Chương 6
Thời gian thoi đưa tựa bóng câu qua cửa sổ, chớp mắt mà tiết trời đã luân chuyển qua năm vòng xuân hạ thu đông.
Mùa xuân thứ năm kể từ ngày Tạ Đại tướng quân khải hoàn hồi kinh dường như đến sớm hơn mọi năm. Những gốc đào cổ thụ trong hậu viện Tạ phủ từng vươn những cành khẳng khiu chống chọi với bão tuyết năm nào, nay đã tỏa ra những tán lá xum xuê, hoa nở rộ rực rỡ đan xen vào nhau tạo thành một tấm thảm lụa hồng phấn dệt ngang lưng trời. Gió xuân thổi qua mang theo hương hoa ngai ngái xen lẫn mùi ngọc lan thanh khiết, thổi tung những vạt nắng vàng ươm rải rác trên khoảng sân lót đá cẩm thạch.
Dưới gốc cây đào lớn nhất, một tiểu nam hài chừng bốn tuổi, dung mạo khôi ngô tuấn tú y hệt Tạ Cảnh Nghiên thuở nhỏ, đang mím chặt môi, dùng đôi bàn tay mập mạp nắm lấy thanh kiếm gỗ ra sức vung vẩy. Thân hình bé nhỏ mặc bộ võ phục màu thiên thanh ướt đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt lại kiên cường không chịu bỏ cuộc. Đứng cách đó không xa, Tạ Cảnh Nghiên khoanh tay trước ngực, dáng vẻ uy nghiêm lẫm liệt, đôi mày kiếm thỉnh thoảng lại nhíu lại khi thấy nhi tử vung kiếm sai tư thế.
“Tạ Dực, vung kiếm phải dùng lực từ đan điền, cổ tay xoay chuyển phải linh hoạt. Con múa may mềm oặt như thế, sau này làm sao bảo vệ được mẫu thân và muội muội?”
Giọng nói trầm thấp đầy nghiêm khắc của Tạ Cảnh Nghiên vang lên khiến tiểu hài tử giật mình, thanh kiếm gỗ suýt nữa tuột khỏi tay. Tạ Dực bĩu môi, hốc mắt hơi phiếm hồng nhưng tuyệt đối không khóc, oán giận nhìn phụ thân trút những lời bất mãn.
“Phụ thân lúc nào cũng gắt gỏng với con! Mẫu thân là của con, muội muội cũng là của con, sau này lớn lên con nhất định sẽ lợi hại hơn phụ thân, không thèm để phụ thân bảo vệ nữa!”
Từ hành lang uốn khúc phía xa, Giang Vãn Nguyệt bận một thân y phục bằng lụa Tứ Xuyên mềm mại màu trăng khuyết, tóc búi lỏng cài trâm ngọc bích, đang bế một bé gái bụ bẫm chừng hơn một tuổi đi tới. Nghe thấy lời tuyên chiến đầy non nớt của nhi tử, nàng không kìm được mà bật cười thành tiếng. Nụ cười của nàng rạng rỡ và chói lọi hơn cả ánh nắng mùa xuân, mang theo sự viên mãn, tĩnh tại của một người phụ nữ được đắm chìm trong tình yêu thương vô bờ bến.
Nhìn thấy thê tử xuất hiện, dáng vẻ nghiêm nghị hung dữ của vị Tạ Đại tướng quân uy phong lẫm liệt lập tức tan biến không còn một mảnh. Hắn sải bước thật nhanh về phía Vãn Nguyệt, tự nhiên vươn tay đỡ lấy tiểu nữ nhi Tạ Noãn từ trong ngực nàng, động tác bế trẻ con vô cùng thuần thục và nhẹ nhàng, hoàn toàn trái ngược với bàn tay quanh năm cầm đao kiếm giết địch.
“Nàng ra đây làm gì, gió xuân vẫn còn chút hàn khí, lỡ lại ho thì sao?”
“Thiếp đâu có yếu ớt đến thế.” – Giang Vãn Nguyệt khẽ lườm hắn một cái, dịu dàng lấy chiếc khăn lụa tơ tằm từ trong tay áo ra, cẩn thận lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán hắn – “Chàng cũng đừng quá khắt khe với Dực nhi. Hài tử mới bốn tuổi, xương cốt còn chưa phát triển hết, chàng bắt nó luyện tập như binh lính trong quân doanh thì làm sao nó chịu nổi.”
Tạ Dực thấy mẫu thân đứng ra nói đỡ cho mình, lập tức vứt luôn thanh kiếm gỗ, chạy lon ton lại ôm chầm lấy chân Vãn Nguyệt, giấu mặt vào tà váy lụa của nàng mà làm nũng. Tạ Cảnh Nghiên nhìn cảnh tượng mẫu từ tử hiếu trước mắt, trong lòng dâng lên một cỗ chua xót ghen tị không hề nhẹ. Kể từ khi hai đứa trẻ này lần lượt chào đời, thời gian thê tử dành cho hắn bị bòn rút một cách không thương tiếc. Hắn hừ lạnh một tiếng, dùng tay không bế nữ nhi nhấc bổng lên, ánh mắt lườm thằng con trai đang bám chặt lấy chân vợ mình.
“Nam tử hán đại trượng phu, động một chút là nấp sau lưng nữ nhân thì còn ra thể thống gì. Bích Trâm! Đưa đại thiếu gia đi tắm rửa thay y phục, sau đó đưa luôn tiểu thư về nhĩ phòng dỗ ngủ. Không có lệnh của ta, không ai được đến viện chính làm phiền.”
Đám gia nhân thức thời lập tức tiến lên, dỗ dành bế hai tiểu chủ tử rời đi. Tạ Dực la oai oái đòi mẫu thân nhưng sức lực trẻ con làm sao chống lại được phụ thân uy quyền. Đợi cho khoảng sân rợp bóng hoa đào chỉ còn lại hai người, Tạ Cảnh Nghiên mới vòng tay ôm trọn lấy vòng eo mảnh khảnh của Vãn Nguyệt, kéo sát nàng vào lồng ngực vững chãi của mình. Mùi hương trầm mộc quen thuộc quyện cùng hơi thở nam tính mạnh mẽ lập tức bao trọn lấy nàng.
“Giữa thanh thiên bạch nhật, chàng lại muốn làm loạn gì nữa?”
Giang Vãn Nguyệt đỏ mặt rụt cổ lại, đôi bàn tay mềm mại đặt lên ngực hắn định đẩy ra nhưng vô ích. Hắn vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của nàng, tham lam hít sâu một hơi, giọng nói trầm khàn mang theo tia ủy khuất đầy trẻ con.
“Phu nhân, vi phu thấy dạo này nàng bỏ bê ta quá rồi. Buổi sáng nàng bận rộn xem sổ sách, buổi trưa bận rộn dỗ Noãn Noãn ngủ, chiều đến lại chằm chằm nhìn Dực nhi luyện võ. Vị trí của Tạ Cảnh Nghiên ta trong lòng nàng nay đã tụt xuống hạng mấy rồi hả?”
Nghe giọng điệu oán trách của kẻ đường đường là Đại tướng quân nắm giữ binh quyền hơn vạn người, Vãn Nguyệt dở khóc dở cười. Nàng vòng tay qua cổ hắn, nhón chân lên chạm nhẹ môi mình vào đôi môi đang mím chặt của hắn, ánh mắt trong veo lấp lánh ý cười.
“Bọn trẻ là con của chàng, máu mủ ruột rà của chàng, chàng lại đi ghen tị với chính hài tử của mình sao? Thật không biết xấu hổ.”
“Phải, ta không biết xấu hổ.” – Tạ Cảnh Nghiên nhếch mép cười tà mị, đôi mắt đen thẫm bùng lên ngọn lửa khao khát quen thuộc – “Ta chỉ cần biết thê tử của ta là được. Còn lại, ta không quan tâm.”
Nói đoạn, hắn bế bổng nàng lên, sải bước đi thẳng về phía tẩm viện. Cánh cửa gỗ lim nặng nề khép lại, che giấu mọi cảnh xuân kiều diễm bên trong khỏi ánh nắng chói chang của buổi chiều tà.
Bên trong phòng ngủ, mùi huân hương hoa nhài thoang thoảng lượn lờ. Tạ Cảnh Nghiên nhẹ nhàng đặt Vãn Nguyệt xuống lớp đệm gấm thêu hoa mẫu đơn, thân hình cao lớn cường tráng của hắn lập tức phủ lên, giam cầm nàng giữa hai cánh tay rắn chắc. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng nhịp tim đập dồn dập của cả hai. Hắn cúi đầu, bắt đầu phủ xuống những nụ hôn miên man, dồn dập. Từ trán, xuống hàng lông mi khẽ run rẩy, qua chóp mũi tú lệ, rồi cuối cùng dừng lại dây dưa thật lâu trên đôi môi đỏ mọng ngọt ngào.
Nụ hôn cuồng nhiệt mang theo tính chiếm hữu cực cao khiến Vãn Nguyệt nhanh chóng chìm vào trong cơn mê loạn. Nàng hé mở hàm răng, để mặc cho đầu lưỡi của hắn càn quét, mút mát mọi ngóc ngách, cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương của nàng mà triền miên. Bàn tay to lớn thô ráp mang theo vô số vết chai sần của hắn bắt đầu luồn vào trong vạt áo lụa Tứ Xuyên mỏng manh, thuần thục nới lỏng đai lưng, để lộ ra vùng da thịt trắng muốt, mịn màng như ngọc thượng hạng.
Chiếc yếm đào màu hồng nhạt thêu đôi uyên ương lấp ló sau lớp y phục nửa kín nửa hở tạo nên một hình ảnh vô cùng khêu gợi, kích thích mọi giác quan của người nam nhân đã ăn tủy biết vị. Tạ Cảnh Nghiên thở dốc, đôi mắt hẹp dài nhuốm màu dục vọng đỏ ngầu. Hắn đưa tay kéo tuột lớp y phục phiền phức ném xuống sàn nhà, cúi đầu ngậm lấy vành tai nhạy cảm của Vãn Nguyệt, khẽ thì thầm bằng chất giọng trầm đục khàn khàn.
“Vãn Nguyệt, ta nhớ nàng… Dù ngày nào cũng ôm nàng trong tay, ta vẫn thấy không đủ.”
Những ngón tay thon dài của Vãn Nguyệt luồn vào mái tóc đen nhánh của hắn, cơ thể không kìm được mà cong lên hùa theo những cái vuốt ve đầy ma lực. Bao nhiêu năm làm phu thê, trải qua bao nhiêu đêm triền miên ân ái, nhưng mỗi lần đối diện với sự nồng nhiệt trần trụi của hắn, nàng vẫn luôn cảm thấy rung động như thuở ban đầu. Sự dày vò đau khổ của ba năm xa cách mỏi mòn khi xưa giờ đây chỉ còn là một mảnh ký ức nhạt nhòa, bị tình yêu thương bao la và sự sủng ái vô tận của người nam nhân này xóa sạch tỳ vết.
Tiếng y phục ma sát rơi rụng xột xoạt, xen lẫn tiếng thở dốc trầm ấm của nam nhân và tiếng ngâm nga kiều diễm của nữ nhân tạo thành một bản nhạc giao hưởng say đắm nhất chốn khuê phòng. Bầu không khí trong tẩm viện nóng rực lên theo từng chuyển động. Tạ Cảnh Nghiên cường thế nhưng không kém phần dịu dàng, mỗi một động tác tiến lùi đều mang theo sự nâng niu trân trọng tột đỉnh. Những giọt mồ hôi nóng hổi rịn ra trên trán hắn, rơi xuống thấm vào làn da mịn màng của Vãn Nguyệt, khiến nàng đê mê chìm nổi trong bể tình sâu thẳm.
Tiếng da thịt ma sát không ngừng vang lên dồn dập nhịp nhàng, quyện cùng những nụ hôn ướt át rơi dày đặc trên cần cổ, trên bờ vai trần mảnh khảnh. Hắn dốc cạn mọi sức lực và sự khao khát vào thân thể mềm mại ấy, hận không thể khảm sâu người con gái này vào tận trong xương tủy, mãi mãi không chia lìa. Cơn sóng tình trào dâng mãnh liệt, cuốn trôi đi mọi mệt mỏi, lo toan của cuộc sống thường nhật, chỉ để lại sự gắn kết xác thịt và linh hồn trọn vẹn nhất.
Đêm mùa xuân kinh thành mang theo chút se lạnh êm đềm, nhưng bên trong tẩm viện Tạ phủ, ngọn nến đỏ rực vẫn cháy sáng tỏ, soi bóng đôi uyên ương quyện chặt lấy nhau trên lớp màn trướng buông rủ.
Khi mọi sự cuồng dã qua đi, Giang Vãn Nguyệt mệt mỏi rã rời cuộn tròn trong vòng tay vững chãi của phu quân. Tạ Cảnh Nghiên kéo tấm chăn gấm đắp ngang vai cho nàng, bàn tay vẫn không ngừng vuốt ve tấm lưng trần đẫm mồ hôi, thỉnh thoảng lại đặt một nụ hôn khinh bạc lên đỉnh đầu thê tử. Nàng áp tai vào vòm ngực săn chắc của hắn, lắng nghe nhịp tim đập mạnh mẽ và đều đặn, cảm giác an toàn tuyệt đối lan tỏa khắp tứ chi.
“Cảnh Nghiên…” – Nàng mấp máy môi, giọng nói khàn khàn vì mệt.
“Ta ở đây.” – Hắn siết chặt vòng tay, đáp lời lập tức.
“Đời này kiếp này, được gả cho chàng, thiếp vĩnh viễn không hối hận.”
Nghe câu nói thốt ra từ tận đáy lòng nàng, khóe môi Tạ Cảnh Nghiên cong lên một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt đen sâu thẳm tràn ngập nhu tình. Hắn hôn lên trán nàng, dõng dạc thề nguyền.
“Ta cũng vậy. Hoàng tuyền bích lạc, kiếp này hay kiếp sau, Tạ Cảnh Nghiên ta chỉ cần một mình Giang Vãn Nguyệt nàng là đủ.”
Bầu trời ngoài kia dần chuyển sang màu lam nhạt. Đêm dẫu có dài đến đâu rồi cũng phải nhường chỗ cho ngày mới. Phía xa xa sau những rặng núi mờ ảo, bình minh ló rạng mang theo những tia nắng vàng rực rỡ đầu tiên chiếu rọi xuống nhân gian, xuyên qua những tán đào hồng thắm, hắt lên khung cửa sổ tẩm viện một thứ ánh sáng trong trẻo, huy hoàng.
Mùa xuân đã thực sự ngự trị vĩnh viễn trong trái tim họ, mang đến một cuộc đời bình yên, viên mãn trọn vẹn, không còn bất cứ phong ba bão táp nào có thể chia cắt được tình yêu khắc cốt ghi tâm này.
Comments for chapter "Chương 6"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com