Chương 8
Cuối tuần, Cố Yến Đình và Thẩm Vy dự định sẽ có một buổi hẹn hò lãng mạn tại rạp chiếu phim – trải nghiệm mà trước đây khi còn “nghèo”, họ chỉ dám mua vé ghế thường vào ngày giảm giá. Hôm nay, Cố thiếu gia quyết định bao trọn cả rạp VIP để bù đắp.
Nhưng người tính không bằng trời tính, mà cụ thể ở đây là “phụ huynh tính”.
Vừa bước ra khỏi cửa căn hộ, hai người đã bị chặn lại bởi hai hàng vệ sĩ mặc vest đen, đeo kính râm, xếp hàng ngay ngắn từ cửa thang máy ra tận xe.
“Mời thiếu gia và thiếu phu nhân về nhà chính. Lão gia và phu nhân Thẩm đang đợi dùng trà ạ.” – Viên đội trưởng vệ sĩ cúi rạp người, giọng nói cung kính nhưng mang tính chất “ép buộc” rõ ràng.
Cố Yến Đình nhíu mày, định từ chối thì Thẩm Vy đã cười khổ, vỗ vỗ tay anh: “Thôi, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Về sớm giải quyết sớm, không thì hai ông bà lại cho người đến cắm trại trước cửa nhà chúng ta mất.”
Cố Gia Đại Viện – dinh thự cổ kính nằm biệt lập trên sườn núi, nơi được mệnh danh là vùng đất cấm của người thường.
Trong phòng khách rộng lớn được trang trí bằng gỗ đàn hương quý hiếm, Cố lão gia và Mẹ Thẩm đang ngồi đối diện nhau, trên bàn là một tấm bản đồ thế giới và hàng tá cuốn catalogue dày cộp. Không khí căng thẳng như đang đàm phán hiệp định hòa bình thế giới.
“Ông thấy tổ chức ở Bali đã quá lỗi thời rồi. Phải đến Bắc Cực! Thuê tàu phá băng, tổ chức lễ cưới dưới ánh cực quang, thế mới độc đáo!” – Cố lão gia gõ gậy xuống sàn, quả quyết.
Mẹ Thẩm phe phẩy chiếc quạt lụa, lắc đầu nguầy nguậy: “Bắc Cực lạnh lắm, con bé Vy chịu lạnh kém, mặc váy cưới sao nổi? Tôi thấy nên tổ chức ở lâu đài cổ bên Pháp. Vừa lãng mạn, vừa sang trọng, lại hợp với bộ trang sức kim cương hồng tôi vừa đấu giá được.”
“Pháp thì xa quá! Hay là…”
Hai vị phụ huynh mải mê tranh luận đến mức không thèm để ý đến hai nhân vật chính vừa bước vào.
“Ông nội, bác gái.” – Cố Yến Đình lên tiếng, nắm tay Thẩm Vy đi tới sofa.
Lúc này, hai vị “trưởng lão” mới dừng cuộc chiến, quay sang nhìn đôi trẻ với ánh mắt sáng rực như đèn pha ô tô.
“A, hai đứa về rồi à? Mau mau lại đây!” – Cố lão gia vẫy tay rối rít. – “Ông và mẹ vợ con đang bàn chuyện hôn lễ. Tháng sau ngày hoàng đạo, cưới luôn nhé!”
Thẩm Vy suýt sặc nước bọt: “Tháng sau ạ? Có gấp quá không ông? Bọn cháu mới… ừm, mới chính thức công khai được vài ngày mà.”
“Gấp cái gì!” – Mẹ Thẩm lườm yêu con gái. – “Mẹ đã chuẩn bị của hồi môn cho con từ năm con 18 tuổi rồi. Chỉ chờ có chú rể là ‘xuất kho’ thôi. Bây giờ chú rể lại đúng là cậu Cố đây, mẹ mừng còn không kịp.”
Nói rồi, bà đẩy một tập tài liệu dày cộp về phía Cố Yến Đình.
“Cậu Cố, đây là danh sách của hồi môn của nhà họ Thẩm. 2 mỏ kim cương ở Nam Phi, 5% cổ phần tập đoàn, một hòn đảo tư nhân ở Maldives, và một chiếc du thuyền hạng sang. Cậu xem có chê ít không?”
Cố Yến Đình mỉm cười, phong thái ung dung: “Bác quá khách sáo rồi. Cháu lấy Vy Vy là lấy người, không phải lấy của. Nhưng nếu bác đã có lòng, cháu xin nhận thay cô ấy để quản lý giúp.”
Không chịu thua kém, Cố lão gia cũng đập mạnh một tờ giấy xuống bàn: “Nhà họ Cố chúng tôi cũng không để cháu dâu thiệt thòi! Đây là sính lễ! 10% cổ phần Cố thị, quyền sở hữu chuỗi khách sạn Đế Vương toàn cầu, và… quan trọng nhất là cái này.”
Ông chỉ vào một tờ giấy mỏng manh kẹp dưới cùng.
Thẩm Vy tò mò cầm lên đọc. Tiêu đề in đậm: “HỢP ĐỒNG BÁN THÂN”.
Nội dung: Kể từ ngày ký, Cố Yến Đình hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của Thẩm Vy. Tài sản đứng tên vợ, lỗi sai do chồng nhận, vợ nói 1 là 1, vợ nói 2 thì cấm cãi là 1. Mọi ý kiến phản kháng đều vô hiệu lực.
Thẩm Vy đọc xong mà cười đến run người. Cô quay sang nhìn Cố Yến Đình, nhướng mày trêu chọc: “Cố tổng, anh dám ký cái này không? Ký vào là mất hết nhân quyền đấy nhé.”
Cố Yến Đình không do dự một giây, rút bút máy trong túi áo ra, ký roẹt một cái vào phần “Người cam kết”, nét chữ rồng bay phượng múa đầy dứt khoát.
“Đã ký.” – Anh đưa tờ giấy cho cô, ánh mắt thâm tình như muốn dìm chết người đối diện. – “Từ nay anh là người của em. Em muốn đánh muốn mắng, hay muốn… dùng như thế nào cũng được.”
Câu nói “dùng như thế nào cũng được” được anh cố tình nhấn mạnh đầy hàm ý, khiến Thẩm Vy đỏ bừng mặt, vội vàng giấu tờ giấy đi trước ánh mắt đầy ẩn ý của hai vị phụ huynh.
“Được rồi, được rồi! Ký rồi thì không được nuốt lời!” – Cố lão gia cười ha hả, hài lòng vô cùng. – “Vậy chốt lại, đám cưới sẽ tổ chức ở cả Bắc Cực lẫn Pháp! Chơi lớn luôn!”
Trong khi hai người lớn tiếp tục quay lại cuộc chiến chọn thực đơn tiệc cưới (giữa Tôm hùm Alaska và Bào ngư Úc), Cố Yến Đình lén lút kéo Thẩm Vy ra ban công hóng gió.
Gió núi thổi lồng lộng, mang theo hương hoa ngọc lan tây thoang thoảng. Thẩm Vy tựa lưng vào lan can, thở phào nhẹ nhõm: “Gia đình anh… và mẹ em, đúng là một cặp bài trùng. Em cứ tưởng sẽ có màn drama mẹ chồng nàng dâu, hay gia tộc ngăn cấm cơ.”
Cố Yến Đình đứng phía sau, vòng tay ôm trọn lấy eo cô, cằm tựa lên vai cô, hít hà mùi hương trên tóc cô: “Drama gì chứ? Ông nội mong có cháu dâu đến phát điên rồi. Còn mẹ em… chắc sợ em ế nên mới vội vàng tống khứ đi như thế.”
“Anh dám bảo em ế à?” – Thẩm Vy quay lại, nhéo nhẹ vào eo anh.
“Anh sai rồi.” – Cố Yến Đình cười, bắt lấy bàn tay đang làm loạn của cô, đưa lên môi hôn. – “Là anh sợ. Anh sợ nếu không cưới em sớm, lỡ em phát hiện ra anh còn nhiều tật xấu khác rồi bỏ chạy thì sao?”
“Anh còn tật xấu gì nữa?” – Thẩm Vy nheo mắt nghi ngờ.
Cố Yến Đình ghé sát tai cô, giọng nói trầm thấp, quyến rũ hòa vào tiếng gió: “Ví dụ như… nghiện vợ chẳng hạn. Hay là… ghen tuông vô độ. Và đặc biệt là… nhu cầu ‘skinship’ hơi cao.”
Vừa dứt lời, bàn tay anh đã không yên phận mà luồn vào vạt áo cô, vuốt ve vùng eo mềm mại.
“Này! Ông với mẹ đang ở trong kia đấy!” – Thẩm Vy giật mình, đè tay anh lại, tim đập thình thịch.
“Họ đang bận cãi nhau xem khăn trải bàn màu gì rồi, không để ý đến chúng ta đâu.”
Cố Yến Đình không buông tha, anh xoay người cô lại, ép cô vào lan can đá. Dưới ánh trăng mờ ảo, đôi mắt anh sáng rực như sao trời, chứa đựng cả một bầu trời nhu tình.
“Vy Vy, anh yêu em.”
Lời tỏ tình giản dị nhưng chân thành khiến Thẩm Vy mềm lòng. Cô vòng tay qua cổ anh, kiễng chân lên, chủ động đặt một nụ hôn lên môi anh.
“Em cũng yêu anh. Chàng trai ‘nghèo’ của em.”
Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước, rồi dần trở nên sâu hơn, cuồng nhiệt hơn. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, hai trái tim từng vì hiểu lầm mà dè dặt, giờ đây đã hoàn toàn hòa chung một nhịp đập.
Bên trong phòng khách, Cố lão gia vô tình ngước mắt ra nhìn thấy cảnh tượng ngoài ban công, vội vàng lấy tay che mắt Mẹ Thẩm lại, cười tủm tỉm: “Thôi thôi, đừng chọn thực đơn nữa. Tôi thấy… chúng ta nên đi chọn tên cho cháu chắt là vừa rồi!”
Comments for chapter "Chương 8"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com