Chương 8
Cơn mưa dầm dề kéo dài suốt ba ngày ba đêm vẫn chưa dứt, biến con đường đất dẫn ra ngoại thành kinh đô trở nên lầy lội, trơn trượt như bôi mỡ.
Sau khi Liễu Thừa tướng bị bắt, toàn bộ Liễu gia bị niêm phong, nam đinh bị lưu đày, nữ quyến bị sung vào Quan nô phủ. Cây đại thụ che trời từng hô mưa gọi gió một thời nay đã đổ sập, tan hoang chỉ trong một đêm.
Duy chỉ có Liễu Yên Nhiên là biến mất không dấu vết.
Trong ngôi miếu hoang đổ nát nằm chơ vơ giữa rừng trúc phía Tây ngoại thành.
Gió lạnh thốc qua những khe hở lớn trên vách tường loang lổ rêu phong, rít lên từng hồi như tiếng oan hồn khóc than. Một thân ảnh co ro rúc vào góc tối, run lẩy bẩy vì lạnh và đói.
Đó là Liễu Yên Nhiên.
Không còn là thiên kim tiểu thư cành vàng lá ngọc, trên người ả lúc này chỉ là bộ y phục rách rưới dính đầy bùn đất, đôi giày thêu tinh xảo đã mất một chiếc, mái tóc vốn được chải chuốt cầu kỳ giờ rối bù như tổ quạ, bết dính vào khuôn mặt lấm lem.
“Lũ khốn kiếp… Đợi ta gặp được Tam hoàng tử… ta sẽ giết hết các ngươi…”
Liễu Yên Nhiên lẩm bẩm, hàm răng va vào nhau lập cập. Ả vẫn nuôi hy vọng hão huyền rằng Tam hoàng tử – người tình bí mật và cũng là đồng minh chính trị của cha ả – sẽ đến cứu ả.
“Cạch.”
Tiếng cành khô gãy vụn vang lên bên ngoài cửa miếu.
Liễu Yên Nhiên giật bắn mình, mắt sáng rực lên.
“Điện hạ? Là người phải không? Ta biết người sẽ không bỏ rơi ta mà!”
Ả lồm cồm bò dậy, lao ra phía cửa với chút sức tàn cuối cùng.
Nhưng nụ cười trên môi ả tắt ngấm, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy hai bóng người đứng sừng sững dưới màn mưa.
Một người cao lớn, khoác áo choàng đen thêu chỉ vàng, gương mặt lạnh lùng như sát thần. Một người mảnh mai, vận y phục màu lam nhạt thanh tao, tay cầm một chiếc ô giấy dầu, ánh mắt bình thản đến rợn người.
Tạ Lâm Uyên và Thẩm Ninh.
“Sao… sao lại là các ngươi?” Liễu Yên Nhiên lùi lại, chân vấp vào bậc cửa ngã sóng soài xuống nền đất bẩn thỉu.
Tạ Lâm Uyên cụp ô, bước vào trong miếu. Hắn nhìn Liễu Yên Nhiên bằng ánh mắt không hề có chút thương hại, chỉ có sự ghê tởm như nhìn một con chuột cống.
“Tam hoàng tử của cô ư?” Tạ Lâm Uyên ném một vật xuống trước mặt ả.
Đó là một miếng ngọc bội hình rồng cuộn – tín vật định tình mà Liễu Yên Nhiên đã trao cho Tam hoàng tử. Nhưng giờ đây nó đã vỡ làm đôi.
“Hắn ta vừa bị Hoàng thượng giam lỏng ở Tông Nhân Phủ vì tội cấu kết với Liễu gia mưu phản. Hắn khai ra cô đầu tiên để mong được giảm nhẹ tội. Cô nghĩ ai sẽ đến cứu cô?”
“Không! Không thể nào!” Liễu Yên Nhiên gào lên, chộp lấy mảnh ngọc vỡ, điên cuồng lắc đầu. “Hắn nói hắn yêu ta! Hắn nói sẽ phong ta làm Hoàng hậu!”
“Hoàng hậu?” Thẩm Ninh khẽ cười, bước lên một bước, tà váy sạch sẽ của nàng đối lập hoàn toàn với sự nhơ nhuốc của Liễu Yên Nhiên. “Cô soi gương xem, bộ dạng hiện tại của cô có xứng làm nô tì rửa chân cho Hoàng hậu không?”
Câu nói châm chọc khiến Liễu Yên Nhiên như bị kích động mạnh. ả ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Thẩm Ninh.
“Tất cả là tại ngươi! Con tiện nhân! Nếu không có ngươi, Tạ Lâm Uyên đã là của ta! Nếu không có ngươi, kế hoạch của cha ta đã thành công!”
Ả hét lên rồi bất ngờ chồm tới, rút cây trâm nhọn hoắt giấu trong tay áo đâm thẳng về phía Thẩm Ninh.
“Chết đi!”
“Bốp!”
Thẩm Ninh thậm chí không cần lùi lại. Tạ Lâm Uyên đã nhanh như chớp đá văng cây trâm, đồng thời vung tay tát mạnh một cái khiến Liễu Yên Nhiên ngã văng vào vách tường.
“A!” Liễu Yên Nhiên hộc máu mồm, ôm mặt rên rỉ.
Tạ Lâm Uyên định bước tới bồi thêm một cước, nhưng Thẩm Ninh đã giơ tay ngăn lại.
“Đừng làm bẩn giày của ngài. Để ta.”
Thẩm Ninh thu lại ô, từ từ bước đến trước mặt Liễu Yên Nhiên đang nằm bẹp dưới đất. Nàng cúi xuống, nâng cằm ả lên, buộc ả phải nhìn thẳng vào mắt mình.
“Liễu Yên Nhiên, cô có biết nơi này là đâu không?”
Liễu Yên Nhiên run rẩy lắc đầu, ánh mắt hoang mang.
“Kiếp… à không, trong một cơn ác mộng của ta,” Thẩm Ninh ghé sát vào tai ả thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng nhưng lạnh thấu xương. “Sau khi ta bị đuổi khỏi Tạ phủ, chính tại ngôi miếu hoang này, gia nô của cô đã tìm đến. Bọn chúng đánh gãy chân ta, rạch nát mặt ta, rồi bỏ mặc ta sốt cao ba ngày ba đêm trong cái lạnh cắt da cắt thịt này.”
Đồng tử Liễu Yên Nhiên co rút lại. Ả không hiểu Thẩm Ninh đang nói gì về “ác mộng”, nhưng sát khí tỏa ra từ người phụ nữ trước mặt khiến ả sợ hãi tột độ.
“Ta… ta không biết… Ta chưa từng làm…”
“Kiếp này cô chưa kịp làm. Nhưng nợ thì vẫn phải trả.” Thẩm Ninh buông cằm ả ra, đứng thẳng dậy, rút khăn tay lau những ngón tay vừa chạm vào da thịt ả.
“Cô yên tâm, ta sẽ không giết cô. Chết thì dễ dàng quá. Ta muốn cô sống. Sống để nếm trải những gì ta đã từng chịu đựng.”
Thẩm Ninh quay sang Tạ Lâm Uyên:
“Tướng quân, theo luật pháp Đại Tề, tội nhân phản quốc, nữ quyến sẽ bị xử lý thế nào?”
Tạ Lâm Uyên nhìn nàng, hiểu ý ngay lập tức. Hắn đáp, giọng lạnh lùng:
“Nhẹ thì sung vào Quan nô phủ làm nô tì khổ sai, nặng thì đày ra biên cương làm kỹ nữ doanh trại.”
Liễu Yên Nhiên nghe đến bốn chữ “kỹ nữ doanh trại” thì mặt cắt không còn giọt máu. Ả bò đến chân Tạ Lâm Uyên, ôm lấy bắp chân hắn, khóc lóc thảm thiết:
“Lâm Uyên ca ca! Muội sai rồi! Muội biết lỗi rồi! Nể tình chúng ta từng có đoạn tình cảm thanh mai trúc mã, chàng tha cho muội đi! Muội nguyện làm trâu làm ngựa hầu hạ chàng và tỷ tỷ! Đừng đưa muội ra biên cương!”
Tạ Lâm Uyên nhíu mày, chán ghét đá văng ả ra.
“Thanh mai trúc mã? Cái gọi là thanh mai trúc mã của cô là lừa dối ta, lợi dụng ta, hại chết con ta, khiến ta nhà tan cửa nát sao? Liễu Yên Nhiên, kiếp này sai lầm lớn nhất của Tạ Lâm Uyên ta là đã từng mù quáng tin tưởng loại rắn độc như cô.”
Hắn quay sang Thẩm Ninh: “Nàng muốn xử lý thế nào?”
Thẩm Ninh nhìn Liễu Yên Nhiên đang co quắp dưới đất, ánh mắt nàng không còn hận thù, chỉ còn sự thương hại dành cho một kiếp người lầm lạc.
“Giao cho Kinh triệu phủ đi. Nhưng…” Thẩm Ninh ngừng một chút, giọng nói trở nên đanh thép. “Nhớ dặn dò cai ngục, Liễu tiểu thư da thịt non mềm, cần được ‘chăm sóc’ đặc biệt. Hãy để cô ta nếm trải cảm giác bị bỏ đói, bị rét, bị côn trùng cắn xé, bị người đời phỉ nhổ. Mỗi ngày hãy nhắc cho cô ta nhớ, vì sao cô ta lại ra nông nỗi này.”
Đó chính là sự dày vò mà kiếp trước Thẩm Ninh đã phải chịu đựng trong ngục thất.
“Không! Giết ta đi! Các người giết ta đi!” Liễu Yên Nhiên gào thét điên cuồng, định lao đầu vào cột gỗ tự vẫn.
Nhưng Thường An đã xuất hiện như một bóng ma, nhanh chóng khống chế ả, nhét một miếng vải rách vào miệng ả để chặn tiếng la hét.
“Đưa đi.” Tạ Lâm Uyên phất tay.
Thường An lôi Liễu Yên Nhiên xềnh xệch ra ngoài màn mưa. Tiếng ư ử tuyệt vọng của ả tắt dần rồi chìm hẳn vào tiếng sấm rền vang.
Ngôi miếu trở lại yên tĩnh.
Thẩm Ninh đứng lặng nhìn ra ngoài cửa, nơi màn mưa trắng xóa đang gột rửa mọi thứ. Gánh nặng ngàn cân đè nén trong lòng suốt hai kiếp người dường như đã được trút bỏ.
Kẻ thù đã đền tội. Nợ máu đã trả.
Nhưng…
Nàng quay lại nhìn Tạ Lâm Uyên. Hắn vẫn đứng đó, nhìn nàng chằm chằm với ánh mắt đầy ắp những điều muốn nói nhưng lại ngập ngừng không dám mở lời.
Kẻ thù bên ngoài đã hết, giờ chỉ còn lại món nợ ân tình giữa hai người.
“Về thôi.” Thẩm Ninh nói khẽ, giọng đã bớt đi vài phần sắc lạnh.
Tạ Lâm Uyên vội vàng bung ô, che chắn cho nàng cẩn thận, mặc kệ vai áo mình bị mưa ướt đẫm.
“Ninh Nhi…”
“Chuyện gì?”
“Liễu gia đã đổ. Thù đã trả. Lời hứa của ta…” Tạ Lâm Uyên ngập ngừng, bàn tay cầm cán ô siết chặt. “Nếu nàng muốn đi… ta sẽ viết hòa ly thư. Ta sẽ không nuốt lời.”
Hắn nói ra những lời này mà tim đau như bị ai xẻo thịt. Hắn biết mình không có tư cách giữ nàng lại. Nàng đã chịu quá nhiều khổ đau vì hắn. Buông tay để nàng tự do, có lẽ là cách bù đắp tốt nhất hắn có thể làm.
Thẩm Ninh dừng bước. Nàng ngước mắt nhìn sườn mặt nghiêng nghiêng đầy vẻ cam chịu của hắn.
Nửa năm qua, hắn thay đổi, hắn chuộc lỗi, hắn dùng mạng cứu nàng, hắn cùng nàng báo thù. Tất cả những điều đó, nàng đều nhìn thấy. Trái tim nàng không phải làm bằng sắt đá.
Nhưng liệu gương vỡ có thể lại lành không tì vết?
“Tướng quân.” Thẩm Ninh gọi, giọng bình thản.
“Ta nghe.”
“Ngài còn nhớ ngài nợ ta một mạng không?”
“Nhớ. Cả đời không quên.”
“Vậy mạng của ngài bây giờ là của ta. Ta chưa cho phép ngài viết hòa ly thư, ngài dám viết sao?”
Tạ Lâm Uyên sững sờ, quay phắt lại nhìn nàng, đôi mắt mở to không dám tin.
“Nàng… ý nàng là…”
Thẩm Ninh không trả lời, nàng kéo lại áo choàng, bước nhanh về phía xe ngựa đang đợi sẵn.
“Về phủ đi. Ta đói rồi. Ta muốn ăn canh hạt sen ngài nấu. Nếu nấu không ngon, lúc đó hãy nói chuyện hòa ly.”
Nhìn bóng lưng mảnh mai của nàng khuất sau màn mưa, Tạ Lâm Uyên đứng ngẩn ngơ một lúc rồi bật cười. Nụ cười rạng rỡ nhất từ khi hắn trọng sinh đến giờ.
“Được! Ta nấu! Ta nấu cả đời cho nàng!”
Hắn chạy vội theo nàng, bóng hai người hòa vào nhau dưới một tán ô, giữa trời mưa gió bão bùng nhưng trong lòng đã bắt đầu hửng nắng.
Comments for chapter "Chương 8"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com