Chương 3
- Home
- Ảnh hậu trọng sinh: Ông trùm giải trí sủng vợ tận trời
- Chương 3 - Kỹ năng diễn xuất của ảnh hậu
Cánh cửa phòng 1209 rầm rập rung lên rồi bật tung trước sức ép của nhân viên an ninh khách sạn. Đèn flash từ hàng chục chiếc máy ảnh của phóng viên lóe lên liên hồi như sấm chớp, chói lòa cả một góc hành lang. Cố Viễn là người đầu tiên lao vào, gương mặt hắn nhăn nhúm lại, biểu cảm vừa lo lắng tột độ, vừa đau đớn như thể sắp phải chứng kiến cảnh vợ mình bị làm nhục. Bạch Vy đi ngay sát phía sau, tay che miệng, đôi mắt ngân ngấn nước chực chờ tuôn rơi, sẵn sàng cho vai diễn “cô bạn thân đau lòng”.
“Tinh Tinh! Em ở đâu?” Cố Viễn gào lên, giọng lạc đi.
Thế nhưng, cảnh tượng bên trong lại khiến tất cả mọi người chết sững. Không có cảnh quần áo xộc xệch, không có tiếng khóc lóc van xin, cũng chẳng có màn “giường chiếu” nóng mắt nào như kịch bản đã định sẵn. Trong phòng, lão Vương – nhà đầu tư bụng phệ – đang nằm chỏng chơ dưới sàn nhà, ngáy o o, trên người vẫn mặc nguyên bộ vest nhăn nhúm, nồng nặc mùi rượu. Có vẻ như lão đã say đến mức tự ngã lăn ra ngủ mà chẳng làm ăn được gì.
Tiếng bấm máy thưa dần rồi tắt hẳn. Đám phóng viên nhìn nhau ngơ ngác, thì thầm to nhỏ: “Tin vịt à?”, “Đạo diễn Cố, chuyện này là sao?”, “Không phải bảo có cảnh ngoại tình chấn động sao?”.
Cố Viễn đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt từ đỏ chuyển sang xanh mét. Hắn quét mắt nhìn quanh căn phòng trống rỗng, sự thất vọng ánh lên rõ rệt trong đáy mắt thâm độc. Cô ta đâu rồi? Thuốc mạnh như vậy, cô ta không thể nào tự mình trốn thoát được.
Bạch Vy cũng hoảng hốt không kém, cô ta lén lút giật nhẹ tay áo Cố Viễn, thì thầm qua kẽ răng: “Anh làm ăn kiểu gì vậy? Người đâu?”
Đúng lúc không khí đang chùng xuống đầy gượng gạo, một giọng nói trong trẻo, mang theo chút run rẩy vang lên từ phía sau đám đông:
“Chồng? Vy Vy? Mọi người… đang làm gì ở đây vậy?”
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía phát ra tiếng nói. Tô Tinh đứng dựa lưng vào tường ở khúc ngoặt hành lang, trên người khoác chiếc áo choàng tắm rộng thùng thình của khách sạn, mái tóc ướt át rối bời xõa xuống vai. Gương mặt cô tái nhợt, đôi môi không còn chút huyết sắc, cả người toát lên vẻ yếu đuối, mong manh như một cành liễu trước gió.
“Tinh Tinh!” Cố Viễn giật mình quay lại, trong mắt thoáng qua tia kinh ngạc nhưng rất nhanh đã được che đậy bằng vẻ quan tâm giả tạo. Hắn lao tới, định nắm lấy vai cô. “Em đi đâu vậy? Làm anh lo muốn chết! Anh nghe nói em…”
Tô Tinh khẽ lùi lại một bước, né tránh cái chạm của hắn như tránh tà. Cô ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn hắn, giọng nghẹn ngào:
“Em… em thấy trong người rất nóng, đầu óc quay cuồng sau khi uống ly rượu anh đưa. Em sợ mình bị ốm nên định xuống quầy lễ tân nhờ mua thuốc, nhưng đi đến đây thì… thì…” Cô nấc lên một tiếng, nước mắt lăn dài trên má, diễn xuất chân thực đến mức khiến ai nhìn vào cũng thấy xót xa. “Em thấy chóng mặt quá nên dựa vào đây nghỉ tạm. Chồng ơi, sao anh lại đưa nhiều phóng viên đến đây thế? Anh nghĩ em…”
Lời nói bỏ lửng đầy ẩn ý của Tô Tinh lập tức khiến hướng gió thay đổi. Đám phóng viên nhạy bén bắt đầu chĩa ống kính về phía Cố Viễn. Một người vợ bị ốm, chồng không những không chăm sóc mà còn dẫn cả “binh đoàn” báo chí đi bắt gian? Logic này có vấn đề.
Cố Viễn cứng họng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Hắn vội vàng giải thích: “Không, không phải! Anh nghe tin đồn thất thiệt, sợ em bị kẻ xấu hãm hại nên mới…”
“Kẻ xấu?” Tô Tinh cắt ngang lời hắn, ánh mắt ngây thơ chuyển sang nhìn Bạch Vy. Cô khẽ nhíu mày, như thể vừa phát hiện ra điều gì đó lạ lùng lắm. “Vy Vy, sao váy của cậu lại rách thế kia? Cả son môi cũng lem luốc hết rồi.”
Câu nói của Tô Tinh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Bạch Vy. Cô ta giật thót mình, vội vàng đưa tay lên che ngực, nhưng đã quá muộn. Chiếc váy lụa mỏng manh bị Cố Viễn xé rách lúc nãy ở trên phòng, dù cô ta đã cố chỉnh lại nhưng vẫn lộ ra mảng da thịt trắng hếu đầy những vết đỏ ngân ngấn – dấu tích của trận hoan lạc vừa rồi.
“Tớ… tớ vội đi tìm cậu nên vấp ngã…” Bạch Vy lắp bắp, khuôn mặt trát đầy phấn cũng không che nổi vẻ chột dạ.
Tô Tinh bước tới gần Bạch Vy, ánh mắt sắc sảo lướt qua cổ cô ta, rồi lại nhìn sang cổ áo sơ mi hơi xộc xệch của Cố Viễn. Cô mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng lại khiến sống lưng Bạch Vy lạnh toát.
“Vấp ngã sao? Sao vết đỏ trên cổ cậu… nhìn giống vết cắn thế? Lại còn… mùi nước hoa của chồng tớ trên người cậu nữa.” Tô Tinh hít hít mũi, nói với âm lượng đủ để tất cả phóng viên xung quanh đều nghe thấy. “Hai người… vừa ở cùng nhau sao?”
Hiện trường bùng nổ.
Đám phóng viên như đàn cá mập ngửi thấy mùi máu, lập tức xoay nòng súng. Flash nháy liên tục vào những dấu vết mờ ám trên người Bạch Vy và Cố Viễn.
“Cô Bạch, xin hỏi vết thương trên cổ cô là do đâu?” “Đạo diễn Cố, tại sao trên người cô Bạch lại có mùi nước hoa của anh?” “Có tin đồn hai người có quan hệ mập mờ, liệu hôm nay có phải là ‘dương đông kích tây’, mượn cớ đi tìm vợ để che giấu chuyện vụng trộm?”
Cố Viễn và Bạch Vy bị vây kín, lúng túng che chắn, mặt cắt không còn giọt máu. Kịch bản hoàn hảo bọn họ dựng lên để hủy hoại Tô Tinh, giờ đây lại trở thành cái bẫy siết chặt lấy chính mình. Sự trơ trẽn, lẳng lơ của Bạch Vy và thói đạo đức giả của Cố Viễn bị phơi bày trần trụi dưới ánh đèn flash.
Tô Tinh đứng bên ngoài vòng vây, lặng lẽ quan sát màn kịch hỗn loạn này. Cô đưa tay lau đi giọt nước mắt trên má, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Diễn xuất? Cô là Ảnh hậu, diễn vai người vợ ngây thơ bị phản bội dễ như trở bàn tay. Muốn chơi trò dư luận sao? Cô sẽ cho bọn họ nếm thử mùi vị bị cả thế giới phỉ nhổ là như thế nào.
Đột nhiên, điện thoại trong túi áo choàng tắm rung lên. Tô Tinh mở ra xem, là một tin nhắn từ số lạ.
“Diễn xuất không tệ. Hợp đồng đã chuẩn bị xong, lên tầng thượng.”
Tô Tinh ngẩng đầu nhìn về phía camera an ninh gắn trên trần hành lang, khẽ gật đầu như một lời chào. Cô biết Lục Tư Hàn đang quan sát tất cả. Người đàn ông này, quả nhiên thâm sâu khó lường.
Cô quay sang đám đông đang ồn ào, giả vờ ôm đầu loạng choạng: “Ưm… đau đầu quá…”
Lợi dụng lúc mọi người đang mải mê xâu xé đôi “gian phu dâm phụ”, Tô Tinh lặng lẽ lùi lại, biến mất vào thang máy nhân viên. Màn một đã hạ màn, thắng lợi trọn vẹn. Nhưng cô biết, đây mới chỉ là bắt đầu. Cố Viễn là kẻ nham hiểm, hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Và Bạch Vy, ả hồ ly tinh đó chắc chắn sẽ tìm cách cắn trả.
Trong thang máy, Tô Tinh nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên vách kim loại. Đôi mắt cô sáng rực lên ngọn lửa của sự báo thù và tham vọng.
“Cố Viễn, Bạch Vy, các người cứ tận hưởng đi. Từ nay về sau, mỗi ngày của các người sẽ là một cơn ác mộng.”
Thang máy báo hiệu lên đến tầng thượng. Cửa mở ra, gió đêm lồng lộng thổi bay tà áo choàng tắm. Lục Tư Hàn đứng đó, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía ánh đèn rực rỡ của thành phố dưới chân. Bóng lưng anh cô độc nhưng đầy quyền uy, như một vị đế vương đang ngắm nhìn giang sơn của mình.
Tô Tinh bước tới, tiếng chân trần chạm nhẹ lên sàn gỗ. Lục Tư Hàn quay lại, nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại ở những vết tích đỏ hồng trên cổ cô do chính anh tạo ra đêm qua, giờ đây đang lồ lộ ra vì cổ áo choàng tắm bị gió thổi lệch.
“Lại đây.” Anh ra lệnh, giọng nói trầm thấp đầy từ tính.
Tô Tinh ngoan ngoãn bước đến bên cạnh anh. Lục Tư Hàn đưa ly rượu lên môi cô: “Chúc mừng màn trình diễn đầu tiên thành công.”
Tô Tinh không do dự, cúi đầu nhấp một ngụm rượu từ ly trên tay anh. Vị rượu chát hòa lẫn với nụ hôn gián tiếp khiến gò má cô ửng hồng.
“Cảm ơn Lục tổng đã phối hợp.”
“Đừng vội cảm ơn.” Lục Tư Hàn đặt ly rượu xuống, vươn tay kéo cô vào lòng, bàn tay to lớn luồn vào trong lớp áo choàng tắm, vuốt ve vòng eo thon gọn của cô. “Tôi là thương nhân, tôi không làm chuyện lỗ vốn. Em đã mượn thế của tôi để vả mặt bọn họ, giờ là lúc em phải thực hiện nghĩa vụ trong hợp đồng rồi.”
Tô Tinh rùng mình trước sự đụng chạm táo bạo của anh, nhưng cô không đẩy ra. Cô ngước mắt nhìn anh, mỉm cười quyến rũ: “Lục tổng muốn em thực hiện nghĩa vụ gì? Ngay tại đây sao?”
Lục Tư Hàn cúi xuống, cắn nhẹ vào vành tai cô: “Tại sao không? Gió mát, cảnh đẹp, lại có giai nhân. Rất thích hợp để… ăn mừng.”
Comments for chapter "Chương 3"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com