Chương 1
Mùa đông năm Vĩnh Trị thứ bảy, tuyết rơi trắng xóa cả hoàng thành.
Tuyết phủ lên những mái ngói lưu ly vàng rực, phủ lên những cành mai đỏ thắm trong ngự hoa viên, đẹp đến nao lòng. Nhưng tại lãnh cung phía Tây Bắc, tuyết chỉ mang đến cái lạnh thấu xương, len lỏi qua những khe cửa sổ mục nát, đóng băng cả không khí ảm đạm nơi đây.
Thẩm Ly nằm co ro trên chiếc giường gỗ gãy chân, trên người chỉ đắp một tấm chăn mỏng đã ngả màu cháo lòng, bốc mùi ẩm mốc. Nàng ho khan sù sụ, mỗi cơn ho đều như muốn xé rách lồng ngực, trào ra một ngụm máu tươi nhuộm đỏ cả vạt áo trắng nhếch nhác.
Nàng là ai?
Nàng từng là đích nữ cao quý nhất của phủ thừa tướng, là mẫu nghi thiên hạ được vạn dân kính ngưỡng, là thê tử kết tóc se tơ của đương kim hoàng thượng Triệu Cảnh.
Mười năm.
Ba năm giúp hắn đoạt vị trong gió tanh mưa máu, bảy năm giúp hắn cai quản hậu cung, củng cố giang sơn.
Vậy mà giờ đây, nàng chỉ là một phế hậu bị giam cầm, gia tộc suy tàn, thân mang trọng bệnh, sống không bằng chết.
“Két…”
Cánh cửa gỗ mục nát bị đẩy ra, mang theo gió tuyết lạnh buốt ùa vào phòng. Thẩm Ly khó nhọc mở mắt, đôi mắt phượng từng long lanh rực rỡ giờ đây trũng sâu, mờ đục.
Một đôi nam nữ bước vào.
Người nam nhân mặc long bào màu vàng sáng chói, đầu đội ngọc quan, dung mạo tuấn tú nhưng ánh mắt lạnh lùng, tàn nhẫn. Đó là Triệu Cảnh – phu quân mà nàng đã dốc hết tâm can, dùng cả thế lực gia tộc để đưa hắn lên ngai vàng.
Bên cạnh hắn là một nữ tử kiều diễm, khoác áo choàng lông hồ ly trắng muốt, dung mạo thanh thuần, yếu đuối như đóa hoa sen trắng trong gió. Nàng ta nép sát vào lòng Triệu Cảnh, bàn tay ngọc ngà đặt lên bụng mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý trái ngược hẳn với vẻ ngoài thánh thiện.
Đó là Diệu Nhu – biểu muội xa của nàng, đứa con gái của tội thần được Thẩm gia cưu mang, người mà nàng từng coi như chị em ruột thịt.
“Hoàng thượng… đến ban chết cho thần thiếp sao?” Thẩm Ly thều thào, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.
Triệu Cảnh nhìn nàng bằng ánh mắt chán ghét, như nhìn một thứ rác rưởi bẩn thỉu. Hắn phất tay áo, thái giám bên cạnh lập tức bưng lên một khay sơn mài, bên trên đặt một chén rượu độc sóng sánh.
“Thẩm thị, ngươi cấu kết với ngoại bang, mưu toan soán vị, tội ác tày trời. Trẫm nể tình nghĩa phu thê mười năm, ban cho ngươi được toàn thây.” Giọng hắn lạnh băng, không chút hơi ấm.
Thẩm Ly cười, tiếng cười thê lương, đứt quãng. Cấu kết ngoại bang? Mưu toan soán vị?
“Triệu Cảnh…” Nàng gọi thẳng tên húy của hắn, ánh mắt rực lửa hận thù. “Chàng nói tình nghĩa mười năm? Năm xưa khi tiên đế còn tại vị, chàng chỉ là một thái tử thất thế bị các hoàng huynh chèn ép. Là ta! Là Thẩm gia đã dùng máu và tiền bạc để trải đường cho chàng lên ngôi cửu ngũ chí tôn! Ngày chàng đăng cơ đổi niên hiệu thành Vĩnh Trị, chàng từng thề với trời đất rằng ‘Giang sơn này ta và nàng cùng hưởng’. Giờ đây, khi ngai vàng đã vững, chàng lại vu cho ta cái tội danh tày đình này để dọn đường cho ả tiện nhân kia sao?”
“Câm miệng!” Triệu Cảnh quát lớn, định bước tới tát nàng nhưng Diệu Nhu đã kịp thời giữ tay hắn lại.
“Hoàng thượng, đừng tức giận, coi chừng làm động thai khí.” Giọng Diệu Nhu ngọt ngào, nũng nịu. Nàng ta quay sang nhìn Thẩm Ly, ánh mắt toát lên vẻ thương hại giả tạo đến buồn nôn. “Tỷ tỷ, tỷ đừng trách hoàng thượng. Là do tỷ phúc mỏng, lại không biết điều. Hoàng thượng là thiên tử, cần người nối dõi tông đường. Tỷ là gà mái không biết đẻ trứng, chiếm giữ vị trí hậu vị bảy năm nay, bá quan văn võ ai mà không oán thán?”
Thẩm Ly trân trối nhìn bụng Diệu Nhu: “Ngươi… có thai?”
Diệu Nhu cười khúc khích, bàn tay vuốt ve bụng mình đầy kiêu hãnh: “Đã được ba tháng rồi. Tỷ tỷ có biết không? Đêm mà tỷ quỳ gối trong mưa cầu xin hoàng thượng tha mạng cho cha tỷ, hoàng thượng đang ở tẩm cung của muội, cùng muội hoan lạc. Chén thuốc an thai tỷ uống mỗi ngày suốt ba năm làm thái tử phi, rồi bảy năm làm hoàng hậu, thực chất là ‘Hàn Băng Tán’ do chính tay muội pha chế, khiến tử cung tỷ lạnh lẽo, cả đời tuyệt tự. Có như vậy, con của muội mới danh chính ngôn thuận trở thành thái tử được chứ.”
Từng lời nói của ả như từng mũi dao tẩm độc đâm thẳng vào tim Thẩm Ly.
Hóa ra là vậy.
Hóa ra tất cả chỉ là một màn kịch. Sự ân ái, sự quan tâm, những chén thuốc bổ… tất cả đều là dối trá!
Nàng ngu ngốc. Nàng quá ngu ngốc!
“Triệu Cảnh!” Thẩm Ly gào lên, dùng hết chút sức lực tàn tạ cuối cùng định lao về phía đôi cẩu nam nữ kia. “Các người là cầm thú! Các người sẽ bị báo ứng!”
Nhưng nàng chưa kịp chạm vào tà áo của hắn, Triệu Cảnh đã tàn nhẫn tung một cước đá vào ngực nàng.
“Rầm!”
Thân thể gầy gò của Thẩm Ly văng ra xa, đập mạnh vào cột nhà, máu tươi phun ra xối xả.
Triệu Cảnh phủi bụi trên giày, ánh mắt tàn độc nhìn xuống người vợ tào khang đang hấp hối: “Báo ứng? Trẫm là thiên tử, trẫm là Trời! Ai dám báo ứng trẫm? Thẩm Ly, trách thì trách ngươi và Thẩm gia quá quyền thế. Ngươi nghĩ trẫm yêu ngươi sao? Mỗi lần chạm vào ngươi, trẫm đều cảm thấy ghê tởm. Ngươi quá thông minh, quá mạnh mẽ, khiến trẫm cảm thấy mình như một kẻ bất tài. Chỉ có ở bên Nhu nhi, trẫm mới thấy mình là một nam nhân thực sự.”
Hắn ra hiệu cho thái giám. Hai tên thái giám thô lỗ tiến tới, bóp chặt miệng Thẩm Ly, đổ chén rượu độc vào cổ họng nàng.
Chất độc thiêu đốt lục phủ ngũ tạng. Đau đớn tột cùng.
Trong cơn mê man, hình ảnh cuối cùng Thẩm Ly nhìn thấy là Triệu Cảnh ôm eo Diệu Nhu rời đi, bỏ lại nàng nằm cô độc trên nền đất lạnh lẽo. Tiếng cười lanh lảnh của Diệu Nhu vang vọng: “Tỷ tỷ, tỷ đi thanh thản nhé. Kiếp sau nhớ đầu thai làm người thông minh một chút, đừng làm đá lót đường cho kẻ khác nữa.”
Hận!
Ta hận các người!
Nếu có kiếp sau, Thẩm Ly ta thề sẽ hóa thành ác quỷ, lôi các người xuống mười tám tầng địa ngục, băm vằm trăm mảnh!
…
“Tiểu thư! Tiểu thư! Người mau tỉnh lại đi!”
Tiếng gọi thất thanh cùng bàn tay lay mạnh khiến Thẩm Ly giật mình mở mắt.
Nàng bật dậy, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Cơn đau xé ruột gan dường như vẫn còn đó, khiến tay nàng run rẩy ôm lấy ngực.
“Tiểu thư, người gặp ác mộng sao?”
Giọng nói quen thuộc vang lên. Thẩm Ly ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt lo lắng của Bích Thảo – nha hoàn thân cận đã chết thay cho nàng trong cuộc binh biến kiếp trước.
Bích Thảo vẫn còn sống?
Thẩm Ly ngơ ngác nhìn quanh. Đây không phải là lãnh cung lạnh lẽo, mà là khuê phòng của nàng tại phủ thừa tướng. Rèm lụa màu hồng phấn, lư hương đốt trầm thoang thoảng, chiếc gương đồng sáng loáng trên bàn trang điểm… Tất cả đều quen thuộc đến đau lòng.
Nàng lao đến trước gương. Trong gương phản chiếu một dung nhan thiếu nữ mười sáu tuổi, làn da trắng mịn không tì vết, đôi mắt trong veo chưa vương bụi trần, chưa hằn lên những vết chân chim của mười năm tang thương.
Nàng đã trở về!
“Bích Thảo…” Thẩm Ly run giọng hỏi, bàn tay bấu chặt vào mép bàn để trấn tĩnh. “Bây giờ là năm nào?”
Bích Thảo ngơ ngác nhìn tiểu thư, nhưng vẫn nhanh nhảu đáp: “Dạ bẩm tiểu thư, bây giờ là tháng ba, năm Nguyên Hòa thứ hai mươi ạ.”
Nguyên Hòa năm thứ hai mươi!
Thẩm Ly nhắm mắt lại, tính toán nhanh trong đầu. Niên hiệu Nguyên Hòa là của tiên đế – phụ thân của Triệu Cảnh. Năm Nguyên Hòa thứ hai mươi, tức là nàng vừa tròn mười sáu tuổi.
Ba năm nữa, tiên đế băng hà, Triệu Cảnh lên ngôi, đổi niên hiệu thành Vĩnh Trị. Thêm bảy năm trị vì nữa là năm Vĩnh Trị thứ bảy – ngày nàng chết.
Đúng mười năm. Nàng đã quay lại đúng thời điểm bắt đầu của mọi bi kịch.
Lúc này, Triệu Cảnh vẫn chỉ là một thái tử chưa vững ngôi, đang cần sự hậu thuẫn của Thẩm gia. Còn nàng, vẫn là viên ngọc quý trên tay thừa tướng.
Thẩm Ly đưa tay lên sờ mặt mình, rồi lại bật cười. Tiếng cười ban đầu nhỏ, sau đó lớn dần, vang vọng khắp căn phòng, nước mắt tuôn rơi lã chã. Nàng cười vì vui sướng, cười vì chua xót, cười cho sự ngu ngốc của kiếp trước.
“Tiểu thư, người làm sao vậy? Người đừng dọa em!” Bích Thảo sợ hãi.
Thẩm Ly ngừng cười, đưa tay gạt nước mắt. Ánh mắt nàng trong khoảnh khắc biến đổi, sự ngây thơ thiếu nữ biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo thâm trầm của một người đã bước qua cửa tử.
“Ta không sao,” Thẩm Ly nói, giọng bình thản đến lạ lùng. “Chỉ là… vừa mơ thấy một giấc mộng dài.”
“Lão gia cho gọi tiểu thư đến thư phòng,” Bích Thảo rụt rè thông báo.
Thẩm Ly nheo mắt. Phụ thân gọi nàng?
Hôm qua là yến tiệc mùa xuân trong cung. Kiếp trước, chính sau buổi yến tiệc này, hoàng thượng đã ban hôn cho nàng và Triệu Cảnh. Phụ thân gọi nàng đến để báo tin mừng, bắt đầu chuỗi ngày bi kịch của nàng.
Nhưng kiếp này, liệu mọi thứ có thay đổi?
Nàng đứng dậy, thay một bộ y phục màu xanh ngọc bích, chỉnh lại trâm cài tóc.
“Đi thôi. Đừng để phụ thân đợi lâu.”
…
Thư phòng của thừa tướng Thẩm Trọng bài trí trang nghiêm, kệ sách cao ngất ngưởng, trên tường treo bức tranh “Tùng Hạc Diên Niên” thể hiện khí tiết thanh cao.
Nhưng Thẩm Ly biết, ẩn sau vẻ đạo mạo ấy là một tâm hồn mục nát vì quyền lực. Kiếp trước, khi nàng bị phế truất, Thẩm gia không một ai lên tiếng. Thậm chí, để bảo toàn lực lượng, phụ thân còn dâng tấu sớ kể tội nàng, vạch rõ ranh giới với “đứa con gái bất hiếu” để lấy lòng tân hoàng đế.
Thẩm Trọng ngồi sau bàn thư án. Thấy Thẩm Ly bước vào, ông ta đặt bút xuống, khuôn mặt nghiêm nghị giãn ra đôi chút, lộ vẻ hiền từ: “Ly nhi đến rồi à. Ngồi đi.”
“Phụ thân vạn phúc.” Thẩm Ly hành lễ đúng mực.
“Ly nhi, hôm nay ta gọi con đến là có chuyện hệ trọng liên quan đến vận mệnh gia tộc.” Thẩm Trọng vuốt râu, giọng trầm ngâm. “Bệ hạ vừa mật đàm với ta. Ngài ấy rất lo ngại về thế lực của nhiếp chính vương Bùi Nghiễn.”
Bùi Nghiễn.
Cái tên này kiếp trước nàng chỉ nghe qua với nỗi khiếp sợ. Hắn là “Cửu thiên tuế”, nắm giữ Hắc Vũ Vệ, quyền khuynh triều dã dưới thời tiên đế. Triệu Cảnh và phụ thân nàng coi hắn là cái gai trong mắt.
“Bùi Nghiễn dã tâm bừng bừng, sớm muộn gì cũng mưu phản,” Thẩm Trọng tiếp tục, ánh mắt dò xét con gái. “Bệ hạ muốn dùng hôn nhân để kiềm chế hắn, đồng thời cài cắm người vào phủ nhiếp chính vương để giám sát. Và người được chọn… là con.”
Thẩm Ly trong lòng chấn động.
Kiếp trước, nàng được gả cho Triệu Cảnh. Tại sao kiếp này lại đổi thành Bùi Nghiễn?
Nàng nhanh chóng suy luận. Có lẽ vì kiếp này, trong buổi yến tiệc tối qua, nàng đã không chủ động tiếp cận Triệu Cảnh như kiếp trước? Hay là vì hoàng đế và phụ thân cảm thấy Triệu Cảnh hiện tại chưa đủ vây cánh, cần một quân cờ hi sinh để thăm dò Bùi Nghiễn trước?
Thẩm Trọng thấy con gái im lặng, bèn đổi giọng vỗ về: “Ta biết Bùi Nghiễn mang danh hung thần ác sát, gả cho hắn là ủy khuất cho con. Nhưng Ly nhi, con là đích nữ Thẩm gia, con phải biết hi sinh vì đại cục. Con sang đó, chỉ cần lấy được lòng tin của hắn, tìm ra bằng chứng hắn mưu phản hoặc điểm yếu chí mạng của hắn, rồi báo về cho ta. Ngày Bùi Nghiễn sụp đổ, cũng là ngày con trở thành công thần số một. Đến lúc đó, bệ hạ sẽ ban hôn cho con và thái tử, con sẽ là mẫu nghi thiên hạ danh chính ngôn thuận.”
Lời nói đường mật chết người. “Gả cho thái tử sau này” ư? Một nữ nhân đã gả cho gian thần, lại còn mang tiếng nội gián, làm sao có thể bước lên ngôi vị hoàng hậu? Ông ta đang coi nàng là đứa trẻ lên ba sao?
Nhưng Thẩm Ly không vạch trần. Nàng cúi đầu, che giấu tia mỉa mai trong mắt, giọng nói run rẩy giả vờ sợ hãi xen lẫn sự phục tùng: “Phụ thân… Nhiếp chính vương thực sự rất đáng sợ sao? Nếu con không làm được, liệu ngài ấy có giết con không?”
“Con yên tâm,” Thẩm Trọng đứng dậy, vỗ vai nàng. “Con thông minh, xinh đẹp, lại là con gái thừa tướng. Hắn sẽ không dám làm gì con đâu. Hơn nữa, sau lưng con còn có ta và hoàng thượng.”
Thẩm Ly ngẩng lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn phụ thân: “Vâng, nữ nhi nghe lời phụ thân. Vì Thẩm gia, nữ nhi nguyện ý gả.”
“Tốt! Tốt lắm!” Thẩm Trọng cười lớn. “Ngày mai thánh chỉ sẽ xuống. Con về chuẩn bị đi.”
Thẩm Ly rời khỏi thư phòng, nụ cười nhu mì trên môi tắt ngấm. Gió đêm thổi tung tà áo, nàng đứng giữa sân, nhìn về phía cung điện xa xa, nơi Triệu Cảnh đang say giấc nồng bên cạnh Diệu Nhu (lúc này chắc hẳn đang là một tiểu thư được Thẩm gia nuôi nấng), và nhìn về phía phủ nhiếp chính vương tối tăm như hang hùm miệng sói.
Phụ thân muốn nàng làm quân cờ nội gián. Triệu Cảnh muốn Thẩm gia làm bàn đạp. Diệu Nhu muốn dẫm lên nàng để leo cao.
Được thôi. Ta sẽ gả.
Nhưng ta không gả để làm nội gián cho các người. Ta gả để mượn tay “Gian thần” Bùi Nghiễn, chặt đứt từng cái móng vuốt của các người, lật đổ cái bàn cờ thối nát này!
Bùi Nghiễn nổi tiếng đa nghi, tàn nhẫn. Muốn sống sót trong phủ nhiếp chính vương, nàng không thể chờ đến đêm tân hôn.
Nàng phải đi gặp hắn. Ngay đêm nay.
Và nàng sẽ không dùng thân phận con gái thừa tướng để cầu xin, nàng sẽ dùng tư cách của một kẻ đồng lõa để giao dịch.
Thẩm Ly quay sang Bích Thảo, ánh mắt sắc lạnh: “Bích Thảo, chuẩn bị cho ta một bộ y phục dạ hành. Đêm nay, chúng ta có việc phải làm.”
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com