Chương 2
Hai tháng sau ngày Tạ Cảnh Nghiên hồi kinh, tuyết tan sạch sẽ, nhường chỗ cho những cơn mưa phùn lất phất của tiết thanh minh. Cây cối trong phủ Tướng quân đâm chồi nảy lộc, xanh mướt một màu đầy sức sống.
Cuộc sống của Giang Vãn Nguyệt thay đổi hoàn toàn. Từ một phu nhân quanh năm suốt tháng chỉ biết làm bạn với sách vở và cầm kỳ thi họa trong sự cô quạnh, giờ đây nàng đi đâu cũng có một cái “đuôi” lớn theo sau.
Tạ Cảnh Nghiên dường như muốn bù đắp cho ba năm vắng bóng bằng cách dính lấy nàng mọi lúc mọi nơi, ngoại trừ lúc phải lên triều hay vào quân doanh.
Hôm nay trời đổ mưa rào, Giang Vãn Nguyệt ngồi trong thư phòng kiểm kê lại số vải vóc mới nhập về kho. Tạ Cảnh Nghiên lười biếng nằm nghiêng trên chiếc sập gỗ gụ lót nệm gấm ngay cạnh đó, một tay chống đầu, tay kia lật giở cuốn binh thư, nhưng ánh mắt lại dán chặt lên bóng lưng mảnh mai của thê tử.
“Chàng nhìn đủ chưa?” – Giang Vãn Nguyệt không quay đầu lại, nhưng vành tai đã ửng đỏ, nàng khẽ mắng yêu – “Binh thư viết ngược rồi kìa.”
Tạ Cảnh Nghiên bật cười trầm thấp, hắn ném cuốn sách sang một bên, vươn tay kéo nàng về phía mình. Giang Vãn Nguyệt giật mình, bút lông trên tay rơi xuống, cả người ngã vào lồng ngực rắn chắc của hắn.
“Nàng còn hấp dẫn hơn binh thư nhiều.” – Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít hà mùi hương hoa nhài thoang thoảng – “Vãn Nguyệt, việc trong phủ cứ giao cho quản gia đi. Nàng gầy quá, ôm không đã tay.”
“Chàng đừng có làm loạn.” – Giang Vãn Nguyệt đẩy nhẹ vai hắn, cố gắng ngồi dậy nhưng vòng tay hắn siết chặt như gọng kìm sắt – “Lát nữa biểu muội Tống Uyển Nhi sẽ qua thỉnh an, chàng đoan chính lại cho thiếp.”
Nhắc đến cái tên Tống Uyển Nhi, đôi mày kiếm của Tạ Cảnh Nghiên khẽ nhíu lại. Đó là con gái của một vị phó tướng đã hy sinh dưới trướng phụ thân hắn, được Tạ gia nhận nuôi từ nhỏ, tính tình có phần đỏng đảnh và luôn tự cho mình cái quyền thân thiết với hắn hơn người ngoài.
“Nàng ta đến thì mặc kệ nàng ta.” – Hắn hừ lạnh, bàn tay bắt đầu không an phận luồn qua vạt áo lụa mỏng manh của Vãn Nguyệt, vuốt ve vùng eo mềm mại – “Ta chỉ quan tâm khi nào phu nhân mới chịu sinh cho ta một đứa nhỏ mũm mĩm đây.”
Giang Vãn Nguyệt đỏ bừng mặt, rùng mình trước sự trêu chọc của hắn. Đúng lúc ấy, tiếng Bích Trâm vọng vào từ bên ngoài, giọng có chút bực dọc:
“Tướng quân, phu nhân, Tống tiểu thư đến, nói là mang canh gà hầm sâm đích thân nấu cho Tướng quân tẩm bổ.”
Không đợi được sự cho phép, cánh cửa thư phòng đã bị đẩy ra. Tống Uyển Nhi vận một bộ y phục màu hồng phấn thêu hoa hải đường rực rỡ, tay bưng khay canh, bước vào với nụ cười ngọt ngào nhưng ánh mắt lại sượng trân khi thấy cảnh tượng thân mật trên sập gụ.
Tạ Cảnh Nghiên không hề buông Giang Vãn Nguyệt ra, ngược lại còn kéo nàng ngồi hẳn lên đùi mình, một tay vòng qua eo nàng đầy tính chiếm hữu, tay kia chỉnh lại lọn tóc rối bên má nàng, hoàn toàn coi người mới vào như không khí.
“Biểu ca…” – Tống Uyển Nhi cắn môi, giọng điệu nũng nịu xen lẫn tủi thân – “Muội nghe nói huynh dạo này bận rộn quân vụ, người gầy đi nhiều, nên đặc biệt hầm canh mang tới. Tẩu tẩu bận rộn việc sổ sách, chắc không có thời gian chăm lo cho huynh kỹ càng.”
Câu nói đầy mùi “trà xanh” này khiến Bích Trâm đứng ngoài cửa tức đến nổ mắt. Giang Vãn Nguyệt vẫn giữ nụ cười đoan trang trên môi, định đứng dậy thì bị Tạ Cảnh Nghiên giữ chặt lại.
Hắn ngước mắt lên, ánh nhìn sắc lạnh như dao găm lướt qua gương mặt Tống Uyển Nhi, khiến nàng ta rùng mình.
“Thứ nhất, ta không gầy, phu nhân chăm ta rất tốt, đêm nào cũng ‘vận động’ cùng ta, sức khỏe ta thế nào nàng ấy rõ nhất.”
Giang Vãn Nguyệt nghe đến đây thì muốn tìm cái lỗ nẻ để chui xuống, lén nhéo mạnh vào hông hắn một cái. Hắn vẫn tỉnh bơ, tiếp tục nói giọng lạnh băng:
“Thứ hai, trong phủ này đầu bếp không thiếu, không cần phiền đến biểu muội. Tay của phu nhân ta là để cầm kỳ thi họa, để ta nâng niu, không phải để xuống bếp ám mùi khói dầu. Và cuối cùng, ta không thích người lạ vào thư phòng khi chưa được phép. Lui ra!”
Tống Uyển Nhi tái mặt, nước mắt lưng tròng chực trào ra. Nàng ta không ngờ biểu ca ngày xưa tuy lạnh lùng nhưng vẫn nể tình nghĩa, nay lại vì một nữ nhân mà không chút nể nang đuổi nàng ta đi.
“Muội… muội chỉ có ý tốt…” – Nàng ta nức nở rồi xoay người chạy biến, để lại bát canh gà nguội lạnh trên bàn.
Không gian trở lại yên tĩnh. Giang Vãn Nguyệt thở dài, nhìn phu quân mình:
“Chàng hà tất phải nặng lời như vậy? Dù sao muội ấy cũng là phận nữ nhi.”
Tạ Cảnh Nghiên xoay người nàng lại, đối diện với mình. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc lạ thường, không còn vẻ cợt nhả ban nãy.
“Vãn Nguyệt, ba năm ở biên cương, ta đã thấy quá nhiều sinh ly tử biệt. Ta không có thời gian để dây dưa hay ban phát lòng tốt cho những người có ý đồ không phận. Trong mắt ta, ngoại trừ nàng ra, nữ nhân trong thiên hạ đều giống nhau. Ta không muốn nàng phải chịu bất kỳ sự ấm ức nào, dù là nhỏ nhất.”
Trái tim Giang Vãn Nguyệt rung động dữ dội. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt góc cạnh của hắn. Sự dày vò của nỗi nhớ mong suốt ba năm qua dường như tan biến hết vào khoảnh khắc này.
“Cảnh Nghiên…”
Hắn không để nàng nói hết câu, cúi xuống hôn lên môi nàng. Nụ hôn lần này không cuồng bạo như đêm đầu tiên gặp lại, mà triền miên, dịu dàng và đầy trân trọng. Hắn hôn từ môi, di chuyển xuống cằm, rồi trượt xuống xương quai xanh tinh tế lộ ra sau cổ áo hơi trễ.
Ngoài trời mưa bắt đầu nặng hạt, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói hòa cùng tiếng hơi thở dốc gấp gáp trong phòng.
Tạ Cảnh Nghiên bế nàng đứng dậy, đi về phía gian phòng ngủ thông với thư phòng.
“Vãn Nguyệt, trời mưa thế này, rất thích hợp để ngủ nướng.” – Hắn thì thầm, giọng khàn khàn đầy dụ dỗ.
“Nhưng… bây giờ mới là ban ngày…” – Giang Vãn Nguyệt yếu ớt phản kháng.
“Với ta, ở bên nàng thì ngày hay đêm đều như nhau.”
Hắn đặt nàng xuống giường, buông màn trướng xuống, che đi cảnh xuân kiều diễm bên trong.
Mùa xuân năm nay ở kinh thành dường như đến muộn, nhưng trong phủ Tướng quân, hoa tình đã nở rộ, rực rỡ và nồng nàn hơn bất cứ mùa hoa nào trước đó. Thời gian trôi qua, những vết sẹo trong lòng Giang Vãn Nguyệt dần được lấp đầy bởi tình yêu bao dung và độc chiếm của Tạ Cảnh Nghiên. Nhưng nàng biết, sóng gió triều chính vẫn đang âm thầm cuộn chảy, và sự bình yên này, liệu có kéo dài được mãi?
Comments for chapter "Chương 2"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com