Chương 2
Sáng hôm sau, Thẩm Vy đến công ty với đôi mắt thâm quầng. Hậu quả của việc dầm mưa tối qua là cô hắt hơi liên tục, đầu óc quay cuồng như chong chóng.
Vừa ngồi xuống ghế, cô liền lôi từ trong túi xách ra một chiếc khăn lụa màu cam đất, vo tròn lại thành một cục rồi nhét sau lưng để kê thắt lưng đau nhức.
Đây là chiếc khăn lụa Hermès phiên bản giới hạn mùa thu năm ngoái, quà sinh nhật mẹ cô gửi tặng. Giá trị của nó đủ để mua lại một nửa cổ phần của cái công ty startup bé tí này. Nhưng với Thẩm Vy hiện tại, nó chỉ có tác dụng duy nhất là… êm lưng.
“Chà, Thẩm Vy, cô mua cái khăn này ở chợ đầu mối nào thế? Màu sắc cũng lòe loẹt gớm.”
Lý Nhã uốn éo đi ngang qua, trên tay cầm ly Starbucks, ánh mắt khinh khỉnh quét qua chiếc khăn nhăn nhúm sau lưng Thẩm Vy.
Thẩm Vy đang mệt, lười đôi co, chỉ ậm ừ cho qua chuyện: “Ừ, hàng giảm giá trên mạng ấy mà. Dùng tạm cũng được.”
Lý Nhã cười khẩy, giọng nói cố tình vặn to lên cho cả phòng nghe thấy: “Dùng đồ fake cũng phải biết chỗ mà dùng chứ. Lát nữa có cuộc họp quan trọng với phu nhân Vương của tập đoàn thời trang Ánh Dương đấy. Bà ấy ghét nhất là hàng nhái. Cô liệu hồn mà cất cái giẻ lau đó đi, đừng làm xấu mặt công ty.”
Nói xong, ả ta đắc ý bỏ về chỗ, không quên vuốt lại mái tóc xoăn tít được chăm sóc kỹ lưỡng của mình.
Thẩm Vy nhún vai. Bà Vương? Hình như là dì họ xa lắc xa lơ của cô thì phải. Bà ấy mà nhìn thấy cô ở đây mới là chuyện lớn. Thẩm Vy vội vàng kéo cao cổ áo, thầm cầu nguyện cho bà ấy mắt kém không nhận ra mình.
Mười phút sau, cửa phòng họp mở ra.
Cố Yến Đình bước vào trước, phong thái đĩnh đạc, trầm ổn. Theo sau là phu nhân Vương – một người phụ nữ trung niên sang trọng, khí chất bức người.
Cuộc họp diễn ra khá căng thẳng. Tinh Vân muốn nhận được gói đầu tư từ Ánh Dương, nhưng bà Vương nổi tiếng là người khó tính, soi mói từng chi tiết nhỏ trong bản kế hoạch.
Lý Nhã hôm nay trang điểm lộng lẫy, tranh giành quyền thuyết trình. Cô ta thao thao bất tuyệt về các con số, thi thoảng lại liếc mắt đưa tình với Cố Yến Đình, nhưng anh hoàn toàn phớt lờ, chỉ tập trung ghi chép và quan sát thái độ của đối tác.
“Dừng lại.”
Bà Vương đột ngột lên tiếng, cắt ngang bài thuyết trình của Lý Nhã. Bà tháo kính xuống, nhíu mày nhìn về phía góc bàn họp, nơi Thẩm Vy đang co ro cúi đầu ghi biên bản.
“Cô gái kia.” – Bà Vương chỉ tay vào Thẩm Vy.
Tim Thẩm Vy rớt cái “bộp” xuống dạ dày. Thôi xong, lộ rồi!
Lý Nhã thấy vậy thì mừng thầm, nghĩ rằng bà Vương ngứa mắt với bộ dạng lôi thôi của Thẩm Vy. Cô ta vội vàng lên tiếng “đổ dầu vào lửa”: “Thưa phu nhân, cô ấy là nhân viên mới, không hiểu quy tắc ăn mặc. Để tôi nhắc nhở cô ấy ra ngoài ngay ạ. Thẩm Vy, cô còn ngồi đó làm gì? Mang cái khăn hàng nhái của cô ra ngoài đi!”
Lý Nhã nhanh nhảu chạy tới, định giật lấy chiếc khăn lụa đang vắt trên ghế của Thẩm Vy để ném đi, nhằm lấy lòng đối tác.
“Bốp!”
Một bàn tay rắn rỏi bất ngờ vươn ra, chặn đứng cánh tay của Lý Nhã giữa không trung.
Là Cố Yến Đình.
Anh đứng dậy, chắn trước mặt Thẩm Vy, gương mặt lạnh tanh, ánh mắt sắc lẹm như dao găm nhìn thẳng vào Lý Nhã.
“Đây là phòng họp, không phải cái chợ để cô muốn làm gì thì làm. Ra ngoài!”
Lý Nhã sững sờ, lắp bắp: “Nhưng… nhưng Cố tổng, cô ta dùng hàng fake, phu nhân Vương đây ghét nhất là…”
“Tôi không quan tâm nó là hàng gì.” – Cố Yến Đình lạnh lùng cắt ngang, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực vang vọng khắp phòng họp. – “Nhân viên của tôi, giá trị nằm ở bộ não, ở năng lực làm việc, không phải ở mấy món đồ khoác lên người. Cho dù cô ấy có quấn bao tải đi làm, chỉ cần làm tốt việc, tôi vẫn trân trọng.”
Nói rồi, anh quay sang nhìn Thẩm Vy, ánh mắt dịu đi vài phần, bàn tay to lớn vô thức đặt lên vai cô như một sự bảo vệ tuyệt đối: “Đừng sợ.”
Thẩm Vy ngước nhìn tấm lưng rộng lớn trước mặt, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp ngọt ngào. Anh nghĩ cô dùng hàng giả, anh sợ cô bị sỉ nhục, nên không ngần ngại đắc tội với đối tác lớn để bảo vệ cô. Người đàn ông này… ngốc nghếch đến mức khiến người ta đau lòng.
Bà Vương lúc này mới từ từ đứng dậy, tiến lại gần. Bà nhìn chằm chằm vào chiếc khăn lụa, rồi lại nhìn khuôn mặt đang cúi gằm của Thẩm Vy, khóe môi bỗng nhếch lên một nụ cười ẩn ý.
“Cố tổng hiểu lầm rồi.” – Bà Vương lên tiếng, giọng điệu thay đổi 180 độ, trở nên hòa nhã bất ngờ. – “Tôi không định đuổi cô ấy. Tôi chỉ muốn hỏi… chiếc khăn này, cô mua ở đâu vậy?”
Lý Nhã vội chen vào vớt vát: “Chắc chắn là chợ đêm rồi ạ, nhìn chất liệu dởm thế kia…”
“Câm miệng!” – Bà Vương quát khẽ khiến Lý Nhã im bặt. Bà quay sang Thẩm Vy, ánh mắt lóe lên tia tinh quái. – “Đây là dòng Hermès Vintage sản xuất năm 1998, họa tiết ‘Vườn treo Babylon’. Cả thế giới chỉ còn lại 5 chiếc. Tôi đã tìm kiếm nó suốt 10 năm nay mà không thấy. Không ngờ lại thấy nó… được dùng để kê lưng ở đây.”
Cả phòng họp im phăng phắc. Tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Mắt Lý Nhã trợn trừng như ốc nhồi, miệng há hốc không thốt nên lời.
Cố Yến Đình cũng sững người. Anh cúi xuống nhìn chiếc khăn nhăn nhúm trên ghế, rồi lại nhìn cô gái nhỏ bé bên cạnh mình. Hàng thật? Giá trị liên thành?
Thẩm Vy toát mồ hôi hột. Cô ngẩng đầu lên, cười gượng gạo, bịa chuyện không chớp mắt: “Dạ… dạ cái này… em mua ở cửa hàng đồ cũ, thấy rẻ nên mua thôi ạ. Chắc là… hàng nhái loại 1 thôi phu nhân, sao mà là hàng thật được.”
Cô lén nháy mắt ra hiệu với bà Vương. Bà Vương là người tinh ý, nhìn bộ dạng “ngụy trang” của cháu gái họ liền hiểu ngay vấn đề. Bà bật cười khanh khách: “À, ra thế. Hàng nhái mà làm tinh xảo thật. Cô gái này có gu thẩm mỹ tốt đấy. Tinh Vân có nhân viên biết chọn đồ thế này, chắc chắn sản phẩm cũng không tồi. Hợp đồng này, tôi ký.”
Lý Nhã đứng như trời trồng, mặt mày xám ngoét. Vừa bị sếp mắng, vừa bị khách hàng phủ đầu, ả ta hận không thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống đất.
Sau khi tiễn bà Vương ra về, văn phòng trở lại không khí yên tĩnh. Cố Yến Đình gọi Thẩm Vy vào phòng làm việc riêng.
“Đóng cửa lại.” – Anh ra lệnh, giọng nói không còn lạnh lùng nhưng mang theo sự nghiêm nghị khó tả.
Thẩm Vy rón rén đóng cửa, đứng nép vào tường: “Sếp… chuyện cái khăn…”
Cố Yến Đình tiến lại gần, ép cô vào cánh cửa gỗ. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực anh. Anh đưa tay lên, không phải để mắng cô, mà là nhẹ nhàng đặt lên trán cô kiểm tra nhiệt độ.
“Vẫn còn hơi sốt.” – Anh nhíu mày, giọng nói trầm xuống, mang theo chút bất lực. – “Lần sau đừng mua mấy đồ linh tinh đó nữa. Em thích khăn sao?”
Thẩm Vy ngơ ngác gật đầu.
Cố Yến Đình thở dài, ngón tay cái vô thức vuốt ve gò má ửng hồng của cô: “Tôi biết lương thực tập không cao. Em muốn dùng đồ đẹp để không bị người khác coi thường, tôi hiểu. Nhưng đừng vì thế mà nhịn ăn nhịn mặc mua hàng… à, hàng mô phỏng. Đợi dự án này thành công, có tiền thưởng, tôi sẽ…”
Anh ngập ngừng một chút, ánh mắt trở nên thâm sâu, cháy bỏng: “… Tôi sẽ mua cho em một chiếc khăn tốt hơn. Hàng thật. Được không?”
Trong mắt Cố Yến Đình, Thẩm Vy là một cô gái nghèo nhưng có lòng tự trọng cao. Việc cô dùng hàng nhái chắc hẳn vì muốn hòa nhập, hoặc có lẽ là chút hư vinh con gái. Anh không trách cô, chỉ thấy xót xa vì bản thân hiện tại chưa thể cho cô cuộc sống sung túc ngay lập tức.
Thẩm Vy nhìn người đàn ông trước mặt. Rõ ràng anh là đại thiếu gia Cố thị, tiền tiêu ba đời không hết, vậy mà lại đứng đây, hứa hẹn mua quà cho cô bằng tiền mồ hôi nước mắt khởi nghiệp.
Trái tim cô như có ai đó bóp nhẹ, vừa đau vừa ngọt.
“Sếp…” – Cô lí nhí.
“Hửm?”
“Anh không cần mua khăn đâu.” – Thẩm Vy đánh liều, vươn tay nắm lấy vạt áo sơ mi của anh, ngước đôi mắt long lanh lên nhìn anh. – “Anh cho em mượn cái này là được.”
Cố Yến Đình chưa kịp hiểu, Thẩm Vy đã kiễng chân lên, vòng tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp, rắn chắc đó.
“Em lạnh. Ôm một cái là ấm ngay, khăn nào bằng được.”
Cơ thể Cố Yến Đình cứng đờ trong tích tắc. Mùi hương sữa tắm dịu nhẹ thoang thoảng từ mái tóc cô xộc thẳng vào mũi anh, đánh tan mọi lý trí còn sót lại.
Bàn tay đang buông thõng của anh từ từ siết chặt, rồi dứt khoát vòng qua eo cô, kéo cô dán chặt vào người mình hơn. Anh cúi đầu, cằm tựa nhẹ lên đỉnh đầu cô, khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc vì kìm nén cảm xúc: “Được. Cho em mượn. Nhưng lãi suất tính rất cao đấy.”
“Cao thế nào ạ?”
“Cả đời.”
Bên ngoài cửa sổ, nắng thu vàng rực rỡ bắt đầu xuyên qua lớp mây mù, chiếu rọi vào hai bóng người đang ôm chặt lấy nhau trong căn phòng nhỏ. Một người tưởng đối phương nghèo rớt mồng tơi, một người nghĩ đối phương là lọ lem cần che chở. Vở kịch này, xem ra càng diễn càng nhập tâm mất rồi.
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com