Chương 7
Gió thu heo may bắt đầu thổi qua kinh thành, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi rụng đầy sân điện Kim Loan. Một triều đại thịnh trị vừa trải qua một cơn địa chấn, và giờ là lúc dọn dẹp tàn dư.
Thánh chỉ của hoàng thượng ban xuống nhanh chóng và quyết liệt.
Thái tử Triệu Cảnh thất đức, tham ô, gây họa cho muôn dân, nay phế truất ngôi vị, giáng làm thường dân, giam vào thiên lao chờ ngày đày đi biên cương khổ sai vĩnh viễn.
Thừa tướng Thẩm Trọng cấu kết bao che, dung túng gian thần, bị cách chức, tịch thu toàn bộ gia sản, cả gia tộc bị đày làm nô dịch.
Phủ thái tử và phủ thừa tướng trong một đêm tan hoang. Kẻ hầu người hạ bỏ chạy tán loạn, những kẻ từng xu nịnh, bám gót nay quay lưng nhổ nước bọt khinh bỉ.
…
Thiên lao – nơi giam giữ những trọng tội của triều đình. Không khí ẩm thấp, hôi hám mùi rêu mốc và xú uế. Ánh sáng mặt trời dường như bị lãng quên ở nơi này, chỉ có ánh đuốc bập bùng hắt những cái bóng ma quái lên vách đá đen kịt.
“Cẩn thận dưới chân.”
Bùi Nghiễn đi trước, một tay cầm đèn lồng, tay kia nắm chặt bàn tay của Thẩm Ly, dẫn nàng bước xuống những bậc thang trơn trượt. Hắn mặc một bộ cẩm bào màu tím than, cao quý và sạch sẽ, hoàn toàn đối lập với khung cảnh nhơ nhuốc xung quanh.
Thẩm Ly im lặng đi theo hắn. Hôm nay nàng trang điểm rất kỹ, thoa son đỏ thẫm, mặc y phục gấm vóc lộng lẫy nhất, đầu cài trâm ngọc minh châu sáng rực. Nàng muốn những kẻ kia nhìn thấy nàng trong dáng vẻ vinh quang nhất.
“Tới rồi.”
Bùi Nghiễn dừng lại trước một buồng giam ở tầng sâu nhất.
Bên trong, hai bóng người đang co ro trên đống rơm rạ bẩn thỉu. Một già, một trẻ. Chính là cựu thừa tướng Thẩm Trọng và phế thái tử Triệu Cảnh.
Nghe tiếng bước chân, Thẩm Trọng ngẩng đầu lên. Mái tóc bạc phơ rối bù, gương mặt hốc hác già đi cả chục tuổi. Khi nhìn thấy Thẩm Ly, đôi mắt ông ta lóe lên tia hy vọng rồi nhanh chóng chuyển thành sự giận dữ điên cuồng.
“Nghịch tử! Mày còn dám đến đây sao?” Thẩm Trọng lao tới song sắt, gào lên khản đặc. “Tao là cha mày! Sao mày dám hại tao ra nông nỗi này? Mau đi xin nhiếp chính vương, xin bệ hạ tha cho tao! Tao nuôi mày khôn lớn để mày báo hiếu thế này à?”
Thẩm Ly đứng cách song sắt một đoạn, đủ xa để bàn tay bẩn thỉu của ông ta không chạm tới vạt áo mình. Nàng nhìn người cha đang phát điên kia bằng ánh mắt thương hại.
“Cha?” Nàng cười khẽ, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong ngục tối. “Thẩm đại nhân, ông quên rồi sao? Ngày ông ép ta gả vào phủ nhiếp chính vương làm nội gián, ông đã nói gì? Ông nói ta phải biết hi sinh vì đại cục. Nếu ta chết, đó là số phận của ta. Giờ ông ngã ngựa, đó cũng là số phận của ông thôi.”
“Mày…” Thẩm Trọng nghẹn họng, chỉ tay vào mặt nàng run bần bật.
“Ông chưa từng coi ta là con gái. Ông chỉ coi ta là một quân cờ, một món hàng để trao đổi quyền lực. Khi ta có giá trị, ông nâng niu. Khi ta hết giá trị, ông sẵn sàng vứt bỏ ta như vứt một đôi giày rách. Kiếp này, ta chỉ trả lại cho ông những gì ông xứng đáng được nhận.”
Nàng quay sang nhìn Triệu Cảnh nãy giờ vẫn ngồi im trong góc tối. Hắn ta mặc bộ áo tù nhân rách rưới, những vết thương do bị tra tấn trong quá trình thẩm vấn vẫn còn rỉ máu, thấm đỏ cả một mảng lưng áo.
“Triệu Cảnh,” nàng gọi tên hắn.
Phế thái tử từ từ ngẩng đầu. Gương mặt tuấn tú ngày nào giờ lấm lem bùn đất, ánh mắt đờ đẫn tuyệt vọng. Nhưng khi nhìn thấy Bùi Nghiễn đứng sừng sững bảo vệ sau lưng Thẩm Ly, sự ghen tỵ và hận thù bùng lên trong mắt hắn.
“Thẩm Ly… Ngươi giỏi lắm,” Triệu Cảnh cười khằng khặc, giọng nghe như tiếng quạ kêu. “Ta thật không ngờ, con rắn độc thực sự lại nằm ngay bên cạnh ta. Ta đã đánh giá thấp ngươi.”
“Không phải ngươi đánh giá thấp ta,” Thẩm Ly bình thản đáp. “Mà là ngươi quá đề cao bản thân mình. Ngươi nghĩ rằng nữ nhân trong thiên hạ này sinh ra đều phải xoay quanh ngươi, đều phải ngu ngốc hi sinh vì ngươi sao?”
Triệu Cảnh lồm cồm bò dậy, bám vào song sắt, nhìn chằm chằm vào Thẩm Ly với vẻ cầu khẩn điên loạn: “Ly nhi… Ta biết nàng hận ta vì chuyện của Diệu Nhu. Nhưng ta hối hận rồi. Ta biết nàng mới là người tài giỏi nhất, xứng đáng với ta nhất. Nàng hãy nói với Bùi Nghiễn, tha cho ta một con đường sống. Ta thề, sau này ta sẽ nghe lời nàng, ta sẽ…”
“Câm miệng.”
Bùi Nghiễn lạnh lùng cắt ngang. Hắn bước lên một bước, sát khí tỏa ra khiến Triệu Cảnh sợ hãi lùi lại, ngã ngồi xuống đất.
“Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì mà xứng với nàng ấy?” Bùi Nghiễn nhìn Triệu Cảnh như nhìn một con sâu cái kiến. “Một kẻ bất tài, vô dụng, đến đàn bà của mình cũng không bảo vệ được, còn dám mơ tưởng đến vương phi của ta?”
Thẩm Ly đưa tay ngăn Bùi Nghiễn lại, ra hiệu để nàng tự giải quyết. Nàng nhìn Triệu Cảnh, ánh mắt không còn chút tình cảm nào, chỉ còn sự khinh bỉ.
“Triệu Cảnh, ngươi có biết tại sao ngươi thua không?” Nàng hỏi.
Triệu Cảnh ngơ ngác lắc đầu.
“Bởi vì trong giấc mộng của ta, ta thấy ngươi là kẻ bạc tình bạc nghĩa. Ngươi lên ngôi bằng xương máu của người khác, rồi quay lại giết chết ân nhân của mình. Một kẻ như ngươi, trời không dung, đất không tha.”
“Và còn một người nữa…” Thẩm Ly vỗ tay.
Ngục tốt lôi xềnh xệch một nữ nhân vào, ném mạnh xuống nền đất lạnh trước mặt Triệu Cảnh.
Là Diệu Nhu.
Ả ta không còn vẻ thanh tao thoát tục như đóa bạch liên hoa ngày nào. Tóc tai rũ rượi, quần áo tả tơi. Khuôn mặt kiều diễm từng khiến bao nam nhân mê đắm giờ đây sưng húp, biến dạng, tím tái. Những vết thương này là hậu quả của cơn mưa gạch đá mà dân chúng phẫn nộ đã trút xuống khi ả bị áp giải trên đường phố.
“Thái tử… cứu thiếp… cứu thiếp…” Diệu Nhu khóc lóc, bò đến ôm chân Triệu Cảnh qua song sắt.
Nhưng Triệu Cảnh nhìn ả bằng ánh mắt rực lửa căm hờn. Hắn cho rằng chính vì sự ngu ngốc và thói trăng hoa khoe mẽ của ả mà hắn mới mất đi sự ủng hộ của triều thần, mới dẫn đến kết cục này.
“Cút ngay! Đồ sao chổi!” Triệu Cảnh tung chân đá mạnh vào mặt Diệu Nhu.
“A!” Diệu Nhu hét lên đau đớn, lăn ra đất. Ả ngẩng lên, nhìn người tình mà mình từng dùng mọi thủ đoạn để quyến rũ, giờ đây lại đối xử với mình như kẻ thù.
“Chàng đánh ta? Chàng dám đánh ta?” Diệu Nhu gào lên, lao vào cào cấu Triệu Cảnh qua song sắt. “Nếu không phải tại chàng tham lam, vô dụng thì chúng ta có ra nông nỗi này không? Chàng hứa cho ta làm hoàng hậu, cuối cùng lại biến ta thành tù nhân!”
Hai kẻ từng thề non hẹn biển, từng ân ái mặn nồng, giờ đây lao vào cắn xé, chửi rủa nhau bằng những lời lẽ thô tục nhất ngay trong ngục tối. Chó cắn chó, một màn kịch thật bi hài.
Thẩm Ly đứng nhìn, khóe môi nhếch lên một nụ cười thỏa mãn. Đây chính là cảnh tượng nàng muốn thấy nhất. Cái chết quá nhẹ nhàng với bọn chúng. Hãy để bọn chúng sống, sống để hành hạ lẫn nhau, sống để gặm nhấm nỗi đau khổ và hối hận đến cuối đời.
“Đi thôi vương gia,” Thẩm Ly quay sang Bùi Nghiễn, nhẹ nhàng nói. “Ở đây bẩn quá, làm bẩn mắt ngài.”
Bùi Nghiễn gật đầu, vòng tay ôm lấy eo nàng, che chở nàng trong vòm ngực rộng lớn của mình. Hắn không thèm liếc nhìn hai kẻ điên loạn kia thêm một lần nào nữa.
“Người đâu,” Bùi Nghiễn ra lệnh cho ngục tốt trước khi rời đi. “Chăm sóc bọn họ cho kỹ. Đừng để bọn họ chết quá sớm. Mỗi ngày chỉ cho ăn một bữa cháo loãng, để bọn họ có sức mà chửi nhau.”
“Tuân lệnh vương gia!”
Bùi Nghiễn và Thẩm Ly bước ra khỏi thiên lao.
Cánh cửa sắt nặng nề đóng lại sau lưng, nhốt chặt quá khứ đau thương và thù hận vào bóng tối vĩnh viễn.
Bên ngoài, trời đã tạnh mưa. Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua tầng mây xám xịt, chiếu rọi lên gương mặt thanh tú của Thẩm Ly. Nàng hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm thấy lồng ngực nhẹ bẫng như vừa trút bỏ được ngàn cân gánh nặng.
Nợ máu đã trả. Oán thù đã tan.
Bùi Nghiễn nhìn nàng, đưa tay vén lọn tóc mai bị gió thổi rối của nàng ra sau tai.
“Kết thúc rồi,” hắn nói.
Thẩm Ly ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt long lanh ngấn lệ nhưng miệng cười rạng rỡ: “Chưa đâu. Mới chỉ là bắt đầu thôi.”
“Bắt đầu cái gì?”
“Bắt đầu cuộc sống của chúng ta.”
Bùi Nghiễn sững người một chút, rồi bật cười. Nụ cười của hắn lần này không còn vẻ tà mị hay toan tính, mà tràn đầy sự dịu dàng và hạnh phúc.
Hắn nắm chặt tay nàng, mười ngón đan xen: “Được. Về nhà thôi.”
Hai người sánh bước bên nhau đi về phía xe ngựa. Bóng lưng của họ đổ dài trên con đường lát đá, quấn quýt lấy nhau không rời. Một vương gia quyền khuynh thiên hạ, một vương phi túc trí đa mưu. Thiên hạ này, từ nay về sau, là bàn cờ của riêng họ.
Comments for chapter "Chương 7"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com