Chương 9
Ba tháng sau.
Đám cưới của người thừa kế Cố thị và thiên kim tiểu thư Thẩm gia đã trở thành sự kiện chấn động nhất Bắc Kinh. Không chỉ vì quy mô xa hoa đến mức không tưởng, mà còn vì câu chuyện tình yêu “cổ tích đời thường” của họ được thêu dệt và lan truyền khắp nơi (dĩ nhiên là đã được thêm mắm dặm muối bởi đội ngũ PR của hai tập đoàn).
Hôn lễ được tổ chức trên hòn đảo tư nhân “Yến Vy” – hòn đảo mà Cố Yến Đình đã bí mật mua tặng Thẩm Vy và lấy tên hai người đặt cho nó.
Dưới bầu trời xanh ngắt và tiếng sóng biển rì rào, hàng ngàn bông hồng trắng được vận chuyển bằng máy bay từ Bulgaria về, trải dài thành một con đường hoa lộng lẫy dẫn đến lễ đài.
Trong phòng chờ, Thẩm Vy đang hồi hộp đến mức không dám thở mạnh. Cô mặc chiếc váy cưới được thiết kế riêng bởi nhà mốt hàng đầu thế giới, đính kết 999 viên kim cương nhỏ, lấp lánh như ngàn vì sao.
“Cốc cốc.”
Cửa phòng mở ra, Cố Yến Đình bước vào. Theo phong tục thì chú rể không được gặp cô dâu trước giờ làm lễ, nhưng Cố thiếu gia xưa nay vốn không thích làm theo quy tắc.
Anh sững sờ trong giây lát. Dù đã biết vợ mình rất đẹp, nhưng khoảnh khắc này, vẻ đẹp của cô vẫn khiến trái tim anh lỡ nhịp như lần đầu tiên gặp gỡ.
“Anh vào đây làm gì? Mẹ mắng bây giờ.” – Thẩm Vy vội lấy quạt che mặt, nhưng đôi mắt lúng liếng ý cười đã tố cáo cô.
Cố Yến Đình bước tới, nhẹ nhàng gỡ chiếc quạt ra, cúi xuống hôn lên trán cô một cái thật kêu.
“Anh vào đưa cái này.”
Anh xòe tay ra. Trong lòng bàn tay anh không phải là nhẫn kim cương, cũng không phải chìa khóa siêu xe, mà là… một chiếc thẻ nhân viên cũ kỹ và một phiếu giảm giá cơm hộp đã hết hạn.
Thẩm Vy ngạc nhiên cầm lấy những món đồ quen thuộc ấy. Đây là thẻ nhân viên thực tập của cô và tờ phiếu giảm giá của cửa hàng tiện lợi nơi hai người lần đầu ăn tối cùng nhau.
“Anh vẫn giữ những thứ này sao?” – Mắt cô rưng rưng.
Cố Yến Đình nắm lấy tay cô, áp lên ngực mình: “Giữ chứ. Để nhắc nhở anh rằng, vợ anh đã yêu anh từ khi anh chỉ là một gã ‘nghèo rớt mồng tơi’, đi xe máy điện cà tàng. Vy Vy, cảm ơn em vì đã không chê anh nghèo.”
Thẩm Vy bật cười qua làn nước mắt, cô nhón chân, thì thầm vào tai anh: “Thực ra lúc đó em cũng định chê đấy. Nhưng thấy anh đẹp trai quá nên ‘nhắm mắt đưa chân’. Ai ngờ vớ được hũ vàng.”
“Em dám chê?” – Cố Yến Đình nheo mắt nguy hiểm, vòng tay siết chặt eo cô.
“Được rồi, được rồi, không chê! Mau ra ngoài đi, giờ lành đến rồi!”
Giờ khắc thiêng liêng nhất đã điểm.
Dưới sự chứng kiến của hai bên gia đình và hàng trăm quan khách, Cố Yến Đình và Thẩm Vy trao nhau chiếc nhẫn cưới.
Không có những lời thề non hẹn biển sáo rỗng, Cố Yến Đình cầm micro, nhìn sâu vào mắt cô dâu của mình, giọng nói trầm ấm vang vọng khắp hôn trường:
“Thẩm Vy, trước đây anh từng nói dối em rất nhiều điều. Anh nói anh nghèo, anh nói anh đi xe máy điện, anh nói anh ăn cơm hộp vì tiết kiệm. Nhưng có một điều anh chưa bao giờ nói dối: Đó là cảm giác bình yên khi ở bên em.”
Anh dừng lại một chút, mỉm cười: “Em từng nói sẽ bao nuôi anh, sẽ kiếm tiền nuôi anh ăn mì hoành thánh. Anh đã ghi nhớ câu nói đó. Tài sản của anh, anh đã sang tên cho em hết rồi. Giờ anh thực sự là kẻ trắng tay. Cả đời này, xin nhờ Cố phu nhân chiếu cố, nuôi cơm anh nhé.”
Cả hôn trường vỗ tay rào rào, tiếng cười và tiếng chúc phúc vang lên không ngớt.
Thẩm Vy đỏ mặt, cầm lấy micro, dõng dạc đáp lại: “Được! Chỉ cần anh ngoan, em sẽ nuôi anh cả đời! Ngày ngày đều có mì hoành thánh thêm trứng!”
Cố Yến Đình không kìm được nữa, anh cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn nồng cháy, đánh dấu chủ quyền vĩnh viễn, mặc kệ tiếng hò reo của đám bạn thân bên dưới.
Đêm tân hôn.
Căn phòng tổng thống của khu resort trên đảo được trang trí đầy nến và hoa. Cửa sổ mở toang đón gió biển mát rượi.
Cố Yến Đình bước ra từ phòng tắm, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm hờ hững, để lộ cơ bụng sáu múi săn chắc còn đọng những giọt nước li ti.
Thẩm Vy đang ngồi trên giường, tay lật giở cuốn “Hợp đồng bán thân” mà anh đã ký hôm ra mắt. Thấy anh bước ra với bộ dạng “ngon lành” như vậy, cô nuốt nước bọt cái ực.
“Cố thiếu gia… à không, chồng à, anh định dùng ‘mỹ nam kế’ để trốn việc rửa bát sau này đấy à?”
Cố Yến Đình tiến lại gần, rút cuốn hợp đồng từ tay cô, ném sang một bên. Anh chống hai tay xuống nệm, vây cô vào giữa, ánh mắt rực lửa tình.
“Rửa bát để mai tính. Bây giờ anh phải thực hiện nghĩa vụ ghi trong hợp đồng trước đã.”
“Nghĩa… nghĩa vụ gì?” – Thẩm Vy lắp bắp, tim đập thình thịch.
“Điều 3 khoản 2: Chồng có nghĩa vụ làm cho vợ vui vẻ, hạnh phúc mỗi đêm.” – Anh bịa chuyện không chớp mắt, bàn tay bắt đầu không an phận luồn vào trong váy ngủ lụa là của cô.
“Ưm… trong hợp đồng đâu có điều đó…”
“Bây giờ có rồi.”
Anh cúi xuống, hôn lên hõm cổ nhạy cảm của cô, để lại những dấu ấn đỏ hồng đầy sở hữu. Hơi thở nóng rực của anh phả vào da thịt cô khiến cô run rẩy.
“Vy Vy, gọi tên anh.”
“Yến Đình…”
“Gọi chồng.”
“Chồng ơi…”
Tiếng gọi ngọt ngào như mật rót vào tai khiến lý trí Cố Yến Đình đứt phựt. Anh tắt đèn ngủ, chỉ để lại ánh trăng mờ ảo ngoài ban công làm chứng cho đêm tình nồng nàn, cháy bỏng.
Comments for chapter "Chương 9"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com