Tóm tắt
Có những người tưởng rằng rời đi là kết thúc, nhưng thực ra chỉ là bắt đầu cho một vòng luân hồi khác của yêu và đau.
Năm đó, nàng rời khỏi hắn trong im lặng, mang theo đoạn tình chưa kịp nói hết, cũng mang theo chính mình – đã từng vì hắn mà đánh mất bản ngã. Hắn đứng giữa ánh đèn phồn hoa, quyền thế trong tay, lại không giữ nổi người từng ngủ yên trong vòng tay mình suốt những năm tháng tuổi trẻ.
Nhiều năm sau gặp lại, nàng đã không còn là cô gái có thể vì một ánh nhìn mà mềm lòng, còn hắn cũng không còn tư cách để gọi hai chữ “tương tư” một cách dễ dàng. Nhưng định mệnh vốn không hỏi con tim đã sẵn sàng hay chưa, nó chỉ lặng lẽ kéo hai người quay lại cùng một quỹ đạo, buộc họ đối diện với những tổn thương chưa từng lành.
Nhập cốt tương tư là khi yêu đã thấm vào xương tủy, dù quay lưng, dù quên lãng, vẫn không thể rút ra. Là câu chuyện của hai con người từng yêu đến tận cùng, rồi mất nhau, để đến khi gặp lại mới hiểu, có những nỗi nhớ không cần nói thành lời, chỉ cần nhìn nhau cũng đủ đau.