa tầm tã, gió bấc rít gào. Kiếp trước chính vì ra đi đêm nay mà nàng mang bệnh cả đời. Hắn tuyệt đối không để lịch sử lặp lại.
“Ta biết nàng hận ta.” Tạ Lâm Uyên hạ giọng, thanh âm mang theo sự cầu xin hèn mọn mà cả đời này hắn chưa từng thể hiện trước bất kỳ ai. “Nàng muốn mắng chửi, muốn đánh ta thế nào cũng được. Nhưng đêm nay mưa lớn, nàng sức khỏe yếu, không thể ra ngoài.”
“Ở lại đây để nhìn ngài nhớ thương người khác sao? Ta không cao thượng đến thế.” Thẩm Ninh cười nhạt.
“Không có người khác.” Tạ Lâm Uyên vội vàng giải thích, “Ta sẽ cắt đứt với Liễu gia. Ngày mai… không, ngay bây giờ ta sẽ cho người đi từ chối hôn sự đó.”
Thẩm Ninh nhìn hắn như nhìn một kẻ điên. Hắn bị làm sao vậy? Cả tháng nay hắn điên cuồng ép nàng nhường chỗ, giờ lại quay ngoắt 180 độ?
Nàng không muốn đôi co nữa. Sự mệt mỏi rã rời xâm chiếm toàn thân.
“Được. Ngài không cho ta đi, ta đi sang Tây Viện.”
Tây Viện là nơi bỏ hoang trong phủ, cách xa chủ viện nhất, điều kiện tồi tàn. Nhưng ít nhất ở đó không có hắn.
“Không được, Tây Viện dột nát…”
“Tạ Lâm Uyên!” Thẩm Ninh cắt ngang lời hắn, ánh mắt kiên định không cho phép thương lượng. “Một là ta ra khỏi phủ ngay bây giờ. Hai là ta sang Tây Viện. Ngài chọn đi.”
Tạ Lâm Uyên nhìn thấy sự quyết liệt trong mắt nàng. Hắn biết tính nàng, nhìn thì nhu mì nhưng bên trong lại cực kỳ quật cường. Nếu hắn ép quá, nàng có thể sẽ làm điều dại dột.
Hắn đau đớn nhắm mắt lại, bàn tay từ từ buông lỏng cổ tay nàng. Vết hằn đỏ trên làn da trắng sứ của nàng khiến mắt hắn cay xè. Hắn lại làm đau nàng rồi.
“Được… Tây Viện thì Tây Viện. Nhưng ta sẽ cho người đến dọn dẹp ngay…”
“Không cần. Ta tự lo được. Phiền tướng quân… à không, Tạ đại nhân, đừng đến làm phiền ta.”
Thẩm Ninh sửa lại cách xưng hô, xa cách đến ngàn dặm. Nàng khẽ nhún người hành lễ một cách qua loa rồi lách qua người hắn, bước nhanh ra khỏi thư phòng.
Tạ Lâm Uyên đứng chôn chân tại chỗ, nhìn theo bóng lưng gầy yếu của nàng khuất dần sau màn mưa đêm đen kịt. Gió lạnh thốc vào từ cánh cửa mở toang, nhưng không lạnh bằng sự trống rỗng trong lòng hắn.
Hắn cúi xuống, nhặt từng mảnh vụn của tờ hưu thư lên, nắm chặt trong lòng bàn tay cho đến khi móng tay găm vào da thịt rớm máu.
Kiếp trước, hắn nợ nàng một đời bình an. Kiếp này, dù phải dùng cả tính mạng, dù phải mặt dày mày dạn bám lấy nàng, chịu sự ghẻ lạnh của nàng, hắn cũng quyết phải bù đắp lại tất cả.
“Người đâu!” Hắn quát lớn vọng ra ngoài cửa.
Gã gia nô thân cận Thường An lật đật chạy vào, thấy sắc mặt chủ nhân đen như đít nồi thì run rẩy: “Tướng… tướng quân có gì sai bảo?”
“Lập tức mang chăn nệm tơ tằm thượng hạng, than sưởi loại tốt nhất, và sai mười nha hoàn lanh lợi nhất sang Tây Viện hầu hạ phu nhân. Nếu phu nhân thiếu một sợi tóc, ta chặt đầu các ngươi!”
Thường An ngơ ngác. Chẳng phải Tướng quân vừa mới đuổi Phu nhân đi sao? Sao giờ lại…
“Còn đứng đó làm gì? Cút đi làm ngay!”
“Dạ! Dạ!”
Khi Thường An chạy đi rồi, Tạ Lâm Uyên mới mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế. Hắn nhìn bàn tay dính mực và máu của mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười khổ sở.
Ninh Nhi, “Chồng cũ tự trọng” sao? Xin lỗi, kiếp này Tạ Lâm Uyên ta không cần thể diện, chỉ cần nàng.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com