Tóm tắt

Ba năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, Thẩm Uyển bán cả của hồi môn để nuôi chồng ăn học. Ngày Lý Tu Thân đỗ Thám Hoa, nàng khăn gói lên kinh tìm chồng, đổi lại là một trận đòn thừa sống thiếu chết giữa trời tuyết lạnh và câu nói tàn nhẫn: “Loại đàn bà quê mùa như ngươi làm bẩn giày của phu nhân ta!”
Hắn ôm ấp thiên kim Thừa tướng, đạp lên tình nghĩa tào khang, cứ ngỡ đã rũ bỏ được quá khứ nghèo hèn.
Nhưng hắn ngàn vạn lần không ngờ tới, người phụ nữ bị hắn vứt bỏ như cỏ rác ấy lại mang trên lưng vết bớt Phượng Hoàng lửa – dấu ấn của Đích trưởng Công chúa thất lạc 18 năm qua!
Ngày gặp lại, nàng ngồi trên kiệu vàng rực rỡ, bên cạnh là Trấn quốc tướng quân sát khí đằng đằng. Nàng cười nhạt: “Lý Thám Hoa, ngẩng đầu lên nhìn xem, ai mới là mây, ai mới là bùn?”
Kẻ phụ bạc phải trả giá bằng máu, kẻ si tình nguyện dùng cả đời để chữa lành vết thương cho nàng.