Tóm tắt
Tô Tịch dùng hai năm thanh xuân ngoan ngoãn làm một người vợ hờ, một thế thân hoàn hảo cho “bạch nguyệt quang” trong lòng Phó Thâm. Đổi lại, cô nhận được gì?
Một đêm mưa gió bão bùng, cô bị động thai, nằm trên vũng máu lạnh lẽo nơi cầu thang thoát hiểm. Cùng lúc đó, chồng cô đang say đắm trong “nhuyễn ngọc ôn hương” với người cũ, bỏ mặc cuộc gọi cầu cứu của cô.
Con mất, tim chết. Tô Tịch để lại một tờ đơn ly hôn đẫm nước mắt rồi biến mất khỏi thế gian.
Ba năm sau, cô trở về, lột xác kiêu sa và rạng rỡ, sánh vai bên người thừa kế Cố gia ôn nhu, thâm tình.
Phó Thâm điên cuồng lao đến, quỳ gối dưới chân cô, đôi mắt đỏ ngầu van xin: “Tịch Tịch, anh sai rồi. Anh đem cả mạng sống này bồi thường cho em, xin em đừng cười với hắn ta…”
Tô Tịch chỉ lạnh lùng nhìn hắn, nụ cười trên môi sắc như dao nhọn: “Phó Thâm, anh không được chết. Hình phạt lớn nhất dành cho anh là phải sống. Sống thật lâu để trơ mắt nhìn tôi hạnh phúc bên người khác. Đó là bản án chung thân dành cho kẻ bội bạc như anh.”