Chương 2
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã một tháng trôi qua kể từ đêm mưa gió bão bùng ấy.
Kinh thành bước vào độ cuối thu, những cơn gió heo may bắt đầu mang theo cái lạnh se sắt luồn vào từng kẽ áo. Tại Tây Viện của Tạ phủ, nơi vốn dĩ hoang phế, nay lại tấp nập lạ thường.
Đám gia nhân đi đi lại lại nhẹ nhàng như mèo, trên tay bưng bê nào là than Cốt Động thượng hạng không khói, nào là lụa là gấm vóc, và cả những bát thuốc bổ tỏa hương ngào ngạt. Nhưng chủ nhân của viện này – Thẩm Ninh – dường như chẳng mảy may quan tâm.
Nàng ngồi bên khung cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt lại lơ đãng nhìn ra khóm trúc vàng úa ngoài sân. Sắc mặt nàng đã hồng hào hơn đôi chút so với đêm hôm đó, nhưng sự lãnh đạm trong đáy mắt thì ngày càng sâu sắc, thăm thẳm như giếng cổ không đáy.
Chỉ có nàng mới biết, linh hồn trong thân xác này đã mục rữa từ lâu.
Sống lại một đời, nàng không còn là Thẩm Ninh nhu nhược, chỉ biết khóc lóc cầu xin tình yêu của Tạ Lâm Uyên nữa. Hình ảnh cuối cùng trong ký ức nàng không phải là đêm mưa bị đuổi đi, mà là bát cháo thiu bị hất xuống đất trong ngục thất, là nụ cười đắc thắng của Liễu Yên Nhiên khi thông báo Tạ Lâm Uyên đã bị ngũ mã phanh thây, và là cái lạnh thấu xương khi nàng trút hơi thở cuối cùng trong cô độc.
“Phu nhân, đây là yến sào huyết rồng Tướng quân vừa sai người mang tới. Người nói khí huyết phu nhân hư hàn, cần tẩm bổ.” Một tiểu nha hoàn rụt rè đặt bát yến lên bàn, cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.
Thẩm Ninh liếc nhìn bát yến nóng hổi, khóe môi nhếch lên một nụ cười trào phúng.
Kiếp trước, khi nàng mang thai và sảy mất đứa con đầu lòng vì lao lực quá độ, hắn thậm chí còn không về thăm một lần, nói chi đến yến sào. Kiếp này, hắn lại dâng những thứ này đến tận miệng. Đúng là nực cười.
“Để đó đi. Lát nữa mang ra cho đám mèo hoang sau vườn.” Giọng nàng nhẹ bẫng.
Nha hoàn tái mặt: “Phu nhân, đây là vật phẩm tiến cống…”
“Ta nói, mang cho mèo ăn.” Thẩm Ninh lật một trang sách, thanh âm không lớn nhưng lạnh lẽo khiến người ta rùng mình. “Hoặc là ngươi ăn, hoặc là mèo ăn. Ta không nuốt trôi đồ của hắn.”
Một tháng nay, Tạ Lâm Uyên thay đổi chóng mặt. Hắn hủy bỏ các buổi tiệc tùng, từ chối gặp mặt Liễu gia, ngày ngày chạy sang Tây Viện làm những chuyện thừa thãi như sửa mái nhà, trồng hoa.
Nhưng trong mắt Thẩm Ninh, đây chỉ là một màn kịch. Nàng tự hỏi hắn đang toan tính điều gì? Hay là hắn muốn vỗ béo nàng để hiến tế cho một âm mưu chính trị nào đó? Dù là gì đi nữa, trái tim nàng cũng đã chết, hắn diễn cứ diễn, nàng xem như xem kịch vui.
Đúng lúc này, bên ngoài cổng viện vang lên tiếng ồn ào, tiếp đó là giọng nói lảnh lót, ngọt ngào quen thuộc đến mức khiến máu trong người Thẩm Ninh đông cứng lại:
“Tỷ tỷ, muội nghe nói tỷ dọn sang Tây Viện tịnh dưỡng, trong lòng lo lắng không yên nên đặc biệt đến thăm. Sao đám nô tài này lại dám cản đường ta chứ?”
Cánh cửa gỗ bị đẩy mạnh. Liễu Yên Nhiên bước vào. Nàng ta vận bộ váy màu hồng phấn thêu hoa đào, trang điểm cầu kỳ, đẹp rực rỡ và lả lơi.
Thấy Liễu Yên Nhiên, bàn tay cầm sách của Thẩm Ninh siết chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
Kiếp trước, cũng vào khoảng thời gian này, ả ta đã đến đây. Khi đó, Thẩm Ninh ngây thơ nghĩ ả là tỷ muội tốt, dốc hết tâm can tâm sự, để rồi ả ta dùng chính những lời đó tâu lại với Tạ Lâm Uyên, khiến hắn càng thêm chán ghét nàng.
Và cũng chính người phụ nữ này, kiếp trước đã đứng trước mặt nàng trong ngục tối, mỉm cười nói: “Tỷ tỷ, tướng quân nói tỷ quá nhạt nhẽo, ở bên tỷ chàng thấy ngột ngạt. Chi bằng tỷ chết sớm một chút, để ta và chàng được danh chính ngôn thuận.”
“Liễu tiểu thư đến nhầm chỗ rồi.” Thẩm Ninh nén cơn hận thù cuộn trào trong lồng ngực, lạnh nhạt nói. “Tạ tướng quân ở Đông Viện, không phải ở đây.”
Liễu Yên Nhiên che miệng cười khúc khích, tự nhiên kéo ghế ngồi xuống, ghé sát vào Thẩm Ninh, mùi phấn son nồng nặc xộc tới.
“Muội đến tìm tỷ mà. Nghe nói tướng quân xé hưu thư, giữ tỷ lại? Chà, Lâm Uyên ca ca thật là niệm tình cũ. Chàng nói với muội, giữ tỷ lại làm thiếp cũng tốt, để có người lo chuyện bếp núc, giặt giũ, đỡ đần cho muội sau này khi muội làm chính thất.”
Vẫn là những lời lẽ khiêu khích cũ rích đó. Nếu là Thẩm Ninh của ngày xưa, chắc chắn đã tức đến bật khóc. Nhưng Thẩm Ninh của hiện tại chỉ cảm thấy buồn cười.
Nàng rụt tay lại, lấy khăn tay lau nhẹ chỗ Liễu Yên Nhiên vừa chạm vào như thể vừa dính phải thứ gì dơ bẩn, rồi bình thản đáp:
“Liễu tiểu thư, ta và Tạ Lâm Uyên chưa ly hôn, ta vẫn là chính thất phu nhân do Hoàng thượng ban hôn. Cô chưa bước chân vào cửa Tạ gia, lấy tư cách gì mà gọi ta là tỷ muội? Liễu Thừa tướng dạy con gái ‘lễ nghĩa liêm sỉ’ như thế sao? Hay là cô vội vã muốn làm lẽ đến thế?”
“Ngươi…” Liễu Yên Nhiên nghẹn lời, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì tức giận. Nàng ta không ngờ con người nhu mì như đất sét trước kia nay lại sắc sảo, dám vặc lại nàng ta như vậy.
Đột nhiên, ánh mắt Liễu Yên Nhiên lóe lên tia xảo quyệt khi thấy bóng dáng cao lớn xuất hiện ở cửa viện.
“A!”
Nàng ta bỗng dưng ngã vật xuống đất, tay ôm ngực, nước mắt tuôn rơi lã chã ngay lập tức.
“Tỷ tỷ! Muội biết tỷ hận muội, nhưng tỷ đừng xô muội… Muội chỉ muốn tốt cho tỷ thôi mà…”
Vừa khóc, nàng ta vừa ngước đôi mắt ngập nước nhìn ra cửa, giọng nũng nịu đầy ủy khuất: “Lâm Uyên ca ca… chàng xem, tỷ tỷ giận cá chém thớt, xô ngã muội…”
Tạ Lâm Uyên đứng ở cửa, sắc mặt âm trầm đáng sợ như Tu La địa ngục.
Hắn nhìn cảnh tượng trước mắt: Thẩm Ninh ngồi yên lặng trên ghế, vẻ mặt chán ghét. Còn Liễu Yên Nhiên nằm dưới đất, bộ dạng “hoa lê đái vũ” (khóc như hoa lê dính hạt mưa) vô cùng đáng thương.
Kiếp trước, mỗi lần thấy cảnh này, hắn sẽ không phân trần trắng đen mà mắng nhiếc Thẩm Ninh ghen tuông vô lối, độc ác hẹp hòi.
Nhưng giờ đây, khi đã sống lại một đời, nhìn thấy màn kịch vụng về này, dạ dày hắn chỉ cuộn lên một cơn buồn nôn kinh tởm. Hắn nhớ lại khoảnh khắc bị giam cầm, chính ả đàn bà này đã mang rượu độc đến ép hắn uống, nói rằng hắn là hòn đá kê chân đã hết giá trị sử dụng.
Sự trơ trẽn, lẳng lơ và độc ác này, hắn đã nhìn thấu tận xương tủy.
“Cút ngay!”
Tạ Lâm Uyên bước tới, vung tay hất văng tà váy của Liễu Yên Nhiên đang cố tình lả lơi chắn đường.
Liễu Yên Nhiên ngơ ngác, quên cả khóc: “Lâm… Lâm Uyên ca ca? Chàng làm sao vậy? Muội là Yên Nhiên đây mà…”
Tạ Lâm Uyên không thèm nhìn ả, hắn bước nhanh đến trước mặt Thẩm Ninh, chắn giữa nàng và ả đàn bà kia như một bức tường thành kiên cố. Hắn cúi đầu, giọng nói run rẩy vì lo lắng:
“Ninh Nhi, nàng không sao chứ? Ả ta có làm bẩn áo nàng không?”
Thẩm Ninh ngước mắt nhìn hắn, đáy mắt hiện lên sự nghi hoặc sâu sắc. Hắn đang làm cái quái gì vậy? Tại sao không mắng ta? Tại sao không đỡ nhân tình của hắn dậy?
“Ta đã nói với cha cô rồi.” Tạ Lâm Uyên quay phắt lại nhìn Liễu Yên Nhiên, ánh mắt sắc như dao găm. “Tạ gia ta không với cao nổi Liễu gia. Hôn sự hủy bỏ. Từ nay về sau, nếu cô còn dám bước chân vào Tạ phủ nửa bước, quấy rầy phu nhân tịnh dưỡng, đừng trách roi ngựa của Tạ mỗ không có mắt!”
“Chàng điên rồi! Chàng vì mụ đàn bà luống tuổi nhạt nhẽo này mà đối xử với ta như vậy sao?” Liễu Yên Nhiên gào lên, lớp mặt nạ nhu mì vỡ tan. “Chàng đừng quên, cha ta là Thừa tướng! Chàng đang tự hủy hoại tiền đồ của mình đấy!”
“Người đâu!” Tạ Lâm Uyên quát lớn, cắt ngang lời đe dọa của ả. “Lôi ả đàn bà này ra ngoài! Đánh gãy chân bất cứ kẻ nào dám để người lạ vào Tây Viện lần nữa!”
Hai gã hộ vệ lực lưỡng lập tức xông vào, lôi Liễu Yên Nhiên đi xềnh xệch ra ngoài trong tiếng la hét chửi bới vọng lại.
Không gian trong phòng trở lại yên tĩnh, nhưng bầu không khí giữa hai người còn lại thì căng thẳng tột độ.
Tạ Lâm Uyên hít sâu một hơi, quay lại nhìn Thẩm Ninh với ánh mắt hối lỗi và cầu khẩn.
“Ninh Nhi, xin lỗi nàng. Là ta quản lý phủ không nghiêm, để ả ta vào làm bẩn mắt nàng.”
Thẩm Ninh nhìn hắn chằm chằm. Trong lòng nàng dấy lên một suy đoán đáng sợ: Chẳng lẽ… hắn cũng trọng sinh?
Chỉ có người đã trải qua cái chết, đã nhìn thấu bộ mặt thật của Liễu gia như nàng mới có thể thay đổi thái độ nhanh và quyết liệt đến thế. Nếu hắn thực sự trọng sinh… vậy thì những hành động bù đắp này là vì hối hận sao?
Nàng bỗng thấy buồn cười. Hối hận thì có ích gì? Bát nước đã đổ đi, gương đã vỡ nát, người cũng đã chết một lần.
Nàng quyết định thử hắn.
“Màn kịch hay lắm.” Thẩm Ninh vỗ tay hai cái, tiếng vỗ tay khô khốc vang lên. “Tướng quân đuổi Liễu tiểu thư đi, chắc là để diễn khổ nhục kế với Thừa tướng? Hay ngài lại định dùng ta làm mồi nhử cho kế hoạch thanh trừng phe cánh đối lập nào đó? Ta nhớ ngài từng nói, đàn bà chỉ là quân cờ trên bàn cờ quyền lực của đàn ông mà thôi.”
Tạ Lâm Uyên cứng người. Câu nói đó… là câu hắn nói với tâm phúc của mình vào năm thứ 5 sau khi cưới nàng (ở kiếp trước). Tại sao nàng lại biết? Hay là nàng chỉ nói bâng quơ?
Hắn hoảng hốt, vội vàng giải thích: “Không phải! Ninh Nhi, ta thật lòng muốn cắt đứt với họ. Ta chỉ muốn sống những ngày tháng bình yên với nàng…”
“Bình yên?” Thẩm Ninh cắt ngang, đứng dậy, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm nhìn thấu tâm can hắn. “Tạ Lâm Uyên, đừng phí công nữa. Dù ngài có diễn trò gì, ta cũng không quan tâm. Ta mệt rồi, ‘chồng cũ’ thỉnh tự trọng, mời ngài về cho.”
Nàng xoay người bước vào trong, để lại Tạ Lâm Uyên đứng chôn chân tại chỗ.
Hắn nhìn bóng lưng gầy guộc đầy sự đề phòng của nàng, trái tim đau đớn như bị ai bóp nghẹt. Hắn lờ mờ nhận ra, bức tường ngăn cách giữa họ không chỉ là sự lạnh nhạt của ba năm qua, mà dường như còn có một hố sâu vô hình nào đó đáng sợ hơn nhiều.
Nhưng hắn không bỏ cuộc. Kiếp trước nàng đã đi 99 bước về phía hắn. Kiếp này, hắn sẽ đi đủ 100 bước về phía nàng, dù con đường đó có trải đầy chông gai và sự ghẻ lạnh.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com