Chương 1
Thành phố Bắc Kinh bước vào những ngày cuối thu, cơn mưa rả rích kéo dài từ chiều đến tận đêm khuya vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
Trong văn phòng của công ty khởi nghiệp Tinh Vân nằm ở tầng 18 của một tòa nhà văn phòng hạng B, ánh đèn vẫn sáng trưng. Không khí làm việc căng thẳng bao trùm, tiếng bàn phím lạch cạch vang lên không ngớt.
Thẩm Vy vươn vai một cái, xương cốt kêu răng rắc. Cô nhìn đồng hồ, đã mười một giờ đêm. Dự án phần mềm mới đang trong giai đoạn nước rút, cả team đã tăng ca liên tục suốt hai tuần nay.
Cô liếc nhìn chiếc túi xách vải canvas cũ kỹ treo trên ghế – vật dụng ngụy trang hoàn hảo cho thân phận “gái quê lên tỉnh” của mình. Bên trong đó thực ra là một thỏi son phiên bản giới hạn toàn cầu mà cô lén lút dùng mỗi khi vào nhà vệ sinh.
“Thẩm Vy, tài liệu bên A yêu cầu sửa lại, cô xem nốt nhé.”
Lý Nhã – cô nhân viên mới vào thực tập, người được mệnh danh là “trà xanh” của phòng marketing, ném một xấp tài liệu lên bàn Thẩm Vy rồi yểu điệu xách túi đứng dậy.
“Ôi trễ quá rồi, bạn trai tôi đến đón. Anh ấy đi BMW nên không tiện đợi lâu, tôi về trước nhé. Mọi người vất vả rồi.”
Lý Nhã cố tình nhấn mạnh chữ “BMW”, ánh mắt liếc xéo qua Thẩm Vy đầy vẻ khinh thường. Trong mắt Lý Nhã, Thẩm Vy tuy có năng lực nhưng ăn mặc quê mùa, quanh năm suốt tháng chỉ diện mấy bộ đồ basic không logo, chắc chắn là loại nghèo rớt mồng tơi.
Thẩm Vy chỉ cười nhạt, không thèm chấp. BMW? Chiếc Porsche 911 màu hồng phấn của cô đang phủ bụi dưới hầm để xe của khu chung cư cao cấp cách đây ba ngã tư kìa. Nhưng vì để duy trì thiết lập “nhân viên nghèo vượt khó”, ngày nào cô cũng phải bắt Grab bike đi làm, sau đó đi bộ thêm một đoạn để ra vẻ đi xe bus.
“Để đó tôi xem cho. Cô về đi.”
Một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo vang lên từ phía cửa văn phòng giám đốc.
Cố Yến Đình bước ra. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay áo xắn lên để lộ cánh tay rắn rỏi và chiếc đồng hồ dây da… nhìn qua thì tưởng hàng chợ đêm nhưng thực chất là kiệt tác thủ công của một nghệ nhân Thụy Sĩ làm riêng cho anh, trên thế giới chỉ có ba chiếc.
Lý Nhã thấy sếp tổng bước ra, mắt sáng rực lên, giọng nói lập tức chuyển sang tông nũng nịu: “Cố tổng, anh chưa về sao? Hay là… anh đi cùng xe với em nhé? Trời mưa to thế này, anh đi xe máy nguy hiểm lắm.”
Cả công ty đều biết Cố Yến Đình khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng, hiện tại vẫn đang đi một chiếc xe máy điện cũ kỹ để tiết kiệm chi phí.
Cố Yến Đình thậm chí còn không thèm liếc nhìn Lý Nhã lấy một cái, gương mặt anh tuấn lạnh tanh như tảng băng nghìn năm: “Không cần. Cô chắn đường tôi rồi.”
Lý Nhã cứng đờ người, nụ cười trên môi méo xệch, đành hậm hực xách túi bỏ đi, tiếng giày cao gót nện xuống sàn nghe chát chúa.
Khi bóng lưng Lý Nhã khuất sau thang máy, không khí trong văn phòng bỗng chốc chùng xuống, trở nên dễ chịu hơn hẳn. Những nhân viên khác cũng lục tục ra về, cuối cùng chỉ còn lại Thẩm Vy và Cố Yến Đình.
Thẩm Vy thở dài, xoa xoa cái bụng đang réo ầm ĩ. “Đói quá…” – Cô lẩm bẩm.
Một hộp cơm Bento từ cửa hàng tiện lợi bất ngờ được đặt xuống trước mặt cô. Thẩm Vy ngước lên, bắt gặp ánh mắt thâm sâu của Cố Yến Đình. Sự lạnh lùng ban nãy đã tan biến, thay vào đó là một tia dịu dàng khó phát hiện nơi đáy mắt.
“Ăn đi. Hàng giảm giá 50% sau 10 giờ tối đấy, tôi mua hai hộp, ăn không hết.” – Cố Yến Đình nói dối không chớp mắt. Thực ra anh đã sai trợ lý đặc biệt đi mua từ nhà hàng 5 sao, sau đó trút vào hộp nhựa rẻ tiền này để cô không nghi ngờ.
Thẩm Vy mắt sáng rực: “Sếp, anh đúng là cứu tinh của đời em! Em sắp đói lả rồi.”
Cô không khách khí mở hộp cơm, mùi thơm nức mũi bay lên. “Wow, cơm cửa hàng tiện lợi dạo này xịn thế? Có cả bào ngư sao?” – Thẩm Vy gắp một miếng bào ngư nhỏ lên soi mói.
Cố Yến Đình khựng lại một giây, sau đó bình thản đáp: “Chắc là nấm đùi gà thôi, làm giả giống lắm. Ăn nhanh đi còn về.”
Thẩm Vy tin ngay. Cô vừa ăn vừa lén nhìn người đàn ông đang ngồi ở bàn đối diện. Ba năm nay, từ khi cô vào thực tập đến lúc trở thành nhân viên chính thức, Cố Yến Đình luôn là người thầy, người sếp dẫn dắt cô. Anh tài giỏi, kiên định, dù công ty từng đứng bên bờ vực phá sản cũng chưa từng nợ lương nhân viên một đồng.
Chỉ tiếc là… anh nghèo quá.
Thẩm Vy thầm nghĩ, nếu cô công khai thân phận đại tiểu thư Thẩm gia, liệu anh có cảm thấy tự ti không? Cô thích anh, thích sự kiên cường và ánh mắt thâm tình anh đôi khi lơ đãng dành cho cô. Nhưng rào cản gia thế và hôn ước chết tiệt kia khiến cô không dám mở lời.
“Ngon không?” – Cố Yến Đình đột nhiên hỏi, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
“Ngon lắm ạ!” – Thẩm Vy cười tít mắt, khoé môi dính một hạt cơm.
Cố Yến Đình tự nhiên vươn tay ra. Ngón tay thon dài, ấm áp của anh lướt nhẹ qua khóe môi cô, lấy hạt cơm đi. Cảm giác tê dại truyền từ đầu ngón tay anh lan thẳng đến tim Thẩm Vy khiến cô cứng đờ người.
“Dính cơm rồi. Lớn đầu mà ăn uống như trẻ con.” – Giọng anh trầm khàn, mang theo sự dung túng vô hạn.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức cô ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh – một mùi hương sang trọng đến lạ lùng so với hoàn cảnh “nghèo khó” của anh.
Thẩm Vy đỏ mặt, vội cúi đầu và lùa cơm vào miệng: “Cảm… cảm ơn sếp.”
Đúng lúc này, điện thoại của cả hai người đồng loạt reo lên.
Thẩm Vy nhìn màn hình, hiện lên hai chữ “Mẫu Thân Đại Nhân”. Cô nhăn mặt, bắt máy nhưng cố tình nói nhỏ: “Mẹ à, con đang tăng ca… Cái gì? Xem mắt? Con đã nói là con không đi mà! Cái tên công tử bột nhà họ Cố đó có gì tốt chứ? Nghe đồn hắn ta thay người yêu như thay áo, lại còn hống hách… Con không cần biết hắn giàu cỡ nào, con có người trong lòng rồi!”
Ở đầu dây bên kia, mẹ Thẩm Vy gào lên: “Con điên rồi! Cậu hai nhà họ Cố là nhân trung chi long, biết bao cô gái xếp hàng chờ đấy! Mày mau thu xếp về nhà ngay cho mẹ!”
Thẩm Vy bực bội cúp máy. Cô ngẩng lên thì thấy Cố Yến Đình cũng vừa đặt điện thoại xuống, sắc mặt đen sì như đít nồi.
Anh day day thái dương, giọng nói đầy vẻ mệt mỏi: “Ông nội, cháu đã bảo cháu không cần liên hôn. Đại tiểu thư nhà họ Thẩm nổi tiếng là bình hoa di động, kiêu căng ngạo mạn, cháu làm sao mà chịu nổi? Cháu đang bận khởi nghiệp, không rảnh để hầu hạ tiểu thư lá ngọc cành vàng.”
Thẩm Vy nghe vậy thì trố mắt nhìn anh, trong lòng thầm đồng cảm. Hóa ra sếp cũng bị gia đình ép đi xem mắt với mấy cô tiểu thư nhà giàu đanh đá.
“Sếp cũng bị ép cưới vợ à?” – Thẩm Vy hỏi thăm dò.
Cố Yến Đình thở dài, nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm: “Ừ. Gia đình muốn tôi cưới một cô gái môn đăng hộ đối để đổi đời. Nhưng tôi không thích.”
“Tại sao?” – Tim Thẩm Vy đập thình thịch.
Cố Yến Đình đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, dừng lại ngay cạnh ghế cô. Anh cúi người xuống, chống hai tay lên thành ghế, vây cô vào giữa lồng ngực vững chãi của mình. Hơi thở nam tính bao trùm lấy cô.
“Bởi vì… tôi cũng có người trong lòng rồi. Cô ấy không giàu có, cũng chẳng phải tiểu thư đài các, ngốc nghếch lại ham ăn, nhưng ở bên cô ấy tôi thấy bình yên.”
Thẩm Vy nín thở, ngước nhìn vào đôi mắt đen láy của anh. Có phải… anh đang nói về cô không?
Cố Yến Đình nhìn đôi môi hồng nhuận đang hé mở vì kinh ngạc của cô, yết hầu khẽ chuyển động. Anh rất muốn hôn cô ngay bây giờ, muốn nói cho cô biết anh chính là Cố Yến Đình của Cố thị, muốn cho cô tất cả những gì tốt đẹp nhất. Nhưng anh sợ cô gái đầy lòng tự trọng này sẽ bỏ chạy khi biết anh lừa dối cô suốt ba năm qua.
“Thôi, về đi. Tôi đưa em về.” – Anh kìm nén dục vọng, đứng thẳng dậy, cầm lấy áo khoác của cô mặc vào cho cô. Động tác thuần thục, dịu dàng như đã làm hàng ngàn lần.
“Sếp, trời mưa to lắm, xe máy điện của anh có đi được không?” – Thẩm Vy lo lắng hỏi, trong khi bản thân cô đang nghĩ cách từ chối khéo để anh không phát hiện ra cô sống ở khu chung cư dành cho giới thượng lưu.
“Hỏng rồi.” – Cố Yến Đình tỉnh bơ nói dối. Chiếc Maybach của anh đang đậu ở góc khuất, tài xế đang đợi lệnh. Nhưng anh muốn đi bộ cùng cô. “Chúng ta đi taxi. Hôm nay tôi trúng thưởng phiếu giảm giá taxi 50k.”
Thẩm Vy thở phào nhẹ nhõm: “May quá, em cũng… à, em cũng có mã giảm giá. Để em đặt, chúng ta đi chung một đoạn nhé?”
Hai con người, một là người thừa kế tập đoàn ngàn tỷ, một là thiên kim tiểu thư lá ngọc cành vàng, cứ thế chen chúc nhau dưới một chiếc ô nhỏ xíu của cửa hàng tiện lợi, bước đi trong cơn mưa đêm Bắc Kinh lạnh lẽo.
Cố Yến Đình nghiêng hẳn ô về phía Thẩm Vy, vai trái của anh ướt đẫm nước mưa. Anh đưa tay ôm nhẹ lấy vai cô, kéo sát vào lòng mình để tránh vũng nước lớn.
“Đi cẩn thận.” – Giọng anh trầm thấp vang lên bên tai cô, ấm áp hơn cả lò sưởi.
Thẩm Vy nép vào ngực anh, nghe rõ nhịp tim anh đập mạnh mẽ qua lớp áo sơ mi mỏng. Cô thầm nghĩ: Mặc kệ cái tên công tử họ Cố kia, mình nhất định phải cày cuốc kiếm tiền để bao nuôi sếp!
Trong khi đó, Cố Yến Đình cũng đang suy tính: Làm sao để hủy hôn ước với Thẩm gia mà không bị ông nội đánh gãy chân đây? Mình phải nhanh chóng kiếm đủ lý do để rước cô ngốc này về dinh, không thể để cô ấy chịu khổ mãi được.
Cả hai đều không biết rằng, người mà họ đang kịch liệt từ chối trong điện thoại, lại chính là người đang tay trong tay đi dưới mưa cùng mình lúc này. Sự dày vò ngọt ngào này, mới chỉ là bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com