Chương 2
Đêm khuya, kinh thành chìm trong màn mưa bụi lất phất. Gió xuân tháng ba vẫn còn mang theo cái rét nàng bân, thổi buốt qua những con hẻm vắng lặng, cuốn theo những cánh hoa đào rụng tả tơi xuống mặt đường đá xanh ướt át.
Một cỗ xe ngựa màu đen tuyền, không treo đèn lồng, lặng lẽ lướt đi trong đêm tối. Bốn góc xe chạm khắc hình kỳ lân dữ tợn, toàn thân xe được bọc sắt đen, toát lên vẻ uy nghiêm và chết chóc, hệt như chủ nhân của nó – nhiếp chính vương Bùi Nghiễn.
Bên trong xe, không gian rộng rãi được lót nệm gấm tơ tằm thượng hạng, thoang thoảng mùi hương trầm kỳ nam quý hiếm. Bùi Nghiễn ngồi dựa vào vách xe, đôi mắt phượng hẹp dài nhắm nghiền dưỡng thần. Hắn mặc một bộ hắc y thêu chỉ bạc, dung mạo tuấn mỹ như ngọc khắc nhưng lại tỏa ra hàn khí bức người, khiến không gian xung quanh như đóng băng.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng của hắn đang lơ đãng xoay nhẹ một chiếc nhẫn ngọc bích đỏ như máu trên ngón cái.
“Vương gia, phía trước có người chặn đường.”
Giọng nói của ám vệ vọng vào, thấp và nhanh. Cỗ xe ngựa đột ngột dừng lại, bánh xe nghiến lên mặt đường đá tạo ra tiếng rít chói tai.
Bùi Nghiễn không mở mắt, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong trào phúng. Lại là thích khách do hoàng thượng phái tới sao? Đêm nào cũng diễn trò này, bọn chúng không thấy chán, nhưng hắn thì chán rồi.
“Giết.” Hắn buông một từ nhẹ tênh, như thể mạng người chỉ là cỏ rác.
“Khoan đã!”
Một giọng nữ trong trẻo vang lên, xuyên qua màn mưa, mang theo sự gấp gáp nhưng tuyệt nhiên không hề run rẩy sợ hãi. “Thần nữ là Thẩm Ly, đích nữ phủ thừa tướng, có chuyện quan trọng liên quan đến an nguy của vương gia muốn bẩm báo!”
Đôi mắt Bùi Nghiễn vụt mở.
Trong đáy mắt đen thẳm như vực sâu không thấy đáy lóe lên một tia hứng thú hiếm hoi. Đích nữ thừa tướng? Con gái của lão cáo già Thẩm Trọng? Giờ Tý canh ba, một tiểu thư khuê các lại dám một thân một mình chặn xe của “hoạn quan sống” giữa đường?
Thú vị.
Hắn phất tay áo, ra hiệu cho ám vệ lui xuống. “Cho nàng ta vào.”
Cửa xe hé mở, một luồng gió lạnh ùa vào, mang theo hơi ẩm ướt át của mưa đêm và một mùi hương hoa nhài thoang thoảng, rất nhẹ, nhưng lại len lỏi vào khứu giác nhạy bén của Bùi Nghiễn, lấn át cả mùi trầm hương.
Thẩm Ly bước lên xe. Nàng mặc một bộ y phục dạ hành màu đen gọn gàng, áo choàng trùm kín đầu đã ướt đẫm nước mưa. Nàng gỡ mũ trùm xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì lạnh, mái tóc đen dài dính bết vào hai bên má, càng làm nổi bật đôi mắt phượng sáng rực, kiên định.
Nàng vừa mới ngồi xuống, chưa kịp hành lễ, một luồng kình phong sắc bén đã ập tới.
“Vút!”
Cổ họng Thẩm Ly lạnh toát.
Bùi Nghiễn đã áp sát nàng từ lúc nào, thanh chủy thủ sắc lẻm kề sát động mạch chủ của nàng. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức nghẹt thở. Nàng có thể nhìn thấy rõ từng sợi lông mi dài rợp bóng của hắn, và cả sự tàn nhẫn không chút che giấu trong đôi mắt kia.
“Đêm hôm khuya khoắt, Thẩm tiểu thư chặn xe của nam nhân, là muốn tự dâng mình đến tận cửa sao?”
Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn, vang lên ngay bên tai nàng, mang theo sự trêu chọc đầy nguy hiểm. Hơi thở nóng rực của hắn phả lên làn da cổ mỏng manh đang nổi da gà vì lạnh của nàng, tạo ra sự tương phản kích thích đến lạ lùng.
Thẩm Ly không lùi bước, cũng không hét lên. Nàng siết chặt nắm tay giấu trong tay áo, ép buộc bản thân phải bình tĩnh. Kiếp trước nàng đã chết một lần, nỗi sợ hãi cái chết đã không còn đáng sợ bằng việc sống mà bị người khác giật dây.
Nàng ngẩng cao đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần mong manh trước lưỡi dao của hắn, ánh mắt chạm thẳng vào mắt hắn, không chút né tránh.
“Ta đến để bán mạng cho ngài.”
Bùi Nghiễn nhướng mày, bàn tay cầm dao không hề run rẩy, lưỡi dao hơi ấn nhẹ vào da thịt nàng. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, lăn dài trên làn da trắng tuyết như một bông hoa mai nở rộ trên nền tuyết lạnh.
“Mạng của nàng?” Hắn cười khẽ, tiếng cười trầm thấp rung động lồng ngực. “Ta muốn lấy lúc nào chẳng được. Cần gì nàng phải bán?”
“Ngày mai, thánh chỉ ban hôn sẽ xuống.” Thẩm Ly bình tĩnh nói, mặc kệ cơn đau rát ở cổ. Nàng đánh cược hắn sẽ hứng thú với tin tức này hơn là mạng sống của nàng. “Hoàng thượng và cha ta đã thỏa thuận xong. Họ muốn gả ta cho ngài.”
Bùi Nghiễn khựng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia suy tính. Hắn biết hoàng thượng muốn cài người vào phủ nhiếp chính vương, nhưng không ngờ Thẩm Trọng lại dám đem đích nữ ra làm vật hi sinh.
“Vậy thì sao?” Hắn thu hồi một chút sát khí, nhưng vẫn không buông tha chiếc cổ của nàng. “Nàng đến đây để cầu xin ta từ chối hôn sự? Hay đến để quyến rũ ta?”
“Ta đến để làm một cuộc giao dịch.”
Thẩm Ly hít sâu một hơi, mùi hương long diên hương trên người hắn bao trùm lấy nàng, vừa áp bức vừa mê hoặc. Nàng nói rành rọt từng chữ:
“Họ muốn ta làm nội gián. Nhiệm vụ của ta là giám sát ngài, ghi chép lại mọi hành tung, thói quen, và tìm ra điểm yếu của ngài để báo về cho phụ thân ta. Đổi lại, họ hứa sau khi ngài ngã ngựa, sẽ cho ta danh phận mẫu nghi thiên hạ.”
Khóe môi Bùi Nghiễn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: “Điều kiện hấp dẫn đấy chứ. Vậy tại sao nàng lại phản bội cha mình mà đến tìm ta?”
“Vì ta không tin họ.”
Ánh mắt Thẩm Ly chợt trở nên u tối, chứa đựng sự tang thương vượt quá lứa tuổi mười sáu. Nàng nhớ đến chén rượu độc kiếp trước, nhớ đến cái đạp tàn nhẫn của Triệu Cảnh và sự quay lưng của phụ thân.
“Phụ thân ta coi ta là quân cờ phế, hoàng thượng coi ta là vật hi sinh. Nếu ta giúp họ lật đổ ngài, ta biết rõ kết cục của mình sẽ là ‘điểu tận cung tàng’, bị giết để diệt khẩu. Ta muốn sống. Và ta biết, người duy nhất có thể thắng ván cờ thiên hạ này, chỉ có ngài.”
Nàng vươn tay, gan dạ nắm lấy vạt áo trước ngực hắn, kéo nhẹ về phía mình, giọng nói thì thầm nhưng đầy ma lực: “Ngài nhận ta, ta sẽ là tai mắt của ngài. Ta sẽ diễn vai một vương phi ngu ngốc, báo cáo ngược lại những tin giả cho họ, dẫn dắt họ đi vào cái bẫy mà ngài giăng sẵn.”
Không gian trong xe ngựa chật hẹp bỗng trở nên ngột ngạt. Bùi Nghiễn nhìn chằm chằm vào người con gái trước mặt.
Hắn đã gặp vô số kẻ xu nịnh, vô số kẻ thù, nhưng chưa từng gặp nữ nhân nào to gan như vậy. Bề ngoài nhu mì, yếu đuối như thỏ non, nhưng tâm cơ lại sâu không thấy đáy, tàn nhẫn với chính gia tộc mình. Đặc biệt là đôi mắt kia, vừa trong sáng lại vừa chứa đựng dã tâm bừng bừng.
Hắn thích.
“Keng.”
Bùi Nghiễn thu hồi chủy thủ, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc.
Nhưng hắn không lùi lại. Thay vào đó, bàn tay to lớn, chai sạn vì cầm kiếm quanh năm của hắn trượt từ cổ nàng xuống, giữ chặt lấy eo nhỏ của nàng, kéo mạnh nàng ngã vào lòng mình.
Thẩm Ly khẽ kêu lên một tiếng, cả người nàng nằm gọn trong lồng ngực rắn chắc của hắn. Hơi ấm từ cơ thể hắn truyền qua lớp y phục ướt lạnh, khiến nàng rùng mình, hai má bất giác ửng hồng.
Bùi Nghiễn cúi đầu, ghé sát vào vành tai nàng, giọng nói trầm khàn đầy từ tính, mang theo sự uy hiếp trần trụi:
“Được. Ván cờ này, ta nhận.”
Ngón tay hắn lướt nhẹ trên vết máu ở cổ nàng, rồi bất ngờ đưa lên môi mình, nếm thử vị tanh nồng. Hành động đầy tà mị và chiếm hữu khiến tim Thẩm Ly đập loạn nhịp, hơi thở trở nên dồn dập.
“Nhưng hãy nhớ kỹ, Thẩm Ly…” Bàn tay hắn siết chặt eo nàng, như muốn khảm nàng vào cốt nhục mình. “Một khi đã bước lên thuyền của ta, nàng không còn đường lui đâu. Ta là kẻ buôn bán vốn một lời mười. Nếu nàng dám phản bội ta, hay có ý định đâm sau lưng ta…”
Hắn dừng lại, ánh mắt tối sầm lại như dã thú nhìn con mồi, rồi bất ngờ cúi xuống, cắn nhẹ lên vành tai nhạy cảm của nàng. Không quá đau, nhưng đủ để lại dấu răng, đủ để khẳng định chủ quyền.
“Ưm…” Thẩm Ly không kìm được bật ra tiếng rên nhẹ, cả người tê dại vì cảm giác vừa đau đớn vừa khoái cảm lạ lùng này.
“…Ta sẽ lột da nàng làm đèn lồng, treo trước cổng vương phủ để soi đường cho vong hồn cha nàng.”
Lời đe dọa tàn khốc thốt ra từ miệng hắn lại nghe êm tai như lời tình tự của tình nhân.
Thẩm Ly cố nén sự run rẩy, ngẩng đầu lên, khoảng cách giữa môi nàng và môi hắn chỉ còn gang tấc. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, mỉm cười – nụ cười rạng rỡ, chân thật đầu tiên kể từ khi nàng sống lại:
“Vương gia yên tâm. Ta và ngài, sinh tử cùng mệnh.”
Bùi Nghiễn nhìn nụ cười đó, trong lòng khẽ động. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào trái tim sắt đá của hắn. Hắn buông eo nàng ra, nhưng ngón tay vẫn luyến tiếc vuốt ve lọn tóc ướt sũng của nàng. Hắn dựa người vào vách xe, khôi phục lại vẻ lười biếng, cao ngạo thường ngày, nhưng ánh mắt nhìn nàng đã bớt đi vài phần sát khí, thêm vài phần thâm ý.
“Về đi. Ngày mai thánh chỉ xuống, nhớ diễn cho đạt. Đừng để bổn vương thất vọng.”
Thẩm Ly chỉnh lại y phục, cúi đầu hành lễ rồi nhanh chóng rời khỏi xe ngựa, biến mất vào màn đêm đen kịt như một bóng ma.
Trong xe, Bùi Nghiễn đưa ngón tay cái lên, miết nhẹ vào chỗ vừa chạm vào eo nàng, nơi vẫn còn lưu lại hơi ấm của thiếu nữ. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười tà ác, lẩm bẩm một mình:
“Thẩm gia muốn đưa cừu vào hang sói? Được thôi. Chỉ sợ con cừu này, còn nguy hiểm hơn cả sói.”
Hắn gõ nhẹ vào vách xe: “Hồi phủ.”
Xe ngựa lại lăn bánh, để lại đằng sau một vũng nước mưa hòa lẫn với vết máu nhỏ nhoi, báo hiệu một cuộc chiến đẫm máu sắp bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com