Chương 5
Tiết trời kinh thành chớp mắt đã chuyển từ cuối xuân sang đầu hạ. Những cành đào khẳng khiu từng oằn mình chống chọi với bão tuyết nay đã rụng hết hoa, nhường chỗ cho những tán lá xanh um tùm, vươn mình đón lấy ánh nắng vàng rực rỡ. Thời gian trôi qua, những lớp băng giá mùa đông tan biến hết, cuốn trôi luôn cả những kẻ mang tâm tư dơ bẩn không thuộc về nơi ánh sáng thiện lương.
Tin tức nóng hổi nhất kinh thành những ngày đầu hạ này hoàn toàn không phải là chuyện triều chính khô khan, mà là một màn đánh ghen ầm ĩ chấn động cả con phố sầm uất ngụ tại Vọng Nguyệt Lâu. Chuyện kể rằng, phu nhân danh chính ngôn thuận của Lý Hạc – vốn là thiên kim của một gia tộc có thế lực bên ngoại – cuối cùng cũng phát hiện ra cái tổ uyên ương lén lút của phu quân mình. Vị phu nhân ấy tính tình vốn hung hãn, lập tức dẫn theo hơn chục gia đinh vạm vỡ, đạp tung cánh cửa sương phòng ngay lúc Lý Hạc và Tống Uyển Nhi đang ôm ấp lăn lộn trên giường.
Khung cảnh lúc đó vô cùng hỗn loạn và nhục nhã. Lý Hạc, tên tra nam vốn chỉ giỏi khua môi múa mép và dựa dẫm vào thế lực nhà vợ, khi thấy lưỡi kiếm sáng loáng của gia đinh kề tận cổ liền hèn nhát quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng. Gã không ngần ngại chỉ thẳng tay vào mặt Tống Uyển Nhi, vu khống rằng chính ả ta là hồ ly tinh đã dùng thủ đoạn đê hèn để quyến rũ gã, rằng gã chỉ là nạn nhân của một phút bốc đồng. Tống Uyển Nhi nghe những lời tuyệt tình từ miệng kẻ hôm trước còn hứa hẹn rước mình làm cáo mệnh phu nhân, lập tức sụp đổ hoàn toàn. Ả ta khóc lóc, gào thét, chửi rủa Lý Hạc là kẻ bạc tình vô nghĩa, nhưng đáp lại chỉ là những cái tát nảy lửa từ vị phu nhân kia.
Kết cục của kẻ hám danh lợi, phá hoại gia can người khác quả nhiên không có gì tốt đẹp. Tống Uyển Nhi bị lột sạch những lớp lụa là gấm vóc đắt tiền, bị ném ra ngoài kỹ viện trong bộ dạng tơi tả, thân bại danh liệt. Không một ai trong kinh thành, kể cả Tạ gia, đứng ra nói đỡ cho ả nửa lời. Giấc mộng một bước lên mây, dẫm đạp lên người khác của ả đã chính thức vỡ vụn thành trăm mảnh, để lại cho ả chuỗi ngày dài lay lắt sống trong sự khinh bỉ và phỉ nhổ của người đời.
Trái ngược hoàn toàn với mớ bòng bong nhơ nhớp và ồn ào ấy, đằng sau cánh cửa sơn son thếp vàng uy nghiêm của phủ Đại tướng quân, bầu không khí lại tĩnh lặng, trong trẻo và êm đềm như một bức tranh thủy mặc. Kể từ chuyến đi nghỉ dưỡng tại suối nước nóng Lạc Hà kéo dài suốt ba tháng mùa đông, sức khỏe của Giang Vãn Nguyệt đã có những chuyển biến rõ rệt. Căn bệnh thể hàn mang từ trong thai dường như đã bị hơi ấm của mạch nước ngầm và cả sự chăm sóc tỉ mỉ, nâng niu ngày đêm của Tạ Cảnh Nghiên xua tan dứt điểm. Làn da nàng không còn xanh xao tái nhợt như trước, mà lúc nào cũng ửng lên sắc hồng hào đầy sức sống. Đôi mắt trong veo như nước hồ thu luôn lấp lánh ý cười, tản mạn ra một vẻ đẹp mặn mà, viên mãn của một người phụ nữ đang chìm đắm trong hạnh phúc ngập tràn.
Trưa hôm ấy, ánh nắng rọi qua những ô cửa sổ khắc hoa mai, hắt lên mặt bàn gỗ tử đàn một mảng sáng ấm áp. Giang Vãn Nguyệt mặc một bộ y phục bằng lụa mỏng màu ngọc bích, tóc búi lỏng cài một cây trâm ngọc nạm trân châu, đang cúi đầu tỉ mẩn thêu một chiếc túi thơm. Nàng dự định làm chiếc túi này để Tạ Cảnh Nghiên mang theo bên mình, bên trong nhồi những loại thảo mộc giúp an thần và xua đuổi muỗi độc khi hắn phải đóng quân ở ngoại ô.
“Phu nhân, đến giờ dùng bữa rồi. Hôm nay nhà bếp đặc biệt làm món cá chép hấp xì dầu mà người thích nhất đấy.”
Bích Trâm tươi cười bước vào, phía sau là hai tỳ nữ bưng khay thức ăn nóng hổi, khói bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương của các loại gia vị thượng hạng. Thế nhưng, trái với sự hào hứng của nha hoàn, ngay khoảnh khắc mùi cá hấp xộc thẳng vào mũi, sắc mặt Giang Vãn Nguyệt đột nhiên biến đổi. Nàng cảm thấy một trận quay cuồng ập đến, dạ dày cuộn lên từng đợt co thắt dữ dội.
“Bưng… bưng nó ra ngoài mau…”
Nàng vội vã đưa chiếc khăn lụa lên che miệng, sắc mặt nhợt nhạt hẳn đi, cố gắng nén lại cơn buồn nôn đang chực trào nơi cổ họng nhưng vô ích. Nàng vịn tay vào mép bàn, nôn khan mấy tiếng liên tiếp khiến hốc mắt đỏ hoe, nước mắt sinh lý ứa ra ướt đẫm hàng mi dài. Bích Trâm hoảng hồn, lập tức đánh rơi cả chiếc quạt nhỏ trên tay, vội vàng xua đám tỳ nữ bưng mâm thức ăn chạy ra ngoài thật xa. Nàng ta hớt hải chạy đến vỗ nhẹ lưng cho chủ tử, giọng nói run rẩy vì lo lắng.
“Phu nhân, người sao vậy? Mau, mau đi mời Lưu thái y đến đây ngay! Kẻo Tướng quân mà biết phu nhân ngã bệnh, ngài ấy sẽ lột da cả đám chúng ta mất!”
Trong khi đó, tại giáo trường ngoại ô cách kinh thành mười dặm, Tạ Cảnh Nghiên đang khoác trên mình bộ giáp bạc sáng loáng, tay cầm trường thương đứng trên đài cao chỉ huy đội kỵ binh diễn tập. Mồ hôi ướt đẫm trán hắn dưới cái nắng đầu hạ gay gắt, nhưng ánh mắt sắc bén như chim ưng vẫn không hề chớp lấy một cái. Đột nhiên, một tên lính liên lạc cưỡi ngựa phi như bay từ phía cổng doanh trại xông thẳng vào, hớt hải quỳ một chân xuống đất bẩm báo.
“Bẩm Tướng quân! Người của phủ tướng quân truyền tin gấp, phu nhân đột nhiên nôn mửa liên tục, sắc mặt tái nhợt, Bích Trâm cô nương đã cho gọi Lưu thái y đến rồi ạ!”
“Choang!”
Thanh trường thương bằng sắt nặng trịch tuột khỏi tay Tạ Cảnh Nghiên, đập mạnh xuống phiến đá tạo thành một tiếng vang chát chúa, tóe lửa. Sắc mặt vị Đại tướng quân uy phong lẫm liệt lập tức trắng bệch, trái tim như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Hắn không nói không rằng, chẳng buồn cởi bỏ bộ áo giáp nặng nề, trực tiếp nhảy lên lưng con hắc mã thân thiết, giật mạnh dây cương. Con ngựa tung vó hí vang một tiếng rồi lao đi như một mũi tên xé gió, bỏ lại đám phó tướng và binh sĩ đứng ngơ ngác đưa mắt nhìn nhau.
Suốt dọc đường phi ngựa về phủ, tâm trí Tạ Cảnh Nghiên rối bời trong hàng ngàn suy nghĩ tiêu cực. Nhỡ đâu bệnh cũ của nàng tái phát? Nhỡ đâu thời tiết thay đổi đột ngột khiến nàng nhiễm phải loại phong hàn ác tính nào đó? Những nỗi lo sợ mơ hồ không ngừng vây lấy hắn, dày vò tâm can hắn mãnh liệt hơn bất cứ vết thương đao kiếm nào trên chiến trường. Hắn hận không thể mọc thêm đôi cánh để bay ngay về bên cạnh thê tử.
Khi Tạ Cảnh Nghiên đạp tung cánh cửa phòng ngủ bước vào, tiếng áo giáp va chạm loảng xoảng khiến tất cả mọi người bên trong giật nảy mình. Lưu thái y đang nhắm mắt bắt mạch cho Giang Vãn Nguyệt qua một lớp khăn lụa mỏng, thấy luồng sát khí bừng bừng bủa vây từ phía cửa cũng sợ đến toát mồ hôi lạnh.
“Vãn Nguyệt! Nàng sao rồi? Đâu không khỏe? Thái y, thê tử của ta rốt cuộc bị làm sao?”
Hắn lao đến bên giường, gạt phăng chiếc ghế đẩu sang một bên, quỳ một chân xuống sàn nhà để tầm mắt ngang bằng với nàng. Hắn nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ rực chứa đầy sự lo lắng tột độ. Giang Vãn Nguyệt nhìn bộ dạng nhếch nhác, mồ hôi nhễ nhại, tóc tai có chút bù xù hiếm thấy của phu quân mình, trái tim không khỏi mềm xèo, nàng khẽ lắc đầu, định lên tiếng trấn an nhưng Lưu thái y đã nhanh nhẹn rụt tay lại, đứng dậy vuốt râu cười lớn.
“Chúc mừng Đại tướng quân! Hạ quan đã bắt mạch vô cùng kỹ lưỡng, mạch tượng trơn tru lưu loát như hạt châu lăn trên mâm ngọc. Phu nhân không phải nhiễm bệnh, mà là đã có hỷ mạch! Thai nhi đã được hơn hai tháng, vô cùng khỏe mạnh và ổn định. Chút phản ứng nôn nghén ban nãy chỉ là hiện tượng bình thường của phụ nữ mang thai mà thôi.”
Toàn bộ căn phòng bỗng chốc chìm vào một khoảng không tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi. Bích Trâm và đám tỳ nữ sau một giây ngỡ ngàng lập tức ôm nhau reo hò ầm ĩ, quỳ rạp xuống đất liên tục hô to “Chúc mừng Tướng quân, chúc mừng phu nhân”.
Riêng Tạ Cảnh Nghiên dường như bị hóa đá. Bàn tay đang nắm lấy tay Vãn Nguyệt của hắn khẽ run lên bần bật. Cặp mắt sâu thẳm thường ngày vốn chỉ quen nhìn thấu những mưu mô binh pháp, nay lại mở to, dán chặt vào vùng bụng phẳng lì của thê tử với vẻ hoài nghi tột độ, xen lẫn một niềm vui sướng khổng lồ đang từ từ vỡ òa. Hắn quay sang nhìn Lưu thái y, giọng nói khàn đặc, lắp bắp như một đứa trẻ lần đầu biết nói.
“Ông… ông nói thật chứ? Nàng ấy… nàng ấy có con của ta rồi? Là thật sao?”
“Bẩm Tướng quân, thiên chân vạn xác. Tuyệt đối không có nửa lời sai lệch.” – Lưu thái y cúi người chắp tay, nụ cười hiền hậu không tắt.
Đầu gối Tạ Cảnh Nghiên mềm nhũn, hắn buông thõng hai vai, khóe mắt đột nhiên cay xè. Ba năm chinh chiến xa nhà, nửa năm ròng rã dốc lòng bù đắp, cùng với những lời đồn thổi ác ý của thiên hạ từng đè nặng lên vai thê tử hắn, tất cả giờ đây đã bị một tin tức nhỏ bé này đánh tan tành. Hắn vòng tay ôm chầm lấy Giang Vãn Nguyệt, vùi khuôn mặt góc cạnh vào hõm cổ nàng, tham lam hít lấy mùi hương ngọc lan quen thuộc. Mặc kệ sự có mặt của đông đảo người ngoài, vị tướng quân oai phong bậc nhất triều đình lại để mặc cho một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, rơi xuống vạt áo lụa của nàng.
“Vãn Nguyệt… cảm ơn nàng. Cảm ơn nàng vì đã kiên cường ở lại bên ta.”
Giang Vãn Nguyệt vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn bao bọc trong lớp áo giáp cứng nhắc của hắn, mỉm cười dịu dàng, những giọt nước mắt hạnh phúc cũng không tự chủ được mà tuôn rơi.
Đêm hôm đó, Tạ phủ ngập tràn trong không khí hoan hỉ, đèn lồng đỏ được thắp sáng trưng khắp mọi nẻo đường hành lang. Tạ Cảnh Nghiên đã thưởng hậu hĩnh cho toàn bộ hạ nhân trong phủ, nhưng tuyệt đối cấm ai được làm ồn ảnh hưởng đến sự nghỉ ngơi của phu nhân.
Bên trong tẩm viện, mùi huân hương dịu nhẹ tỏa ra từ lò đồng lượn lờ trong không khí. Sau khi được phu quân đích thân cẩn thận hầu hạ tắm rửa bằng thứ nước ấm nấu từ các loại thảo dược an thai, Giang Vãn Nguyệt chỉ khoác trên mình chiếc yếm lụa mỏng manh ôm lấy những đường cong khêu gợi đang ngày một đẫy đà hơn, lười biếng nằm tựa vào chiếc gối mềm mại trên giường lớn.
Tạ Cảnh Nghiên chỉ mặc một lớp áo lót bằng lụa trắng, ngồi ghé bên mép giường. Ánh nến ấm áp hắt lên sườn mặt hắn, làm dịu đi những đường nét sắc lạnh, chỉ còn lại sự ôn nhu đến nức lòng. Hắn đưa bàn tay to lớn, đầy vết chai sần nhẹ nhàng áp lên vùng bụng vẫn còn phẳng phiu của nàng, động tác rụt rè, cẩn trọng như đang chạm vào một món bảo vật dễ vỡ nhất thế gian.
“Hôm nay làm nàng hoảng sợ rồi. Ta đã dặn dò nhà bếp từ nay tuyệt đối không mang đồ tanh lên bàn ăn nữa. Nàng muốn ăn gì, chua hay ngọt, dù là sản vật ở Giang Nam xa xôi, vi phu cũng sẽ phái người dùng khoái mã mang về cho nàng.” – Hắn thì thầm, ngón tay cái khẽ miết nhẹ lên làn da mịn màng qua lớp áo lụa mỏng.
“Chàng làm quá lên rồi. Lưu thái y dặn thiếp chỉ cần ăn uống thanh đạm, tâm tình thoải mái là được.” – Vãn Nguyệt bật cười khúc khích, vươn tay vuốt lại lọn tóc rối xõa trước trán hắn – “Chỉ cần chàng không suốt ngày bày ra bộ mặt khẩn trương như sắp ra trận thế này, thì tiểu gia hỏa trong bụng cũng sẽ cảm thấy rất vui vẻ.”
Tạ Cảnh Nghiên cúi xuống, hôn lên trán nàng, rồi dời dần xuống chóp mũi, cuối cùng nấn ná thật lâu trên đôi môi đỏ mọng ngọt ngào. Nụ hôn không hề mang theo dục vọng chiếm đoạt cuồng dã như mọi khi, mà chứa chan sự biết ơn, trân trọng và tình yêu thương sâu sắc đến mức không thể diễn tả bằng lời. Bầu không khí trong phòng trở nên kiều diễm và mờ ám. Dù biết thê tử đang mang thai những tháng đầu cần kiêng cữ tuyệt đối, nhưng việc ôm ấp mỹ nhân mềm mại tỏa hương thơm ngát trong vòng tay khiến huyết quản nam nhân của hắn không tránh khỏi rạo rực.
Hắn khéo léo luồn tay qua eo nàng, kéo nàng nép sát vào vòm ngực vững chãi của mình. Bàn tay hắn mang theo nhiệt độ nóng bỏng mơn trớn dọc theo tấm lưng trần mượt mà, thỉnh thoảng lại dừng lại, nhẹ nhàng xoa nắn những điểm mẫn cảm khiến Vãn Nguyệt phải thở dốc. Tiếng da thịt ma sát nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng thì thầm to nhỏ đầy tình tự của đôi phu thê. Hắn dùng sự dịu dàng và kiên nhẫn cực hạn của mình để xoa dịu đi những căng thẳng, mệt mỏi trong nàng, đổi lại bằng những tiếng ngâm nga thỏa mãn, nũng nịu khe khẽ tựa như một bản nhạc ru êm ái nhất đêm xuân.
Hai người cứ thế ôm ấp, trao nhau những cử chỉ thân mật, ngọt ngào và những nụ hôn vụn vặt quyến luyến không rời. Bọn họ nói về viễn cảnh tương lai, về việc sẽ dạy dỗ đứa trẻ thế nào, sẽ đưa nó đi ngắm nhìn giang sơn gấm vóc ra sao. Khung cảnh êm đềm, hạnh phúc ấy kéo dài bất tận trong không gian ấm áp của gian tẩm phòng.
Cho đến khi bình minh ló rạng, những tia nắng mai đầu tiên rọi qua khung cửa sổ chiếu lên tấm chăn gấm thêu uyên ương, Giang Vãn Nguyệt vẫn cuộn tròn ngủ say sưa trong vòng tay rắn chắc của phu quân. Trên môi nàng phảng phất một nụ cười mãn nguyện. Mùa xuân có lẽ đã đi qua, nhưng mùa xuân trong trái tim họ thì giờ đây mới thực sự nở rộ rực rỡ nhất, hứa hẹn một cái kết trọn vẹn và viên mãn cho chặng đường dài giông bão mà họ đã cùng nhau vượt qua.
Comments for chapter "Chương 5"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com