Chương 1
Gió xuân tháng hai vẫn còn vương vấn cái lạnh se sắt của tuyết tàn cuối đông. Trong hậu viện Tạ phủ, những cành đào khẳng khiu đã bắt đầu ửng lên sắc hồng của nụ hoa mới nhú, báo hiệu một mùa đông dài đằng đẵng sắp sửa trôi qua.
Giang Vãn Nguyệt ngồi bên khung cửa sổ làm bằng gỗ tử đàn, tay cầm bút lông khẽ chấm vào nghiên mực, nhưng ánh mắt lại thất thần nhìn ra khoảng sân vắng lặng. Đã ba năm rồi.
Ba năm trước, nàng gả vào Tạ gia. Đêm tân hôn nến đỏ chưa tàn, Tạ Cảnh Nghiên đã nhận thánh chỉ, khoác áo giáp ra biên cương dẹp loạn. Hắn đi một mạch, để lại nàng – một tân nương vừa mới vén khăn che mặt – trơ trọi giữa phủ Đại tướng quân rộng lớn này.
“Phu nhân, người đừng ngồi ngay hướng gió nữa, cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”
Tiếng nói lanh lảnh của Bích Trâm – nha hoàn hồi môn của nàng vang lên, kéo Giang Vãn Nguyệt khỏi dòng suy nghĩ miên man. Bích Trâm đặt xuống bàn một bát canh yến nóng hổi, miệng vẫn không ngừng lải nhải:
“Người xem, sổ sách thu chi của tháng này đã xong cả rồi. Lão phu nhân cũng đã dặn người nghỉ ngơi sớm. Sao người cứ phải tự làm khổ mình, dày vò bản thân đợi chờ một bức thư không biết bao giờ mới tới?”
Giang Vãn Nguyệt đặt bút xuống, khẽ thở dài, hơi thở hóa thành làn khói mỏng tan vào hư không.
“Ta không đợi thư. Ta chỉ đang nghĩ, biên cương gió cát, không biết năm nay hắn có được ăn một bát bánh trôi nóng vào ngày Thượng Nguyên hay không.”
Bích Trâm bĩu môi, vừa định nói gì đó thì từ phía cổng lớn vang lên những tiếng ồn ào náo nhiệt khác hẳn sự tĩnh mịch thường ngày. Tiếng bước chân rầm rập, tiếng ngựa hí vang trời, và cả tiếng gia nhân hô hoán đầy kích động.
“Tướng quân về rồi! Đại tướng quân đã về rồi!”
Trái tim Giang Vãn Nguyệt như hẫng đi một nhịp. Chiếc bút lông trên tay nàng lăn xuống mặt bàn, mực đen loang lổ trên trang giấy trắng tinh. Nàng đứng bật dậy, tà váy lụa màu thiên thanh khẽ lay động.
Hắn về rồi?
Không kịp để Bích Trâm chải lại tóc, Giang Vãn Nguyệt vội vã bước ra khỏi phòng. Nàng đi qua hành lang dài hun hút, xuyên qua sân trước, đôi chân dường như không còn nghe theo sự điều khiển của lý trí. Ba năm xa cách, hình bóng người phu quân trong ký ức nàng đã có phần nhạt nhòa, chỉ còn lại đôi mắt đen thẫm như vực sâu và hơi ấm vội vã của cái ôm đêm tân hôn.
Khi nàng vừa bước đến sảnh chính, một thân ảnh cao lớn sừng sững như ngọn núi chắn ngang tầm mắt.
Tạ Cảnh Nghiên vẫn mặc nguyên bộ giáp sắt đen tuyền, trên vai còn vương bụi đường và sương tuyết. Sát khí tích tụ từ sa trường dường như vẫn bao quanh hắn, khiến đám gia nhân xung quanh không dám thở mạnh. Gương mặt hắn góc cạnh hơn, làn da phong trần sạm đi đôi chút, nhưng khí thế uy nghiêm thì càng thêm bức người.
Hắn đang đứng đó, nhận khăn tay từ quản gia lau sơ qua mặt, thì bất chợt ngẩng đầu lên. Ánh mắt sắc lạnh của hắn va phải ánh mắt đang run rẩy của Giang Vãn Nguyệt.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng trôi.
Đám gia nhân thức thời lui xuống, Bích Trâm cũng rón rén lui ra sau, để lại không gian tĩnh lặng cho hai người.
Tạ Cảnh Nghiên vứt chiếc khăn sang một bên, sải bước dài tiến về phía nàng. Tiếng giáp sắt va vào nhau leng keng nghe chói tai nhưng lại khiến lòng nàng chấn động. Hắn dừng lại trước mặt nàng, khoảng cách gần đến mức nàng ngửi thấy mùi máu tanh nồng nhàn nhạt lẫn trong mùi hương trầm mộc quen thuộc trên người hắn.
“Vãn Nguyệt.”
Giọng hắn khàn đặc, trầm thấp vang lên, như tiếng trống trận nện thẳng vào lồng ngực nàng.
Giang Vãn Nguyệt ngước nhìn hắn, hốc mắt cay cay. Nàng muốn nói “Chào mừng chàng trở về”, muốn hỏi “Chàng có mệt không?”, nhưng lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Cuối cùng, nàng chỉ có thể cúi đầu, thi lễ một cách chuẩn mực và xa cách:
“Tướng quân… vất vả rồi.”
Đôi mắt Tạ Cảnh Nghiên tối sầm lại. Hắn không nói gì, bất ngờ vươn tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, kéo mạnh nàng vào lòng.
Giang Vãn Nguyệt kinh hô một tiếng, cả người đập vào lồng ngực cứng như đá của hắn. Bộ giáp lạnh lẽo khiến nàng rùng mình, nhưng vòng tay hắn siết chặt ngang eo nàng lại nóng bỏng như lửa đốt.
“Ba năm không gặp, nàng chỉ nói với ta câu đó thôi sao?” – Hắn cúi đầu, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm của nàng, mang theo sự chiếm hữu rõ rệt.
“Thiếp… thiếp…” – Giang Vãn Nguyệt bối rối, hai tay đặt lên ngực hắn muốn đẩy ra nhưng sức lực của nàng so với hắn chẳng khác nào châu chấu đá xe – “Chàng buông ra đã, người ta nhìn thấy…”
“Ai dám nhìn?” – Tạ Cảnh Nghiên hừ lạnh, nhưng động tác lại trở nên dịu dàng hơn đôi chút. Hắn không buông nàng ra mà cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít sâu một hơi như muốn khảm mùi hương ngọc lan thanh khiết của nàng vào phổi – “Ta nhớ nàng. Ở biên cương, mỗi khi trăng lên, ta đều nhớ đến phát điên.”
Lời tình tự thẳng thắn và thô ráp của nam nhân quanh năm cầm kiếm khiến gương mặt Giang Vãn Nguyệt đỏ bừng như gấc chín. Nàng không ngờ Tạ Cảnh Nghiên lạnh lùng, kiệm lời năm xưa giờ lại có thể nói ra những lời này.
Hắn ngẩng đầu lên, bàn tay thô ráp chai sần khẽ vuốt ve gò má mịn màng của nàng, ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi đỏ mọng đang run rẩy. Ánh mắt hắn nhìn nàng không còn chút sát khí nào, chỉ còn lại dục vọng trần trụi và nỗi nhớ nhung đè nén suốt ba năm ròng.
“Tối nay, ta sẽ đòi lại đủ cả vốn lẫn lời cho ba năm qua.”
Hắn nói nhỏ, giọng nói đầy ám chỉ khiến Giang Vãn Nguyệt rùng mình. Chưa để nàng kịp phản ứng, Tạ Cảnh Nghiên đã cúi xuống, chiếm lấy đôi môi nàng bằng một nụ hôn cuồng nhiệt và áp đảo. Nụ hôn không hề nhẹ nhàng, nó mang theo sự khao khát, sự dày vò của tương tư, mút mát và cắn nhẹ khiến đầu lưỡi nàng tê dại.
Ngoài sân, gió xuân thổi qua làm rơi rụng vài cánh hoa đào sớm nở. Bên trong sảnh đường, không khí nóng rực như lửa. Giang Vãn Nguyệt nhắm mắt lại, tay nàng từ từ vòng qua cổ hắn, vụng về đáp lại nụ hôn của phu quân mình.
Ba năm chờ đợi, hóa ra không phải là vô ích. Người nam nhân này, dù đi đến chân trời góc bể, trái tim vẫn luôn hướng về nàng.
Khi nụ hôn kết thúc, Tạ Cảnh Nghiên vẫn không buông nàng ra, trán hắn tựa vào trán nàng, hơi thở cả hai hòa quyện. Hắn khẽ thì thầm:
“Nàng gầy đi rồi. Do ta không tốt, để nàng chịu khổ.”
Giang Vãn Nguyệt lắc đầu, hốc mắt ươn ướt:
“Chàng bình an trở về là tốt rồi.”
Tạ Cảnh Nghiên nhếch môi cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi làm tan chảy sự băng giá trên khuôn mặt hắn. Hắn bế bổng nàng lên kiểu công chúa, mặc kệ ánh mắt ngỡ ngàng của đám gia nhân đang lén nhìn trộm từ xa, sải bước đi thẳng về phía tẩm viện.
“Chuẩn bị nước nóng!” – Hắn ra lệnh, giọng nói vang vọng khắp hành lang.
Đêm nay, nến đỏ trong phòng chắc chắn sẽ cháy đến tận bình minh. Mùa xuân của Tạ phủ, và mùa xuân của Giang Vãn Nguyệt, giờ mới thực sự bắt đầu.
Comments for chapter "Chương 1"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com