Chương 9
Gió xuân ấm áp thổi qua khung cửa sổ, mang theo hương thơm của hoa đào mới nở tràn ngập Đông Viện.
Đã một tháng trôi qua kể từ khi Liễu gia sụp đổ. Kinh thành đã trở lại vẻ yên bình vốn có. Tạ phủ cũng không còn màu tang tóc u ám, thay vào đó là sinh khí mới mẻ, dù vẫn còn chút gượng gạo e dè.
Trong nhà bếp khói lửa nghi ngút.
Tạ Lâm Uyên – vị Đại tướng quân từng khiến quân địch khiếp sợ, nay đang… đeo tạp dề, tay cầm muôi gỗ, mồ hôi nhễ nhại đứng canh nồi canh hạt sen trên bếp lò.
“Tướng quân, lửa nhỏ thôi, kẻo hạt sen bị nát.” Thẩm Ninh ngồi bên cạnh, tay cầm quạt nan phe phẩy, nhẹ nhàng nhắc nhở.
“À… được, được.” Tạ Lâm Uyên luống cuống rút bớt củi ra, động tác vụng về khiến tàn tro bay tứ tung dính đầy lên mặt mũi lấm lem của hắn.
Thẩm Ninh nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn, khóe môi không tự chủ được mà cong lên một nụ cười nhẹ. Nụ cười này không còn mang theo sự châm biếm hay lạnh lẽo như trước, mà có vài phần bất lực và… dung túng.
Từ sau hôm ở miếu hoang trở về, quan hệ giữa hai người rơi vào một trạng thái vi diệu. Không còn gay gắt như kẻ thù, nhưng cũng chưa thể mặn nồng như vợ chồng son. Họ giống như hai người bạn cũ cùng trải qua sinh tử, đang học cách làm quen lại với nhau từ đầu.
“Được rồi đấy, múc ra đi.”
Tạ Lâm Uyên cẩn thận múc canh ra bát sứ trắng, thổi phù phù cho bớt nóng rồi bưng đến đặt trước mặt nàng như dâng vật báu.
“Ninh Nhi, nàng nếm thử xem. Lần này ta đảm bảo không bị khê như hôm qua.”
Thẩm Ninh cầm thìa, múc một hạt sen đưa vào miệng. Vị ngọt thanh của đường phèn, vị bùi của hạt sen ninh nhừ tan trên đầu lưỡi.
“Thế nào?” Hắn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt hồi hộp như chờ tuyên án.
“Tạm được.” Thẩm Ninh gật đầu, nhưng thấy vẻ mặt thất vọng của hắn, nàng nói thêm: “Ngon hơn hôm qua nhiều.”
Mắt Tạ Lâm Uyên sáng rực lên. Hắn cười toe toét, kéo ghế ngồi xuống đối diện nàng, chống cằm ngắm nàng ăn.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Mặt ta dính nhọ nồi à?” Thẩm Ninh lườm hắn.
“Không, nhìn vợ ta đẹp.” Tạ Lâm Uyên buột miệng nói, rồi mặt hắn đỏ bừng lên vì ngượng. Hắn ho khan một tiếng để che giấu: “À… Ninh Nhi, vết thương sau lưng ta… hình như đến giờ thay thuốc rồi. Thường An hôm nay đi vắng…”
Thẩm Ninh đặt bát canh xuống. Nàng biết hắn đang kiếm cớ. Thường An đâu có đi vắng, hắn đang quét sân ngoài kia kìa. Nhưng nàng không vạch trần.
“Về phòng đi. Ta lấy thuốc.”
…
Trong phòng ngủ.
Tạ Lâm Uyên cởi bỏ y phục, để lộ tấm lưng trần rắn rỏi nhưng chằng chịt những vết sẹo cũ mới. Nổi bật nhất là vết sẹo dài đỏ thẫm kéo dài từ vai xuống thắt lưng – chứng tích của nhát đao đỡ cho nàng hôm ám sát.
Thẩm Ninh ngồi phía sau, dùng khăn sạch lau quanh miệng vết thương. Ngón tay nàng lướt nhẹ qua vết sẹo lồi lõm sần sùi ấy, trái tim khẽ run lên.
Nếu không có vết sẹo này, có lẽ nàng đã chết lần thứ hai.
“Đau không?” Nàng hỏi khẽ.
“Không đau.” Tạ Lâm Uyên đáp chắc nịch, nhưng khi thuốc bột rắc vào da thịt non, cơ bắp hắn vẫn vô thức co rút lại.
“Nói dối.” Thẩm Ninh mắng nhẹ, động tác tay trở nên nhẹ nhàng hơn, còn ghé sát vào thổi nhẹ cho hắn bớt rát.
Hơi thở ấm nóng của nàng phả vào tấm lưng trần khiến Tạ Lâm Uyên cứng đờ người. Một dòng điện tê dại chạy dọc sống lưng, lan ra khắp tứ chi. Hắn nắm chặt ga giường, cố gắng kìm nén dục vọng đang nhen nhóm trong lòng.
Hắn nhớ nàng. Nhớ da diết. Hai kiếp người, hắn chưa từng thực sự được ôm ấp nàng một cách trọn vẹn với tư cách là một người chồng yêu thương vợ. Kiếp trước là hờ hững, kiếp này là hối lỗi.
“Ninh Nhi…” Hắn khàn giọng gọi.
“Sao?”
Tạ Lâm Uyên xoay người lại, bắt lấy bàn tay đang bôi thuốc của nàng. Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, ánh mắt rực lửa nhưng cũng đầy sự dè dặt.
“Vết thương lành rồi. Nàng… nàng còn giận ta không?”
Thẩm Ninh định rút tay về nhưng bị hắn giữ chặt. Nàng nhìn vào mắt hắn, thấy hình bóng mình phản chiếu trong đó – rõ ràng và duy nhất.
“Giận chứ.” Thẩm Ninh đáp, giọng bình thản. “Ngài nợ ta nhiều như vậy, một vết sẹo sao mà trả hết được.”
Ánh mắt Tạ Lâm Uyên tối lại, thoáng vẻ thất vọng.
“Nhưng…” Thẩm Ninh nói tiếp, ngón tay nàng khẽ cào nhẹ vào lòng bàn tay hắn. “Ông trời cho ngài sống lại, cho ta sống lại, chắc không phải để chúng ta cứ dằn vặt nhau mãi thế này. Ta mệt rồi, Tạ Lâm Uyên. Ta không muốn hận nữa.”
“Vậy…” Tạ Lâm Uyên nín thở.
“Vậy nên,” Thẩm Ninh cúi đầu, vành tai hơi ửng đỏ. “Ngài dùng cả đời này để trả nợ dần đi. Lãi mẹ đẻ lãi con, ngài trả không hết đâu.”
Lời nói của nàng như ngọn lửa thiêu đốt rào cản cuối cùng.
Tạ Lâm Uyên không kìm được nữa. Hắn vươn tay kéo mạnh nàng vào lòng. Thẩm Ninh khẽ kêu lên một tiếng, ngã vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
“Ta trả! Ta nguyện dùng cả đời, cả kiếp sau để trả!”
Hắn cúi xuống, tìm kiếm đôi môi nàng.
Lần này, Thẩm Ninh không né tránh. Nàng nhắm mắt lại, vòng tay qua cổ hắn, vụng về đáp lại.
Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, thăm dò như chuồn chuồn đạp nước, mang theo sự trân trọng và nâng niu. Nhưng dần dần, nó trở nên cuồng nhiệt và sâu sắc hơn, như muốn trút hết mọi nhớ nhung, ân hận và khát khao của hai kiếp người dồn nén.
Hơi thở của cả hai trở nên dồn dập. Bàn tay Tạ Lâm Uyên luồn vào mái tóc đen mượt của nàng, một tay ôm chặt lấy eo nàng, kéo nàng sát vào cơ thể nóng rực của mình.
“Ninh Nhi…” Hắn thì thầm vào tai nàng, giọng nói khàn đục đầy dục vọng. “Ta muốn nàng… Có được không?”
Thẩm Ninh tựa đầu vào vai hắn, khuôn mặt đỏ bừng như ráng chiều, hơi thở hổn hển. Nàng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, vùi mặt sâu hơn vào hõm cổ hắn.
Đó là sự đồng ý.
Tạ Lâm Uyên bế bổng nàng lên, bước về phía giường lớn. Tấm màn lụa màu lam nhạt buông xuống, che đi cảnh sắc kiều diễm bên trong.
Đêm nay, không còn hận thù, không còn toan tính. Chỉ còn lại hai linh hồn đã từng vỡ nát, nay đang dùng hơi ấm của nhau để hàn gắn lại những vết thương lòng.
Sáng hôm sau.
Thẩm Ninh tỉnh dậy khi nắng đã sưởi ấm căn phòng. Cảm giác ê ẩm trên cơ thể nhắc nhở nàng về sự cuồng nhiệt đêm qua. Nàng khẽ cựa mình, ngay lập tức một vòng tay rắn chắc siết nhẹ, kéo nàng trở lại lồng ngực ấm áp.
Tạ Lâm Uyên đã tỉnh từ lâu, nhưng hắn không nỡ rời giường. Hắn cứ thế nằm ngắm nhìn gương mặt nàng lúc ngủ, cảm giác bình yên này là thứ mà hai kiếp người hắn hằng khao khát.
“Dậy thôi, Tướng quân. Ngài còn phải ra phủ giải quyết nốt việc của quân doanh.” Thẩm Ninh giọng còn ngái ngủ, đẩy nhẹ vai hắn.
“Không vội. Hôm nay ta đã xin nghỉ.” Tạ Lâm Uyên vùi đầu vào cổ nàng, hít hà mùi hương nhài thanh khiết. “Ta muốn đưa nàng đi một nơi.”
…
Nơi Tạ Lâm Uyên đưa nàng đến là một sườn đồi nhỏ nằm ở phía sau Tạ phủ. Ở đó có một gốc hoa đào cổ thụ đang nở rộ, cánh hoa hồng nhạt lả tả bay trong gió như những vẩy nến lung linh.
Điều khiến Thẩm Ninh sững sờ là dưới gốc cây có một ngôi mộ nhỏ, nhưng không có bia đá, chỉ có những khóm hoa dại được chăm sóc cẩn thận.
“Đây là…” Thẩm Ninh run rẩy.
“Ninh Nhi, kiếp trước ta đã không bảo vệ được con. Sau khi nàng mất, ta đã lập một ngôi mộ gió ở đây để mỗi đêm đều có thể đến sám hối.” Tạ Lâm Uyên quỳ xuống, nhẹ nhàng nhổ đi vài cọng cỏ dại. “Kiếp này, ta đưa nàng đến đây để chúng ta cùng nói với con rằng: Nợ máu của con, cha mẹ đã đòi lại rồi. Từ giờ, con có thể yên tâm đầu thai vào một gia đình tốt.”
Thẩm Ninh quỳ xuống bên cạnh hắn, nước mắt lặng lẽ lăn dài. Đây là vết thương sâu nhất trong lòng nàng, và cũng là thứ nàng khó buông bỏ nhất. Nhưng nhìn sự thành tâm của người đàn ông bên cạnh, nàng biết, hắn cũng đã đau khổ không kém gì nàng.
Nàng đặt tay mình lên bàn tay to lớn của hắn.
“Con sẽ hiểu cho chúng ta.”
Tạ Lâm Uyên xoay tay lại, nắm chặt lấy tay nàng. Hắn nhìn lên tán hoa đào rực rỡ, giọng nói kiên định:
“Ninh Nhi, kiếp trước chúng ta đã lỡ mất nhau. Kiếp này, ta không cầu vinh hoa phú quý, không cầu danh tiếng lẫy lừng. Ta chỉ cầu mỗi năm hoa đào nở, đều có nàng bên cạnh ngắm hoa. Chúng ta sẽ có những đứa con khác, ta sẽ dạy chúng võ công, nàng sẽ dạy chúng đọc sách. Được không?”
Thẩm Ninh tựa đầu vào vai hắn, nhìn những cánh hoa đào bay giữa không trung. Nàng cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ của hắn, cảm nhận được hơi ấm thực tại đang xua tan đi cái lạnh lẽo của ngục thất kiếp trước.
“Được. Nhưng ngài phải hứa, nếu sau này có bất kỳ chuyện gì, không được tự ý quyết định một mình, không được lừa dối ta, dù là vì tốt cho ta đi chăng nữa.”
“Ta thề.” Tạ Lâm Uyên đặt một nụ hôn lên trán nàng.
Dưới gốc đào cổ thụ, hai bóng người kề sát bên nhau. Gió xuân thổi qua, cuốn theo những cánh hoa đào bay xa, như muốn mang theo tất cả những đắng cay của quá khứ tan biến vào hư không.
Trọng sinh trở về, không phải chỉ để báo thù, mà là để tìm lại bản thân và học cách yêu thương thêm một lần nữa.
Comments for chapter "Chương 9"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com