Chương 8
Hai năm sau.
Mùa xuân năm Vĩnh An thứ hai, kinh thành ngập tràn sắc hoa đào.
Kể từ khi tiểu hoàng đế lên ngôi, dưới sự phò tá của nhiếp chính vương Bùi Nghiễn, quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa. Những cuộc thanh trừng đẫm máu chốn quan trường đã lùi vào dĩ vãng, nhường chỗ cho một thời kỳ thịnh trị chưa từng có.
Trong phủ nhiếp chính vương, không khí yên bình đến lạ.
Tại thư phòng, ánh nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, chiếu rọi lên chồng tấu chương cao ngất ngưởng trên bàn án. Thẩm Ly ngồi đó, tay cầm bút lông phê duyệt văn thư, nét chữ thanh thoát nhưng đầy uy lực.
Hai năm qua, nàng không chỉ là vương phi quản lý hậu viện, mà còn là “cánh tay phải” đắc lực của Bùi Nghiễn. Những chính sách về thuế má, thủy lợi, hay việc bổ nhiệm quan lại, Bùi Nghiễn đều hỏi qua ý kiến của nàng. Thiên hạ đồn rằng, nhiếp chính vương sủng vợ lên tận trời, nhưng chỉ những tâm phúc thân cận mới biết, trí tuệ của vương phi đáng sợ đến mức nào.
“Cạch.”
Cánh cửa thư phòng mở ra. Bùi Nghiễn bước vào, trên tay bưng một bát yến sào còn bốc khói nghi ngút.
Hắn đã trút bỏ bộ giáp sắt lạnh lẽo hay những bộ triều phục nặng nề, chỉ mặc một chiếc áo gấm màu xanh ngọc, tóc buộc lỏng phía sau, trông nho nhã và thư thái hơn hẳn vẻ sát thần ngày trước.
Thấy Thẩm Ly vẫn đang cắm cúi làm việc, hắn khẽ nhíu mày, đặt bát yến xuống bàn rồi đi vòng ra sau lưng nàng.
“Đã giờ Mùi rồi. Nàng định làm việc thay phần của cả tiểu hoàng đế sao?”
Bùi Nghiễn cúi xuống, vòng tay ôm trọn lấy eo nàng từ phía sau, cằm tựa lên vai nàng, hít hà hương thơm hoa nhài quen thuộc trên tóc nàng.
Thẩm Ly mỉm cười, đặt bút xuống, ngả đầu vào lồng ngực vững chãi của hắn: “Chàng đi thượng triều về muộn, ta giúp chàng xử lý bớt vài việc vặt. Đám quan lại ở Lễ bộ lại đang tranh cãi chuyện tuyển tú cho tiểu hoàng đế, phiền chết đi được.”
“Mặc kệ bọn họ,” Bùi Nghiễn cọ nhẹ chóp mũi vào má nàng, giọng nói trầm thấp mang theo sự nũng nịu hiếm thấy. “Ta đã giao hết việc cho tể tướng rồi. Từ nay ta sẽ bớt lo việc triều chính, dành thời gian ở bên nàng nhiều hơn.”
Thẩm Ly xoay người lại, đối diện với hắn. Nàng đưa tay vuốt ve gương mặt tuấn tú đã bớt đi nhiều phần sắc lạnh của hắn: “Vương gia của ta, ngài định làm hôn quân sao?”
“Làm hôn quân mà được ở bên nàng thì cũng đáng,” Bùi Nghiễn bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên môi nàng. “Uống yến đi, dạo này ta thấy nàng có vẻ xanh xao, lại hay buồn ngủ.”
Thẩm Ly nhìn bát yến, ánh mắt chợt trở nên dịu dàng kỳ lạ. Nàng cầm lấy tay Bùi Nghiễn, đặt lên bụng mình.
Lớp lụa mỏng manh không ngăn được hơi ấm từ bàn tay hắn truyền vào da thịt nàng.
“Bùi Nghiễn,” nàng khẽ gọi.
“Hửm?” Hắn vẫn chưa hiểu ý, ngón tay vô thức xoa nhẹ bụng nàng. “Nàng đói à?”
Thẩm Ly bật cười thành tiếng, đôi mắt phượng cong lên như vầng trăng khuyết: “Chàng thông minh một đời, sao chuyện này lại ngốc thế? Không phải ta đói, mà là con của chúng ta đói.”
Bàn tay Bùi Nghiễn cứng đờ.
Hắn ngẩng phắt lên nhìn nàng, đôi mắt đen láy mở to, trong đó chứa đựng sự kinh ngạc, hoang mang và cả niềm vui sướng tột độ đang dần bùng nổ.
“Nàng nói… con… con của chúng ta?” Giọng hắn run rẩy, lạc đi.
Thẩm Ly gật đầu, nước mắt hạnh phúc ứa ra: “Thái y sáng nay đã đến bắt mạch. Được hai tháng rồi.”
Bùi Nghiễn đứng hình mất một lúc lâu. Hắn – vị nhiếp chính vương thét ra lửa, giết người không chớp mắt, đối mặt với thiên binh vạn mã mặt không đổi sắc – giờ đây lại luống cuống như một đứa trẻ.
Hắn muốn ôm nàng thật chặt nhưng lại sợ làm nàng đau. Hắn muốn hét lên nhưng cổ họng lại nghẹn ắng. Cuối cùng, hắn quỳ một chân xuống đất, áp tai vào bụng nàng, lắng nghe một cách thành kính, dù cái thai hai tháng thì chưa thể nghe thấy gì.
“Ở đây… thực sự có một sinh linh sao?” Hắn lẩm bẩm, bàn tay run rẩy vuốt ve bụng phẳng lì của nàng.
Thẩm Ly cúi xuống, luồn tay vào tóc hắn, nhẹ nhàng nói: “Phải. Là máu mủ của chàng và ta. Là minh chứng cho cuộc đời mới của chúng ta.”
Kiếp trước, nàng từng mất đi đứa con đầu lòng, vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Đó là nỗi đau, là vết sẹo không bao giờ lành trong tâm hồn nàng. Nhưng kiếp này, ông trời đã bù đắp cho nàng tất cả. Bùi Nghiễn không chỉ cho nàng quyền lực, sự trả thù, mà còn cho nàng một mái nhà, một gia đình trọn vẹn.
Bùi Nghiễn ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn đỏ hoe. Hắn đứng dậy, bế bổng Thẩm Ly lên, xoay một vòng giữa thư phòng ngập nắng.
“Ta làm cha rồi! Thẩm Ly! Ta làm cha rồi!”
Tiếng cười sảng khoái của hắn vang vọng khắp phủ, khiến đám gia nhân bên ngoài ngơ ngác nhìn nhau rồi cũng mỉm cười theo. Đã lâu lắm rồi, vương phủ mới có nhiều sinh khí đến thế.
…
Đêm đó, trăng sáng vằng vặc.
Thẩm Ly và Bùi Nghiễn ngồi trên mái nhà cao nhất của vương phủ, cùng nhau ngắm nhìn kinh thành rực rỡ ánh đèn lồng bên dưới. Gió đêm mát rượi, Bùi Nghiễn cẩn thận khoác áo choàng lông dày cho nàng, ôm nàng thật chặt vào lòng.
“Nàng có hối hận không?” Bùi Nghiễn bất chợt hỏi.
“Hối hận chuyện gì?”
“Hối hận vì đã bước lên thuyền của ta đêm hôm đó. Hối hận vì đã gả cho một gian thần như ta.”
Thẩm Ly tựa đầu vào vai hắn, nhìn về phía xa xăm, nơi tòa hoàng cung nguy nga tráng lệ nhưng lạnh lẽo đang đứng sừng sững.
“Bùi Nghiễn,” nàng nói, giọng bình thản. “Nếu không gặp chàng, ta có lẽ vẫn đang chìm đắm trong hận thù, hoặc đã chết mòn ở một góc nào đó. Chàng là thanh đao của ta, là tấm khiên của ta, và giờ… là cả thế giới của ta.”
Nàng quay sang, nhìn sâu vào mắt hắn: “Ta không hối hận. Cả đời này, nước cờ đúng đắn nhất mà ta từng đi, chính là đánh cược vào chàng.”
Bùi Nghiễn mỉm cười, nụ cười dịu dàng và mãn nguyện. Hắn cúi xuống, hôn lên trán nàng, rồi trượt xuống đôi môi mềm mại.
“Ván cờ này, nàng thắng rồi. Ta xin thua.”
“Thua thì phải phạt thế nào?” Thẩm Ly trêu chọc.
“Phạt ta cả đời này làm nô lệ cho nàng, cung phụng nàng, yêu thương nàng. Cho đến khi đầu bạc răng long, cho đến khi hơi thở cuối cùng.”
Dưới ánh trăng chứng giám, hai con người từng đầy rẫy toan tính và vết sẹo, giờ đây hòa làm một. Quá khứ đau thương đã khép lại, tương lai phía trước chỉ còn là những ngày tháng bình yên, nắm tay nhau đi hết cuộc đời.
Giang sơn như họa, không bằng nụ cười của người thương.
Quyền khuynh thiên hạ, cũng chỉ để bảo vệ một người.
Ván cờ của đích nữ, đã kết thúc viên mãn.
Comments for chapter "Chương 8"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com