Chương 4
- Home
- Ảnh hậu trọng sinh: Ông trùm giải trí sủng vợ tận trời
- Chương 4 - Kịch bản trong kịch bản: Tỷ muội tình thâm
Một tháng sau.
Sự cố tại khách sạn Đế Hào tuy đã được Cố Viễn dùng tiền và quan hệ để dìm xuống, biến tấu thành một “hiểu lầm tai hại do say rượu”, nhưng vết nứt trong mối quan hệ giữa ba người đã trở nên rõ ràng. Tô Tinh dọn ra khỏi nhà chung, viện cớ cần không gian tĩnh dưỡng để chuẩn bị cho sự trở lại. Cố Viễn ngoài mặt tỏ ra là người chồng bao dung, chiều chuộng vợ, nhưng sau lưng lại ráo riết cắt đứt mọi nguồn tài nguyên phim ảnh của cô, nhằm ép cô phải quay về ngoan ngoãn làm con búp bê trong tủ kính.
Hắn không ngờ rằng, con búp bê ấy giờ đã có một người chơi khác chống lưng – một người chơi quyền lực hơn hắn gấp vạn lần.
Trường quay show thực tế “Diễn Viên Mời Vào Chỗ” – chương trình hot nhất hiện nay với format livestream trực tiếp, không cắt ghép, không chỉnh sửa. Cố Viễn ngồi ở ghế giám khảo đạo diễn với vẻ đạo mạo thường thấy, còn Bạch Vy tham gia với tư cách khách mời trợ diễn đặc biệt.
Hôm nay, chủ đề của vòng thi đấu là “Phản Bội”.
Trong phòng chờ VIP, không khí lại nóng bỏng theo một cách hoàn toàn khác.
Tô Tinh ngồi trước bàn trang điểm, chiếc váy sườn xám màu đen tuyền xẻ tà cao ôm sát lấy đường cong cơ thể hoàn mỹ, tôn lên nước da trắng sứ và khí chất lạnh lùng, ma mị. Lục Tư Hàn đứng ngay phía sau cô, bàn tay to lớn thản nhiên luồn qua đường xẻ tà táo bạo, vuốt ve làn da đùi non mịn màng.
“Lục tổng, lát nữa em phải lên sóng rồi. Anh đừng làm loạn.” Tô Tinh khẽ rên nhẹ, nhìn người đàn ông trong gương qua làn mi cong vút. Hơi thở của cô bắt đầu rối loạn trước sự trêu chọc đầy kỹ thuật của anh.
Lục Tư Hàn cúi xuống, hôn lên gáy cô, để lại một dấu đỏ mờ ám ngay dưới chân tóc, nơi cổ áo sườn xám vừa vặn che khuất.
“Em cứ diễn việc của em. Tôi thu ‘lãi’ việc của tôi.” Giọng anh trầm khàn, ngón tay hư hỏng vẫn không ngừng di chuyển vào sâu hơn, chạm đến mép quần lót ren mỏng manh. “Nhớ kỹ, em là người của Lục Tư Hàn. Trên sân khấu đó, em là nữ hoàng. Muốn giết ai, cứ giết. Hậu quả tôi lo.”
Tô Tinh rùng mình, cơn khoái cảm đánh úp khiến cô phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng. Người đàn ông này luôn biết cách khơi dậy dục vọng và sự tự tin trong cô cùng một lúc.
“Được, em sẽ không để ngài Lục thất vọng.” Cô xoay người lại, chủ động hôn lên môi anh một cái thật kêu, sau đó đẩy anh ra, chỉnh lại trang phục rồi bước ra ngoài với thần thái kiêu hãnh ngút trời.
Trên sân khấu, ánh đèn spotlight chiếu rọi.
MC cất tiếng giới thiệu: “Và bây giờ, xin mời thí sinh thách đấu bí ẩn của chúng ta – Tô Tinh! Cô sẽ cùng khách mời Bạch Vy tái hiện lại một phân đoạn kinh điển trong bộ phim ‘Hậu Cung’: Hoàng hậu phế truất và Quý phi đắc sủng.”
Khán giả dưới khán đài và trên kênh livestream bùng nổ. Ai cũng biết tin đồn râm ran về mối quan hệ tay ba này, việc ban tổ chức sắp xếp màn đối đầu này rõ ràng là muốn tạo drama.
Cố Viễn ngồi trên ghế giám khảo, sắc mặt sa sầm. Hắn không hề biết Tô Tinh sẽ tham gia. Hắn lườm Bạch Vy, ra hiệu cho cô ta: Đè bẹp cô ta cho anh.
Bạch Vy nhếch mép cười tự tin. Trong kịch bản gốc, Quý phi (vai của Bạch Vy) là người được Hoàng thượng sủng ái, còn Hoàng hậu (vai của Tô Tinh) là kẻ thất sủng, ghen tuông điên loạn và cuối cùng bị ban chết. Đây là cơ hội tuyệt vời để cô ta dùng diễn xuất lấn át Tô Tinh, biến Tô Tinh thành một người đàn bà chua ngoa, độc ác trước công chúng, còn mình thì giữ vững hình tượng mong manh, yếu đuối.
“Action!”
Tiếng hô bắt đầu vang lên. Bạch Vy lập tức nhập vai. Cô ta quỳ xuống đất, nước mắt lưng tròng, ngước nhìn Tô Tinh với vẻ sợ hãi tột độ:
“Tỷ tỷ, muội biết tỷ hận muội… Nhưng Hoàng thượng yêu muội, muội cũng không còn cách nào khác. Xin tỷ hãy buông tha cho đứa con trong bụng muội…”
Lời thoại sắc bén, biểu cảm đáng thương. Bạch Vy diễn rất đạt vai “kẻ thứ ba vô tội”. Khán giả bắt đầu xì xào, thương cảm cho cô ta.
Theo kịch bản, lúc này Tô Tinh phải lao tới tát Bạch Vy và gào thét chửi rủa. Nhưng Tô Tinh không làm thế.
Cô đứng yên, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống Bạch Vy như nhìn một con kiến. Khí trường (aura) mạnh mẽ tỏa ra từ người cô khiến không gian phim trường như đông cứng lại. Cô không cần gào thét, chỉ cần một cái nhếch mày cũng đủ toát lên uy quyền của một bậc mẫu nghi thiên hạ.
Tô Tinh chậm rãi bước từng bước xuống bậc thang, tiếng giày cao gót nện xuống sàn gỗ “cộp… cộp…” như tiếng búa gõ vào tim đen của Bạch Vy. Cô cúi người, dùng hai ngón tay thon dài nâng cằm Bạch Vy lên, ép cô ta phải nhìn thẳng vào mắt mình.
“Muội nói Hoàng thượng yêu muội?” Tô Tinh mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lạnh buốt xương tủy. Đây không phải lời thoại trong kịch bản.
Bạch Vy sững sờ trong giây lát, nhưng cố gắng nương theo: “Đúng vậy… Hoàng thượng nói chàng chỉ yêu mình muội…”
“Ồ?” Tô Tinh bật cười, tiếng cười đầy sự mỉa mai. Cô ghé sát tai Bạch Vy, thì thầm bằng âm lượng đủ để micro thu trọn, nhưng nghe như lời tâm tình chết chóc: “Yêu đến mức lừa tỷ uống rượu có thuốc, sau đó đẩy tỷ vào phòng một lão già bụng phệ để đổi lấy kinh phí xây cung điện cho muội sao?”
Đồng tử Bạch Vy co rút kịch liệt. Cô ta hoảng loạn, theo phản xạ muốn lùi lại nhưng bị bàn tay của Tô Tinh siết chặt lấy cằm, không thể nhúc nhích. Đây là bí mật động trời của đêm hôm đó! Sao Tô Tinh dám nói ra trên sóng truyền hình?
“Tỷ… tỷ đang nói gì vậy? Muội không hiểu…” Bạch Vy lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra làm trôi đi lớp phấn dày. Diễn xuất của cô ta bắt đầu nứt vỡ, sự sợ hãi thật sự hiện rõ trong đáy mắt.
Tô Tinh không buông tha, ánh mắt cô xoáy sâu vào tâm can đối phương, áp lực vô hình đè nặng khiến Bạch Vy khó thở.
“Không hiểu? Vậy để bản cung nhắc cho muội nhớ.” Tô Tinh đứng thẳng dậy, giọng nói vang vọng, uy nghiêm lấn át cả trường quay. “Muội mặc áo yếm của bản cung, dùng nước hoa của bản cung, leo lên giường của phu quân bản cung. Bạch Quý phi, diễn xuất của muội trên giường thì tốt, nhưng trên sân khấu này… quá tệ.”
Câu thoại “hai nghĩa” sắc lẹm như dao chém đứt phăng lớp mặt nạ thánh thiện của Bạch Vy. Khán giả ồ lên kinh ngạc. Đây là diễn hay là thật? Sự căm hận và khinh bỉ trong mắt Tô Tinh quá chân thực, quá áp đảo.
Bạch Vy hoàn toàn bị khớp. Cô ta quên sạch lời thoại, tay chân run rẩy, ánh mắt cầu cứu liếc về phía ghế giám khảo nơi Cố Viễn đang ngồi. Hành động vô thức này lọt thẳng vào ống kính máy quay cận cảnh.
“Cắt! Cắt ngay cho tôi!” Cố Viễn đập bàn đứng dậy, gào lên, mặt đỏ tía tai. Hắn không thể để Tô Tinh nói thêm nữa.
Nhưng Tô Tinh chưa dừng lại. Cô quay sang nhìn Cố Viễn, ánh mắt chuyển từ lạnh lùng sang bi thương tột độ, một giọt nước mắt lăn dài đúng lúc, đẹp đến nao lòng.
“Đạo diễn Cố, tại sao lại cắt? Tôi đang diễn vai một người vợ bị phản bội, bị hãm hại đến đường cùng mà vẫn phải giữ tôn nghiêm của chính thất. Chẳng lẽ… anh thấy chột dạ thay cho ‘Hoàng thượng’ trong kịch bản sao?”
Cả trường quay im phăng phắc. Tiếng nuốt nước bọt cũng có thể nghe thấy.
Trên màn hình livestream, bình luận chạy nhanh đến mức không đọc kịp: “Trời ơi, ánh mắt đó! Tô Tinh diễn đỉnh quá!” “Khoan đã, nghe như chuyện thật vậy? Thuốc? Lão già? Chẳng lẽ tin đồn hôm trước là thật?” “Nhìn mặt Bạch Vy kìa, tái mét luôn. Không giống đang diễn, giống bị bắt thóp hơn.” “Cố Viễn phản ứng thái quá vậy? Có tật giật mình à?”
Tô Tinh mỉm cười nhạt, đưa tay lau nước mắt, ngay lập tức thoát vai (xả vai), trở lại vẻ điềm tĩnh, cao quý. Cô nhìn thẳng vào camera, nói một câu chốt hạ:
“Cảm ơn mọi người đã theo dõi. Kịch hay… vẫn còn ở phía sau.”
Cô cúi chào tao nhã rồi quay lưng bước vào cánh gà, bỏ lại một sân khấu hỗn loạn và hai kẻ đang run rẩy trong sự bẽ bàng.
Trong bóng tối của cánh gà, Lục Tư Hàn đã đứng đợi sẵn. Anh dang rộng vòng tay đón lấy cô. Tô Tinh lao vào lòng anh, cảm nhận hơi ấm quen thuộc.
“Thế nào? Em diễn đạt chứ?” Cô ngẩng đầu hỏi, đôi mắt lấp lánh như sao.
Lục Tư Hàn cúi xuống, hôn chụt lên môi cô một cái, ánh mắt sủng nịch vô tận:
“Xuất sắc. Vừa nãy nhìn em ép cô ta, tôi chỉ muốn…” Anh ghé sát tai cô, thì thầm những lời đen tối khiến mặt Tô Tinh đỏ bừng. “…đè em ra ngay tại chỗ.”
“Biến thái!” Tô Tinh mắng yêu, nhưng tay lại ôm chặt lấy eo anh.
“Đi thôi.” Lục Tư Hàn khoác áo vest lên vai cô, che đi tấm lưng trần quyến rũ. “Đêm nay tôi sẽ thưởng cho em. Chúng ta thử ‘kịch bản’ mới, ở thư phòng.”
Cuộc chiến truyền thông vừa mới bắt đầu, nhưng đêm nay, Tô Tinh đã thắng ván đầu tiên một cách áp đảo. Cô biết, ngày mai khi mặt trời mọc, cái tên Tô Tinh sẽ chiếm trọn mọi trang nhất, không phải với tư cách “vợ của đạo diễn Cố”, mà là “Ảnh hậu thực lực”.
Comments for chapter "Chương 4"
BÌNH LUẬN TRUYỆN
Madara Info
Madara stands as a beacon for those desiring to craft a captivating online comic and manga reading platform on WordPress
For custom work request, please send email to wpstylish(at)gmail(dot)com